Yêu Nghiệt Khuynh Thành: Minh Vương Độc Sủng Cưng Chiều Phi

Chương 86



Chanh Nhi Có Thai
Bách Lý phủ, thư phòng.
Bách Lý Dịch đứng trước bàn, cười ôn nhu, trước mặt hắn là một nam nhân trung niên hờ hững, mày kiếm mắt sáng, tuy rằng đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng vẫn tuấn tú như trước, trên mặt lạnh lùng hơn so với lúc trẻ, người này chính là gia chủ đương nhiệm của Bách Lý gia, Bách Lý Liệt.
“Dịch nhi, chuyện này rốt cuộc là sao?” Lúc còn chưa gặp nhi tử Bách Lý Liệt đã nghe nói nhi tử của mình mời bốn người ngoài vào phủ, vừa rồi còn nghe nói trong đó có một người có thể dùng một kiếm giết hết mười thị vệ trung đẳng của Bách Lý gia, tuy rằng kinh ngạc, nhưng vẫn nhịn không được mà hỏi, từ nhỏ con trai của ông đã thông minh, chưa bao giờ làm chuyện vô dụng, ông cũng giảm không ít sức lực.
“Phụ thân, chúng ta đã chờ lâu lắm rồi, cũng nên làm chủ nhân Vân Thủy Gian.” Bách Lý Dịch cười quỷ quyệt, trước mặt phụ thân mình, để lộ sự cuồng vọng và dã tâm không sót chút nào.
Bách Lý Liệt thở dài, nhíu mày nói, “Nhưng trận pháp… Ngươi muốn bốn người ngoài đó giúp chúng ta phá trận?”
“Đúng vậy.” Bách Lý Dịch cười lạnh, “Trong bốn người này có một võ sĩ, đến lúc đó ta chỉ cần lừa hắn là nếu đi qua trận pháp thì có thể tìm được chỗ có nhiều linh khí để luyện võ, hắn nhất định sẽ đi.”
“Sao ngươi biết bọn họ không phải gian tế Tô gia phái tới?” Dù sao Bách Lý Liệt dù sao cũng là một lão hồ ly, sẽ không dễ dàng tin bọn họ như vậy.
Bách Lý Liệt lắc đầu, “Bọn họ không phải người Tô gia, trong đó có một nam nhân tên là Tư Thiên Hoán, có võ công tốt nhất, nhưng khi bị mười người chúng ta vây công, cũng suýt chết.”
“Nhưng tất cả người của chúng ta đều đã chết.” Bách Lý Liệt càng nghi hoặc, nếu bọn họ thật sự vô dụng, vậy tại sao hộ vệ Bách Lý gia lại đánh không lại.
“Chỉ có thể nói số mạng hắn quá tốt, hơn nữa trong tay hắn có một thần khí, tuy rằng võ công bình thường, khai phá không được sức mạnh thần khí, nhưng thần khí này giết người nhanh hơn những thanh kiếm khác nhiều.” Bách Lý Dịch không muốn nghĩ nhiều đến chuyện này, mỗi khi nghĩ đến thuộc hạ của mình chết một cách khó hiểu, trong lòng hắn cũng bị đè nén.
Bách Lý Liệt hơi kích động, “Thần khí nào? Trông thế nào?”
” Một trường kiếm cả thân đều có màu đỏ.” Bách Lý Dịch nghi hoặc nhìn phụ thân, không hiểu sao hắn lại kích động như thế, những người khác không biết, nhưng hắn biết, nhiều thế hệ Bách Lý gia truyền lại một cái quạt, là vật tượng trưng cho gia chủ, đương nhiên, ai cũng đều biết, nhưng người khác không biết cái chuôi quạt này cũng là một món thần khí, nhưng phụ thân cũng không lấy ra sử dụng nữa, nguyên nhân vì sao, hắn cũng không biết, nhưng mặc kệ như thế nào, khi ông nghe đến hai chữ thần khí cũng không nên kích động như thế mới đúng.
“Huyết Uyên.” Mặt Bách Lý Liệt mừng như điên, hai tay nắm chặt lấy cái bàn bên cạnh, thật lâu sau, cúi đầu nói ra hai chữ.
“Cái gì?” Rất ít khi Bách Lý Dịch thấy phụ thân của mình kích động như thế, nụ cười ôn hòa trên mặt cũng thu lại, thay sự nghi hoặc thành lo lắng.

Bách Lý Liệt áp chế sự kích động trong lòng, trịnh trọng nhìn nhi tử của mình, “Dịch nhi, chúng ta có thể không cần Vân Thủy Gian, nhưng thần khí đó chúng ta nhất định phải lấy được.”
“Vì sao?” Bách Lý Dịch không hiểu, chỉ là một món thần khí mà thôi, làm sao có thể so sánh với Vân Thủy Gian, “Rốt cuộc thanh kiếm đó có chỗ nào đặc biệt?”
“Sau này ngươi sẽ hiểu, nghe lời phụ thân, được không? Còn nữa, không thể cưỡng chế sát hại Tư Thiên Hoán, nếu không lúc đó thần khí hộ chủ thì dù có là ngọc đá cũng vỡ, nếu ngươi muốn hắn phá trận, vậy nói hắn không cần mang thần khí vào, sau đó để cho hắn chết ở bên trong.” Hiển nhiên Bách Lý Liệt không muốn nhiều lời, vừa nói vừa chú ý.
Trong lòng Bách Lý Dịch có tính toán của mình, nhưng vẫn kính cẩn gật đầu nghe theo, “Con nhớ kỹ.”
“Ngoại trừ nam nhân có thần khí, ba người khác thì sao?” Bách Lý Liệt hỏi, người đó dựa vào Huyết Uyên mà thắng mười người, cũng có thể nói hiểu được, ông không muốn nghĩ nhiều.
“Bạch Thuật ngu dốt sợ thê tử, thê tử của hắn Tư Thiên Chanh là một nữ nhân kiêu căng táo bạo, mà thê tử của Tư Thiên Hoán, rất nhu nhược dịu dàng…” Trong mắt Bách Lý Dịch khó nhận ra một chút ôn nhu, “Tay trói gà không chặt.”
Bách Lý Liệt nhìn nhi tử duy nhất của mình, thấy biểu cảm chưa từng có của nhi tử, hơi nhíu mi, “Dịch nhi, ngươi động tâm với nàng sao?”
“Phụ thân, nữ nhân giống Bạch Vũ, con không động tâm cũng khó.” Bách Lý Dịch cũng không có ý giấu diếm phụ thân của mình.
“Chơi đùa thì có thể, không nên làm hỏng đại sự vì nàng.” Bách Lý Liệt cũng không phản đối nhi tử của mình có mấy nữ nhân, dù sao con của hắn là một nam nhân ưu tú như vậy, sao có thể không có nữ nhân bên cạnh, nhưng nếu bởi vì nữ nhân mà làm hỏng đại sự, vậy thì miễn bàn.
Bách Lý Dịch thản nhiên cười, “Tư Thiên Hoán coi trọng võ công hơn Bạch Vũ, nếu cho hắn lựa chọn, hắn sẽ bỏ Bạch Vũ.” Hắn biết phụ thân sợ không chiếm được thần khí.
Bách Lý Liệt chậm rãi nhắm mắt lại, trầm ngâm, “Một khi đã như vậy, tự giải quyết cho tốt, phụ thân vẫn chỉ có câu nói kia, phải lấy được Huyết Uyên, đến lúc đó, không chỉ đánh bại Tô Trạch, một mình ngươi giết toàn bộ người của Vân Thủy Gian, cũng không phải là vấn đề, phụ thân sẽ không lừa ngươi.”
Rốt cục trên mặt Bách Lý Dịch cũng có vẻ kinh ngạc, “Nó chỉ là một thanh kiếm.”
“Nó không chỉ là một thanh kiếm.” Bách Lý Liệt nhìn nhi tử của mình đầy hàm xúc, gõ cái bàn, nói, “Đi nghỉ ngơi đi.”
Bách Lý Dịch biết phụ thân không muốn nhiều lời, cũng không ngốc nghếch tiếp tục truy cứu, hành lễ, xoay người rời đi, nhưng câu nói của Bách Lý Liệt vẫn quanh quẩn bên lỗ tai hắn ——
Nó không chỉ là một thanh kiếm sao?



Phòng dành cho khách bị hủy, Bách Lý Dịch bố trí cho bốn người vào ở trong một chỗ mới, sân mới đẹp đẽ quý giá mà thanh lịch, mà bên cạnh nó là một cái sân cỏ dại mọc um tùm, rất rách nát.
“Không biết nơi này là chỗ ở của người nào?” Bạch Thuật bắt lấy tay Chu Thần đang muốn rời đi, tò mò hỏi.
Chu Thần giận tái mặt, “Bạch công tử, thứ không liên quan đến mình thì không nên hỏi nhiều.”
“Được rồi.” Bạch Thuật cười ngượng ngùng, phe phẩy cây quạt lẳng lơ đi vào sân, phát hiện cũng không có ai ở bên ngoài giám thị, lắc mình vào phòng Tư Thiên Hoán.
“Tiểu Vũ, ngươi cũng quá độc ác, chết không toàn thây.” Bạch Thuật nhìn nữ nhân ngồi trên đùi Tư Thiên Hoán, chậm rãi uống trà, nhịn không được cảm thán.
Tô Tiểu Vũ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Tư Thiên Hoán, “Hoán, ta ác sao?”
“Không ác.” Tư Thiên Hoán cười ôn nhu, lấy chén trà trong tay nàng lại, nhíu mày, “Đừng uống nhiều trà như vậy, buổi tối sẽ ngủ không được.”
Tô Tiểu Vũ ngoan ngoãn “Ừ” một tiếng.
” Toàn bộ quá trình Bách Lý Dịch đều đứng ở bên ngoài nhìn, chờ tiến vào làm anh hùng cứu mỹ nhân, đợi lâu như vậy lại lấy được kết quả này, chỉ sợ đã tức chết rồi.” Khi đó Bạch Thuật tránh ở trên mái hiên, nhìn rành mạch biểu cảm của Bách Lý Dịch, kinh ngạc, nghi hoặc, cuối cùng là buồn bực… Giương mắt nhìn Tô Tiểu Vũ, cảm thán, “Tiểu Vũ, ngươi thật có bản lĩnh, hắn cũng không hề hoài nghi đến ngươi.”
“Hắn hoài nghi, thì sẽ chết sớm một chút, không nghi ngờ, thì tối nay chết.” Tư Thiên Hoán thản nhiên nói, đưa chén trà mà Tô Tiểu Vũ vừa uống lên miệng cười như không cười nhẹ ngửi một chút, sau một lúc lâu ngửa đầu uống cạn.
Tô Tiểu Vũ ngồi trong lòng hắn nhìn hắn uống trà, chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, không được tự nhiên quét mắt nhìn qua, không có Tư Thiên Chanh, có chút nghi hoặc, “Hoàng tỷ đâu?”
“Nàng thật sự ghê tởm cảnh tượng vừa rồi, ói rất lâu, hiện tại đang nghỉ ngơi.” Bạch Thuật có chút lo lắng.
“Vậy ngươi không ở bên nàng, tới chỗ của ta làm gì?” Tư Thiên Hoán kỳ quái nhìn Bạch Thuật.
“Ta lập tức đi đây.” Bạch Thuật bĩu môi, nhìn về phía Tô Tiểu Vũ, rồi sau đó thấp giọng nói, “Ta tới là muốn nói cho các ngươi biết, sân bên cạnh có vấn đề.” Nói xong, xoay người bước đi.
Tô Tiểu Vũ đùa nghịch mái tóc dài của Tư Thiên Hoán, đột nhiên dùng sức kéo.


“Vũ Nhi, làm sao vậy?” Tư Thiên Hoán hơi híp mắt, cứu mái tóc của bản thân ra, bắt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, miễn cho nàng dùng lại phá tiếp.
Mắt Tô Tiểu Vũ sáng ngời quay tròn một vòng, hơi suy nghĩ nói, “Toàn bộ Bách Lý phủ đều rất xa hoa, nhưng cái sân bên cạnh lại hoang vu hẻo lánh, không người nào để ý… Mẫu thân ta tên là Bách Lý Ngôn…”
“Đi xem chẳng phải sẽ biết sao, suy nghĩ đến vất vả như vậy làm gì.” Tư Thiên Hoán bật cười, ôm mông nàng lên, liền đi ra ngoài.
Tô Tiểu Vũ ôm cổ của hắn, hờn dỗi, “Chàng tính bế ta đi như vậy sao? Không sợ bị người khác phát hiện ư?”
“Xem ra Vũ Nhi thật sự hoài nghi bản lĩnh của ta?” Tư Thiên Hoán nhíu mày.
Tô Tiểu Vũ chớp mắt, mày liễu nhẹ nhíu lại, môi anh đào khẽ chu lên, giọng nói vừa nhõng nhẽo vừa mềm mại, “Người ta sợ tướng công mệt mỏi mà.”
“Vũ Nhi, nàng còn muốn đi xem sao?” Tư Thiên Hoán buông nàng ra, ôm thắt lưng của nàng, nhìn chằm chằm nàng, mắt đầy vẻ mê ly âm trầm, giọng nói cũng có chút khàn khàn.
“Khụ khụ, thật sự muốn đi.” Hai tay Tô Tiểu Vũ để ở ngực của hắn, ánh mắt mơ hồ, không dám nhìn thẳng đối phương.
“Vậy gọi lại một tiếng.” Tư Thiên Hoán áp chế sự khô nóng trong lòng, bất đắc dĩ nói.
Tô Tiểu Vũ nhíu mày, cười tủm tỉm kêu, “Hoán, Tư Thiên Hoán!”
“Không phải cái này.” Mặt Tư Thiên Hoán tối sầm lại, cánh tay nắm thật chặt, có hàm xúc nếu nàng lại náo loạn liền cắt đứt eo nhỏ của nàng.
“Vậy là cái gì?” Tô Tiểu Vũ biết rõ còn cố hỏi, cảm giác được cánh tay bên hông càng chặt hơn một ít, trong mắt hiện lên ý cười.
“Tướng công.” Tư Thiên Hoán hít sâu một hơi, cứng rắn nói ra hai chữ.
“Ngoan, nương tử ngoan của ta…” Tô Tiểu Vũ che miệng nở nụ cười xảo quyệt, nhẹ nhàng, giòn giòn, rất là dễ nghe, thấy mặt nam nhân nào đó đen như ngói, cười càng vui vẻ, mắt đầy trong suốt.
Khóe miệng Tư Thiên Hoán co rút, nguy hiểm nheo mắt lại, “Rất thích cười, phải không?”


Tô Tiểu Vũ buộc chính mình ngừng cười lại, nhưng càng nghẹn càng muốn cười, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó.
“Muốn cười thì cười đi, nghẹn sẽ hại thân.” Đột nhiên Tư Thiên Hoán nở nụ cười ôn nhu, vừa lòng nhìn vẻ cảnh giác trong mắt tiểu nữ nhân, tay đặt bên hông nàng nhanh chóng điểm hai huyệt vị, sau đó khóa chặt bàn tay nhỏ bé của nàng, không cho phép nàng tự giải huyệt.
“Ha ha… Tư Thiên Hoán… Giải huyệt… Cho ta…” Tô Tiểu Vũ vô lực mở đôi mắt ngập nước, căm giận nhìn nam nhân mặt không chút thay đổi, cả người vô lực cho nên lúc thở cũng có chút khó khăn, lại không nhịn cười được, diẽndan,,lê””quý;dokhuôn mặt hồng hồng, mắt cũng hồng hồng, giống nhau một trái cây chín, người ngoài tới hái.
Tư Thiên Hoán nhíu mày, buông hai tay của nàng ra, vung tay qua bên cạnh, lấy một cái ghế dựa qua, thản nhiên ngồi ở trên đó, Tô Tiểu Vũ mất điểm tựa mềm mại ngã lên người hắn, vô lực nằm trong lòng của hắn, không ngừng cười.
“Muốn giải huyệt, tự mình làm đi.” Không mặn không nhạt nói ra vài chữ, người nào đó chống tay lên trán, ngắm nhìn mỹ nhân xinh đẹp ướt át trước mắt.
“Ti bỉ… Uhm… Ha ha…” Tô Tiểu Vũ cắn răng nâng tay lên, nhưng một chút khí lực cũng không có, nặng nề thả lại trên đùi, không khỏi oán hận nhìn Tư Thiên Hoán, nam nhân chết tiệt, điểm huyệt tê của nàng còn điểm luôn huyệt cười của nàng, không có khí lực, nàng giải cái rắm!
Tư Thiên Hoán vui vẻ nhận lời khen ngợi của nàng, cười ôn nhu, ” Miệng Vũ Nhi thật ngọt, có thưởng.” Nói xong, nheo mắt lại cười như không cười, lật ngược người nàng lại, vén váy lên, kéo quần xuống, nâng tay lên, không nhẹ không nặng đánh ba cái vào cái mông trơn bóng của nàng, ba tiếng “Ba ba ba” vang dội.
“Mỹ nhân kế, đúng không?” Giọng điệu lạnh lùng, đánh một cái.
“Không thể trốn được, phải không?” Giọng điệu ê ẩm, đánh một cái.
“Đùa giỡn ta, phải không?” Giọng điệu thối tha, đánh một cái vang dội.
“Tư Thiên Hoán… Ô ô… Ta giết chàng!” Mềm mại nằm úp sấp, giọng nói không có khí lực, đầy sự xấu hổ và tức giận, Tô Tiểu Vũ vùi đầu trong lòng hắn vừa xấu hổ vừa giận muốn chết.
Tư Thiên Hoán hừ lạnh, mặc quần lại cho nàng, quay nàng lại, cẩn thận không đụng tới mông của nàng, sau đó sử dụng bí kỹ, nhẹ nhàng giúp nàng xoa cái mông nóng rực.
Mặt tiểu nữ nhân đã hoàn toàn đỏ như máu, cười mềm mại vô lực, phẫn nộ nhìn chằm chằm, trong mắt đầy nước mắt, đôi môi hồng nhuận mạnh mẽ chu lên, hô hấp có chút khó khăn… Tư Thiên Hoán nhìn nàng như vậy, thân thể hơi căng lại, thở thật dài một hơi, cởi huyệt đạo của nàng.
Được giải huyệt, Tô Tiểu Vũ vẫn mềm nằm nằm trong lòng hắn, nguyên nhân không phải hắn, mà là cười mệt mỏi!
“Ti bỉ! Vô sỉ! Hạ lưu! Tư Thiên Hoán, ta không để yên cho chàng đâu.” Thật lâu sau, trên mặt mới bớt đỏ, Tô Tiểu Vũ kéo cổ áo của hắn, hung tợn gầm nhẹ, mắt to ngập nước đầy tức giận.


Chưa từng có ai dám đối xử với nàng như vậy, sao hắn có thể hư hỏng như vậy.
“Ta thấy sẹo đã liền nên quên luôn vết thương rồi.” Con mắt đẹp của Tư Thiên Hoán nguy hiểm híp lại, bắt lấy hai tay nàng, bàn tay to đè lên cái mông nàng dùng sức vỗ.
“Ngươi khốn kiếp!” Tô Tiểu Vũ thét lớn một tiếng, cắn một ngụm lên cổ của hắn, đến khi nếm được mùi máu tươi mới không đành lòng nhả ra, có chút nghi hoặc ngẩng đầu, “Vì sao ta không đau?”
“Cái gì?” Tư Thiên Hoán nhíu mi, không rõ.
“Ta cắn chàng vì sao ta không đau, lúc chàng đánh ta chàng có đau không?” Tô Tiểu Vũ nhìn dấu răng trên cổ hắn, nghi hoặc hỏi.
Tư Thiên Hoán hơi sững sờ ngẩn ngơ, rồi sau đó lộ ra một nụ cười mờ ám lại quỷ quyệt, ” Có lẽ lão tổ tông Lê Nguyệt Hoa không đặt tình thú nam nữ vào trong đó.”
“Tình thú cái đầu chàng!” Tô Tiểu Vũ lại cảm thấy sung huyết, hung tợn trừng mắt nhìn hắn, “Náo loạn cũng đủ rồi, có thể đi được chưa?”Là ai náo loạn trước? Thiếu chút nữa Tư Thiên Hoán đã chửi ầm lên, hắn ôn hòa nở nụ cười, “Vũ Nhi gọi ta, mới có thể đi.”
Mặt Tô Tiểu Vũ đen hơn đáy nồi, con mắt đen sáng trong suốt, lóng lánh phẫn nộ, thật lâu sau, nhụt chí mở miệng, giọng nói như tiếng muỗi kêu, “Tướng công.”
“Ngoan, nương tử ngoan của ta…” Tư Thiên Hoán cười bỡn cợt, học theo giọng điệu vừa rồi của nàng, nhân lúc nàng tức giận, dễ dàng ôm lấy nàng, đá văng cửa phòng ra phi thân rời khỏi sân.
Hắc y hòa chung với màn đêm, giống như một trận gió đêm.
“Xèo xèo ——”,Huyết Uyên vẫn trao đổi cảm tình với Tiểu Bạch nhìn cánh cửa phòng, bất đắc dĩ kêu to hai tiếng, móng vuốt nhỏ vung lên, khép cửa lại.
Huyết Uyên, ngươi nói xem có phải Tiểu Vũ ngốc hay không? Rõ ràng đấu không lại nam nhân thối kia, lại luôn thích giật râu cọp.
Tiểu Bạch vuốt ve chuôi kiếm của Huyết Uyên, cái mũi nhỏ giật giật, phun ra một chút hơi nóng.
Huyết Uyên hồi âm, thân kiếm còn hơi phát sáng.
Tiểu Vũ thật thông minh, nhưng khi gặp hắn sẽ giả vờ ngớ ngẩn.



Xèo xèo… Tiểu Vũ ngốc… Xèo xèo… Tiểu Vũ ngu ngốc… Tiểu Bạch vẫn còn kêu to, hẹp hòi, nắm Huyết Uyên lăn lộn.
Huyết Uyên yên lặng lui về sau một chút, rời khỏi cục lông xù này.
Ở sân kế bên, cỏ dại mọc đầy, tạo thành một đống hỗn độn, không hợp với khí thế quý phái ở Bách Lý phủ.
Tô Tiểu Vũ bước vào nơi này đầu tiên, không hiểu sao lại cảm thấy lòng chua xót, chậm rãi đi đến căn phòng nhỏ phía trước, nương theo ánh trăng nhìn thấy rõ hai chữ “Ngôn các” trên bảng hiệu, trong lòng lại cũng áp lực kích động, “Nơi này thật sự là chỗ ở của mẫu thân tại Bách Lý gia.”
“Ừ, chúng ta đi vào thôi.” Tư Thiên Hoán cười ôn nhu, nhéo gương mặt của nàng, nắm tay nàng chậm rãi đi đến trước cửa, vươn tay đẩy cửa ra, một tiếng “Két” vang lên, cửa mở ra, tro bụi rơi xuống, người nào đó có bệnh sạch sẽ yên lặng phủi quần áo.
Tô Tiểu Vũ không để ý động tác của hắn, mím môi cười nhạt, nâng tay lau tro bụi trên mặt hắn.
Nếu nói bên ngoài hoang vu, thì trong phòng lại thật sự rất thê lương, nơi nơi đều là mạng nhện và bụi đất, còn có mùi ẩm mốc, ánh trăng chiếu vào, còn có thể thấy bụi bậm bay đầy phòng.
“Mẫu thân không ở trong này ít nhất tám năm, chẳng lẽ bọn họ cũng chưa từng đến quét dọn sao?” Giọng nói của Tô Tiểu Vũ đầy oán khí, sao bọn họ có thể đối xử với mẫu thân như vậy.
“Người đi trà lạnh, huống chi nàng còn có quan hệ với đối thủ của Bách Lý gia.” Tư Thiên Hoán thở dài, phủi lớp bụi trước mắt đi.
Tô Tiểu Vũ mím môi, có chút hoang mang, “Quyền thế thật sự tốt như vậy sao? Sư phụ của ta cũng bởi vì nó mà bị hại, mẫu thân ta bởi vì nó mà dẫn ta chạy trốn mười năm…”
“Vật nhỏ.” Tư Thiên Hoán xoa đầu của nàng, đá văng ghế dựa phía trước, dẫn nàng đi đến phía trước.
Xuyên thấu qua lớp mạng nhện và tro bụi, có thể thấy loáng thoáng dáng vẻ vốn có của căn phòng này, tám năm hoặc là sớm hơn lúc kia, nơi này hẳn là một nơi tươi mát thanh nhã, có thể thấy được chủ nhân là người cao quý thanh khiết.
“Trước kia ở Tướng quân phủ, mẫu thân cũng có vẽ qua.” Đột nhiên Tô Tiểu Vũ bị một bức họa hấp dẫn, trên tờ giấy chỉ có một cái lông chim, nhưng kỹ thuật của người vẽ cao siêu, một cái lông chim đơn điệu cũng có tư thái phóng khoáng, diienx]dànle6quy1,,dôn tay nắm chặt thành quả đấm, chậm rãi đi về phía bức họa.
Tư Thiên Hoán sâu sắc cảm nhận được trong lòng nàng đầy sự nhớ nhung, thương tiếc nhìn nàng, đi lên trước nàng vài bước, vén sạch mạng nhện cho nàng.
Không để ý trên bức tranh đóng một lớp bụi thật dày, Tô Tiểu Vũ vội vàng xoa bức họa đó, phát hiện dưới tay có xúc cảm khác thường, có chút kinh ngạc, lật tay kéo bức họa xuống.
“Đừng nhúc nhích.” Tư Thiên Hoán đè tay nàng đang muốn sờ cái vòng tròn kỳ quái trên tường, vươn tay sờ soạng trên tường vài cái, chợt nghe một tiếng “Két” vang lên, trên tường xuất hiện một cái khe, sau đó cái khe chậm rãi mở ra, để lộ hộp gấm bên trong.
“Bên trong còn có cơ quan sao?” Tô Tiểu Vũ tò mò hỏi.
“Hẳn là không có.” Tư Thiên Hoán nhíu mày, tùy ý mở khóa của hộp gấm ra, nắp hộp từ văng ra, nhưng không có ám khí hay khív, chứng minh suy đoán vừa rồi của hắn.
Tô Tiểu Vũ vươn tay cầm cây quạt bên trong, có chút nghi hoặc mở ra, dùng Thiên Tàm Ti để chế tạo thành bề mặt cây quạt, bên trên dùng chỉ vàng thêu hình mây trắng với các hình dạng khác nhau, thật thanh lịch, đẹp đẽ và quý giá, nhưng, chỉ là một cây quạt mà thôi, vì sao mẫu thân lại cất kỹ như vậy?
“Ta xem thử.” Tư Thiên Hoán lấy cây quạt, nương theo ánh trăng tir mỉ đánh giá, tay vừa động, mở quạt ra, rót nội lực vào cây quạt, vung về phía sau, một tiếng “Oanh” vang lên, cây cột cách đó không xa bị gãy, bụi bặm trên đất cũng bị quét sạch sẽ.
Nhìn cây quạt trong tay, Tư Thiên Hoán hơi vô tội bĩu môi, “Nếu ta đoán không sai, đây có thể là thần khí.” Vận mệnh của vật nhỏ không tệ, tuổi còn nhỏ mà đã có thể nhìn thấy hai loại thần khí.
Mắt Tô Tiểu Vũ sáng lên, thừa dịp Tư Thiên Hoán không chú ý, hung hăng cắn một cái vào cánh tay hắn, đến khi miệng nếm được mùi máu tươi mới buông ra.
“Nàng cầm tinh con mèo sao?” Tư Thiên Hoán kêu rên, tức giận trừng mắt nhìn nàng, chỉ thấy đuôi quạt phát ra ánh sáng màu vàng, một chút máu từ tay hắn chậm rãi chảy ra, chui vào trong thân quạt, ánh sáng của quạt chậm rãi tắt đi, trong lúc hắn không hiểu đã ký khế ước với cây quạt này.
“Truy Vân.” Tư Thiên Hoán nhìn thấy trên cánh quạt đột nhiên xuất hiện hai chữ rồi lại biến mất rất nhanh, thản nhiên đọc lên, cây quạt hình như rất vui vẻ, ánh sáng lóe lên, rồi lại khôi phục lại bình thường.
Tô Tiểu Vũ sờ cái mũi, có chút oán hận, “Vì sao thần khí của chàng gọi là Truy Vân dễ nghe như vậy, còn của ta lại gọi là Huyết Uyên, đẫm máu như vậy…”
“Khụ, cây quạt này là của mẹ nàng, sao lại để cho nó nhận ta làm chủ?” Tư Thiên Hoán có chút không đồng ý nhíu mày.
“Mẫu thân là của ta, của ta chính là của chàng.” Tô Tiểu Vũ hừ nhẹ, lại nhìn căn phòng một cái, kéo Tư Thiên Hoán chậm rãi đi tới cửa, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Tư Thiên Hoán tùy ý đeo cây quạt ở đai lưng, ôm Tô Tiểu Vũ phi thân trở lại phòng.
“Xèo xèo ——”, Tiểu Bạch ngồi xổm tại trên bàn, thấy Tô Tiểu Vũ đã trở lại, lập tức vô cùng thân thiết tiếp đón, nhưng tốc độ của Tư Thiên Hoán nhanh hơn, bắt được nó trước.
Tiểu Bạch tức giận vung móng vuốt, hai tròng mắt vô tình lướt qua cây quạt bên hông hắn, lông toàn thân đều dựng lên, đôi mắt nhỏ trừng thật to, hét lên một tiếng lủi qua bên cạnh Huyết Uyên.
Huyết Uyên, Truy Vân, là Truy Vân, ngao ngao, sao nó cũng chạy đến nơi này!
Huyết Uyên cũng chợt phát một ít ánh sáng đỏ, mang theo Tiểu Bạch lui về phía sau.
“Ha, hình như chúng nó sợ Truy Vân.” Tô Tiểu Vũ luôn quan sát, vì phát hiện của mình mà cảm thấy ngạc nhiên, vươn tay rút cây quạt bên hông hắn, mở ra, nhẹ nhàng quơ quơ trước mặt Tiểu Bạch…
“Xèo xèo ——” Tiểu Bạch suýt nữa trợn trắng mắt, lui về phía sau, con mắt đáng thương trừng mắt nhìn Tô Tiểu Vũ.
Tô Tiểu Vũ nhìn vui vẻ, rõ ràng quăng cây quạt lên bàn, chỉ thấy Tiểu Bạch và Huyết Uyên không ngừng lui về phía sau, nhưng không dám rời đi, trong mắt đầy hứng thú.
“Có cái gì hay mà nhìn, đi tắm rửa đi, người đầy bụi.” Tư Thiên Hoán bất mãn vì lực chú ý của nàng vẫn luôn đặt trên người chúng nó, đưa nàng đi đến thùng gỗ bên cạnh, nước ấm bên trong đã lạnh.
Tô Tiểu Vũ nhăn nheo cái mũi, “Thật thú vị mà.”
“ Từ lúc vào cửa nàng không thèm liếc mắt nhìn ta một cái.” Tư Thiên Hoán cô đơn nói, nhân lúc Tô Tiểu Vũ nhìn về phía mình, cởi áo khoác, thắt lưng, động tác thong thả bước vào thùng gỗ đủ chứa hai người, sau đó lặng lẽ vận nội lực, tăng nhiệt độ trong nước lên cao.
Mắt Tô Tiểu Vũ nhìn thấy hắn trần truồng, hơi ngây người, sau đó khuôn mặt chậm rãi đỏ lên, một tiếng “Tí tách” vang lên, một giọt máu mũi đỏ tươi rơi vào thùng gỗ…
Đầu Tô Tiểu Vũ vang lên một tiếng, xấu hổ nhắm mắt lại, “Tư Thiên Hoán, sau này lúc cởi quần áo có thể nói một tiếng được không?”
“Vũ Nhi, nàng…” Tư Thiên Hoán dở khóc dở cười, lập tức lấy khăn che cái mũi của nàng lại, đột nhiên liên tưởng đến lúc nàng và mình ân ái, hình như nàng luôn từ từ nhắm hai mắt lại, nghĩ rằng do nàng thẹn thùng, thì ra nguyên nhân thật sự là cái này.
Bí mật nhỏ của Tô Tiểu Vũ bị khai quật, cảm thấy đau khổ, thấy hắn giữ mũi của mình, diiexnd@n;”lêquy1doon tự cởi sạch quần áo, đi vào trong nước, tắm rửa qua loa, rồi nhanh chóng vươn tay, tìm quần áo sạch mặc vào, rồi chui vào trong chăn, chùm chăn qua đầu, một loạt động tác này lưu loát sinh động như nước chảy mây trôi.
Tư Thiên Hoán ngồi ở trong nước, buồn cười nhìn mọi thứ, trong mắt thật sự không có dục vọng, chỉ có vẻ sủng nịch thâm trầm, xem ra sau này nên nghĩ ra biện pháp, nếu không đời này vật nhỏ đều phải nhắm hai mắt lại sao?
“Rầm rầm rầm”, đột nhiên cửa phòng rung động, Tô Tiểu Vũ đang buồn bực trong chăn lập tức thò đầu ra, cảnh giác nhìn cửa phòng.
“Tiểu Vũ, mau ra đây, Chanh nhi đã xảy ra chuyện!” Bạch Thuật nhịn cảm xúc muốn đẩy cửa vào, đứng bên ngoài lo lắng hô to.
Tô Tiểu Vũ biến sắc, nhanh chóng nhảy xuống giường, đẩy cửa ra chạy ra ngoài.
“Tiểu Vũ, mau tới đây!” Bạch Thuật thấy Tô Tiểu Vũ, kích động như nhìn thấy cứu tinh.
Tô Tiểu Vũ không nói nhiều, nhanh chân đi vào phòng Bạch Thuật, thấy sắc mặt Tư Thiên Chanh trắng bệch choáng váng nằm trên giường, nhíu mày, “Sao lại thế này?”
“Không biết, vừa rồi nàng nôn mửa, nôn xong rồi liền té xỉu, dưới thân còn có máu…” Toàn thân Bạch Thuật đều hoảng sợ, nói chuyện cũng không lưu loát như ngày thường, gấp đến độ xoay quanh bên giường.
Tư Thiên Hoán chưa mặc quần áo chỉnh tề đã chạy tới, mặc dù sắc mặt không có thay đổi gì, nhưng trong mắt cũng không giấu được vẻ lo lắng.
Tô Tiểu Vũ dò xét hơi thở của Tư Thiên Chanh, sau đó đặt tay lên cổ tay nàng, nhẹ nhàng đặt tại mạch đập của nàng, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.
“Hoàng tỷ làm sao vậy?” Tư Thiên Hoán thấy sắc mặt Bạch Thuật tái nhợt đến cực điểm, nên hỏi giúp hắn.
“Hoán, chàng lại đây.” Tô Tiểu Vũ không có trả lời câu hỏi của hắn, cầm cổ tay tay hắn, nâng tay cắt một đường trên tay Tư Thiên Hoán, sau đó mở miệng Tư Thiên Chah ra, để cho máu của hắn chảy vào trong miệng Tư Thiên Chanh, ngón tay vẫn đặt ở mạch đập của nàng, không bao lâu, buông tay Tư Thiên Hoán ra, “Đi băng bó một chút.”
“Chanh, rốt cuộc Chanh nhi làm sao vậy?” Bạch Thuật nhìn Tư Thiên Chanh hôn mê bất tỉnh mà đau lòng, cơ thể căng cứng.
“Không có gì, thiếu chút nữa sanh non mà thôi.” Tô Tiểu Vũ khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, cười như không cười liếc Bạch Thuật, thấy hắn chỉ ngây ngốc không có phản ứng, có chút buồn cười, “Thất thần làm gì, đi tới phòng của ta, mang Tiểu Bạch và hòm thuốc của ta đến đây.”
“A.” Bạch Thuật đờ đẫn gật đầu, thất thần đi ra ngoài, lúc ra khỏi cửa còn bị vấp bậc cửa một cái.
Tư Thiên Hoán cũng thở dài nhẹ nhõm, bất đắc dĩ nhìn Tô Tiểu Vũ, “Nàng không nên dọa hắn.”
“Ta không lừa hắn, thật sự thiếu chút nữa đã sanh non.” Tô Tiểu Vũ xoa cổ tay đau nhức, có chút vui sướng vì mình có thể cảm giác được sự đau đớn của Tư Thiên Hoán, “Máu của chàng có dược tính của Tuyết Triết Thảo, dù trọng thương cũng có thể trị liệu, ta vừa vừa cho Hoàng tỷ uống máu của chàng, xem như có thể bảo vệ đứa nhỏ này, nhưng thân thể nàng rất yếu, còn cần điều dưỡng thật tốt.”
“Tiểu Vũ, ta lấy những thứ đó đến rồi, Chanh nhi thế nào, có nguy hiểm hay không, lúc cần thiết thì bảo vệ người lớn…” Bạch Thuật ôm cái hòm thuốc vội vàng bận rộn chạy tới, tinh thần có chút hoảng hốt, miệng nói năng lộn xộn.
Tô Tiểu Vũ liếc mắt xem thường, điểm huyệt đạo của hắn từ xa, bên tai liền im lặng.
Tư Thiên Hoán lấy hòm thuốc trong tay Bạch Thuật không thể động đậy, giao cho Tô Tiểu Vũ, cau mày nói thật, “Nếu Vũ Nhi có thai, ta sẽ không bất bình thường như hắn.”
“Khụ…” Tay cầm ngân châm của Tô Tiểu Vũ run lên, không được tự nhiên ho khan, sau đó cúi đầu chuyên tâm đút thuốc cho Tư Thiên Chanh, châm cứu, rửa sạch vết máu, khoảng nửa canh giờ, mới làm xong mọi thứ, mặt Tư Thiên Chanh cũng khôi phục một ít máu, nhưng vẫn rất tái nhợt.
“Bạch Thuật, hiện tại hoàng tỷ không còn nguy hiểm, ngươi im lặng nghe ta nói.” Tô Tiểu Vũ giải huyệt cho hắn, yên lặng nhìn hắn, thấy hắn còn hơi hoảng hốt, tiện tay lấy lọ thuốc an thần ra, đưa cho hắn, “Uống hai viên.”
Bạch Thuật gật đầu, kết quả thiếu chút nữa uống hết lọ, Tư Thiên Hoán không nhìn nổi nữa, đại thiếu gia tự mình phục vụ hắn, đưa nước cho hắn uống thuốc.
“Tiểu Vũ, sao Chanh nhi lại thế này, vì sao thiếu chút nữa sanh non?” Bạch Thuật ngồi ở bên cạnh Tư Thiên Chanh, nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của nàng, lo lắng hỏi.
“Hoàng tỷ đi xe mệt nhọc, dinh dưỡng lại không đủ, thân thể vốn chỉ hơi yếu, võ công của nàng cũng tốt, cho nên ta cũng không nhìn ra lý do.” Trong mắt Tô Tiểu Vũ đầy ảo não, “ Trường hợp vừa rồi là do nhìn thấy nhiều máu, hoàng tỷ bị kinh sợ, nên những cảm giác không khỏe mấy ngày nay đều được thể hiện ra.”
“Ta phải chú ý cái gì?” Bạch Thuật sốt ruột hỏi.
Tô Tiểu Vũ trầm ngâm một lát, nói, “Để cho nàng vui vẻ, bồi bổ dinh dưỡng, a, đúng rồi, đứa nhỏ đã ba tháng.”
“Khụ khụ, ba tháng.” Tư Thiên Hoán bị sặc nước trà, nhìn về phía Bạch Thuật, hiếm khi có vẻ khâm phục trong mắt, hình như lần đầu tiên của hắn và hoàng tỷ là ba tháng trước, hay là một lần liền… Mắt không tự chủ được liếc về phía Tô Tiểu Vũ.
Bạch Thuật không để ý đến Tư Thiên Hoán đang trêu đùa, lấy khăn sạch cẩn thận lau mồ hôi trên trán Tư Thiên Chanh.
“Đúng rồi, đừng để cho Hoàng tỷ sử dụng võ, kế hoạch của chúng ta có thể thay đổi một chút, nếu đến lúc đó đụng phải nguy hiểm, không cần nhường nhịn, ai đáng chết thì cứ giết.” Tô Tiểu Vũ thản nhiên nói, ôm cái hòm thuốc chậm rãi đi ra ngoài, sau khi ra ngoài, sắc mặt vẫn hờ hững mới hơi đỏ ửng.
Thấy Tư Thiên Hoán vẫn chưa ra cùng, Tô Tiểu Vũ hít một hơi thật sâu, bàn tay nhỏ bé lén lút đặt lên mạch đập cảu mình, thật lâu sau, thất vọng thở hắt ra.
Mà nàng không phát hiện là, tất cả động tác của mình đều rơi vào trong mắt Tư Thiên Hoán, rước lấy một trận cười không tiếng động.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.