Yêu Nghiệt Khuynh Thành: Minh Vương Độc Sủng Cưng Chiều Phi

Chương 69



Khói Đen Lượn Lờ
“Công tử, cây trâm này rất xứng đôi với phu nhân ngài!” Một tiểu thương cười tủm tỉm nhìn đôi nam nữ đẹp như tranh trước mắt, nam tử tuấn dật bất phàm, nữ tử ôn nhu xinh đẹp, khi nam tử đứng bên cạnh nữ tử, ánh mắt thâm trầm sủng nịch, người khác nhìn vào, liền cảm thấy hai người là phu thê.
Nhờ hai tiếng “Phu nhân” của hắn mà tâm trạng của Tư Thiên Hoán tốt lên, nên cười với tiểu thương, quăng cho hắn một thỏi bạc, tùy tay chọn một cây trâm hình hoa đào, nhưng không đeo lên cho Tô Tiểu Vũ, mà chỉ cầm trong tay, dắt tay nàng chạy về phía trước, không dùng khinh công, mà chỉ chạy bộ bằng chân.
Màn đêm bao phủ quanh hồ nước yên tĩnh, ánh trăng phản chiếu xuống mặt nước, ngẫu nhiên có thuyền hoa đi ngang qua, có tiếng đàn phát ra.
“Sao vậy?” Tô Tiểu Vũ bị hắn kéo tay chạy rất lâu, dừng ở bên hồ, thấy hắn đứng đối diện nhìn mình, thản nhiên cười nhìn mình, nhẹ nhàng thở hổn hển, có chút nghi hoặc hỏi.
“Phu nhân!” Tâm trạng Tư Thiên Hoán rất tốt, ánh trăng còn không bằng ánh sáng trong mắt hắn, khóe miệng cũng càng nâng cao, môi mỏng mở ra, chậm rãi nói ra hai chữ.
Tô Tiểu Vũ hơi đỏ mặt, trong lòng xấu hổ, muốn răn dạy hắn vài câu, nhưng lời tới cửa miệng lại biến thành một tiếng thở dài bất đắc dĩ, “Rốt cuộc chàng muốn thế nào?”
” Tập tục Phong quốc, sau khi nữ tử thành hôn đều phải vấn tóc lên.” Tư Thiên Hoán nhìn một đầu tóc đen của nàng, bị gió đêm thổi bay phất khởi, diiexndafnlequydoon ánh mắt càng thâm thúy, xòe tay ra, đưa cây trâm hắn vừa mua ra, hoa văn theo phong cách cổ xưa, có vẻ đẹp khác thường.
“Hoán?” Tô Tiểu Vũ hơi cụp mắt, có chút khó hiểu, trong lòng cũng có chút chờ đợi.
Tư Thiên Hoán nhếch môi, đáy mắt ôn nhu chuyển động, dắt tay nàng, đưa nàng đến bên một tảng đá cạnh bờ hồ, “Ngồi xuống.”
Trong lòng Tô Tiểu Vũ đã hiểu được hơn phân nửa, ngoan ngoãn ngồi xuống, tim đập nhanh hơn, hắn muốn giúp nàng vấn tóc sao? Ở chỗ này ư?
“Vũ Nhi, ta vấn tóc giúp nàng được không?” Tư Thiên Hoán cúi người, nâng cằm của nàng lên, nhẹ giọng hỏi.
Quả nhiên… Tô Tiểu Vũ mím môi cười, một lúc lâu sau, nhìn thấy đáy mắt hắn dần dần ảm đạm, nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt ảm đạm lập tứ phát sáng.
Tô Tiểu Vũ không thích ngọc châu, cho nên chỉ dùng mấy sợi tơ lụa buộc tóc, Tư Thiên Hoán nhẹ nhàng xoa tóc nàng, rút dây buộc tóc ra, sợi dây bị gió đêm thổi bay đi mất, rơi xuống mặt hồ trong suốt, sau một lúc lâu, chìm xuống đáy hồ.
Tô Tiểu Vũ cảm nhận được có một bàn tay to nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, mắt nhìn theo sợi dây lụa, thấy nó chìm xuống mặt nước, không hiểu vì sao trong lòng có chút mất mát, nhưng nàng còn nhiều mà, vui sướng, nhợt nhạt cười, khuôn mặt trở nên nhu hòa xinh đẹp.

Động tác của Tư Thiên Hoán rất nhẹ, nhưng tốc độ rất nhanh, vuốt nhẹ hai ba cái liền gài cây trâm hoa đào lên đầu nàng, âu yếm vuốt đỉnh đầu của nàng, trong mắt có dục vọng chiếm hữu nồng đậm, hắn là nam nhân duy nhất của vật nhỏ, hắn là người duy nhất có tư cách giúp nàng vấn tóc.
Tô Tiểu Vũ phát hiện hắn dừng động tác, chậm rãi quay đầu, mặt như đóa phù dung, mắt như ánh trăng, hai má hơi đỏ ửng, một đầu tóc đen được vấn lên gọn gàng, không còn vẻ ngây ngô của thiếu nữ, mà lại tăng thêm vài phần thành thục của một thiếu phụ.
“Khó coi sao?” Thấy hắn nhìn mình chằm chằm nhìn, Tô Tiểu Vũ cắn môi hỏi, có chút không hiểu sờ tóc.
“Rất đẹp.” Tư Thiên Hoán bật cười, xoa xoa đỉnh đầu nàng, thấp giọng nỉ non, nhìn vẻ đẹp yêu kiều của nàng, trong mắt đầy vẻ si mê.
“Khụ, về thôi.” Tô Tiểu Vũ kéo tay hắn xuóng, ho nhẹ một tiếng, nói, tim của nàng càng lúc càng nhanh, lại bị hắn nhìn như vậy, còn đứng đây không chừng nó sẽ nhảy ra ngoài mất.
Tư Thiên Hoán u oán bĩu môi, “Vũ Nhi chán ghét ở cùng ta như vậy sao?”
“Đúng vậy!” Tô Tiểu Vũ cười tủm tỉm nói, thấy hắn đen mặt lại, cười càng vui vẻ, đột nhiên nghe thấy một tiếng “Oành”, bên kia bờ hồ khói bay nghi ngút, pháo hoa nở rộ giữa không trung, khi thì giống như hoa cúc vàng giận dữ, diienxdannlleqydoon mẫu đơn nở rộ, đóa hoa như mưa, nhanh chóng rơi xuống đất; khi thì giống bươm bướm nhẹ nhàng, giống rồng bay lên trời, khí thế ngang ngạnh, nhanh như cắt, nàng bị ánh sáng pháo hoa hấp dẫn, tựa vào lòng Tư Thiên Hoán, nhìn không hề chớp mắt.
Tư Thiên Hoán sủng nịch nhìn nữ nhân trong ngực, thấy nàng chỉ cần nhìn pháo hoa thôi mà đã cười thỏa mãn như vậy rồi, bất đắc dĩ mím môi, cười theo nàng, cùng nàng nhìn pháo hoa, tuy rằng cũng chỉ bình thường, nhưng hắn lại cảm thấy đây là màn pháo hoa đẹp nhất mà hắn từng xem qua.
Tô Tiểu Vũ vụng trộm liếc mắt nhìn hắn một cái, thấy hắn đã đang xem pháo hoa, nụ cười bên môi càng sâu hơn, Tây Vân có nói qua, mỗi một đối tình nhân đều nên đi xem pháo hoa với nhau, hôm nay, coi như đã làm được.
Cách đó không xa, dưới một tàng cây, có một bóng đen lẳng lặng đứng đó, trên người đầy khí chất nặng nề đè nén, áo choàng đen che khuất khuôn mặt, nên không nhìn rõ khuôn mặt của hắn, nhưng có thể cảm giác được, hắn đang nhìn chằm chằm vào một đôi nam nữ bên bờ hồ.
Sau một lúc lâu, pháo hoa tan hết, bờ hồ im lặng trở lại, hắc y nhân chậm rãi ngẩng đầu, để lộ bờ môi lạnh nhạt, chiếc cằm xinh đẹp, môi khẽ nhếch lên, cười lạnh, giọng nói lạnh như băng, có chút oán hận, “Tư Thiên Hoán, Tô Tiểu Vũ, ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi.”
“Đi được chưa?” Tư Thiên Hoán thấy nàng còn nhìn bầu trời đêm, hỏi, trong lòng lại thầm nghĩ về đến Lăng thành, nhất định phải làm một đợt pháo hoa cho nàng xem, vật nhỏ nhất định sẽ thích.
Tô Tiểu Vũ thu hồi ánh mắt, gật đầu, “Đi thôi,về quán trọ.” Đám người Tiểu Khúc nhi chắc cũng đã về quán trọ.
Tư Thiên Hoán nhẹ nhàng lấy cánh hoa rơi trên tóc nàng xuống, đột nhiên cười lạnh lùng, bắn cánh hoa đó về phía hồ nước, làm sóng nước nổi lên.
“Ha ha ha, Tư Thiên Hoán, ngươi thật có bản lĩnh, không ngờ lại có thể phát hiện ra ta.” Tiếng cười bừa bãi truyền đến, một người khoác áo choàng đen kinh ngạc, nam tử đứng trên mặt nước.



“Người có bản lĩnh là ngươi, như vậy mà vẫn chưa chết.” Tô Tiểu Vũ vừa nghe giọng cười liền biết hắn là Sở Thiên Hữu, trong mắt có chút kinh ngạc, nhưng càng thêm châm chọc, mạng của hắn còn dai hơn con gián.
“Tô Tiểu Vũ, ngươi cho là ngươi còn có thể đánh thắng ta sao?” Sở Thiên Hữu ngẩng đầu, dung mạo lạnh lẽo, cứng rắn lộ ra, nhưng nhìn kỹ mới thấy, khuôn mặt đó tái nhợt như tờ giấy, không chút huyết sắc, lạnh lùng nhìn Tô Tiểu Vũ, thấy đáy mắt nàng đầy vẻ châm chọc mà phẫn nộ.
Tư Thiên Hoán nhận thấy hơi thở trên người hắn thay đổi, cảm nhận giác được võ công của hắn tăng vọt lên rất nhiều, ánh mắt lạnh đi, chậm rãi đứng trước mặt Tô Tiểu Vũ, che chắn cho nàng, nhìn vào mắt Sở Thiên Hữu, mang theo vài phần rét lạnh, giọng nói đầy mỉa mai, “Chẳng qua cũng chỉ là bại tướng dưới tay ta thôi.”
“Tư Thiên Hoán!” Hai tròng mắt Sở Thiên Hữu đỏ bừng, giận không thể trừng chết Tư Thiên Hoán, đời này hắn hận nhất là nam nhân trước mắt, hắn đường đường là thái tử Lăng quốc cao cao tại thượng, lại bị hắn dẫm nát dưới chân, diiexndannllequydoon hắn là chiến thần bách chiến bách thắng, lại bị nam nhân này phá vỡ, lần đầu tiên hắn có một nữ nhân hắn coi trọng, nhưng nữ nhân này lại đi theo Tư Thiên Hoán, hắn Sở Thiên Hữu là người tôn quý nhất trên đời này, dựa vào cái gì lại bị hắn chèn ép!
“Ta mặc kệ ngươi được ai cứu, chiếm được sức mạnh gì, nhưng hôm nay nếu ngươi tự giác rời đi, ta sẽ cho ngươi một con đường sống.” Tư Thiên Hoán cười, giống như không hề bị ảnh hưởng bởi khí thế của hắn, giống như trước kia đều không để hắn vào mắt.
“Ha ha ha, rời đi? Hôm nay ta muốn mạng của các ngươi!” Sở Thiên Hữu sợ hãi thán phụ sự sắc bén của hắn, ngửa đầu điên cuồng cười, hai mắt đỏ như máu nhìn Tư Thiên Hoán, giơ tay lên chậm rãi ngưng tụ một đám khói đen, trong bóng đêm không dễ dàng thấy rõ.
Tư Thiên Hoán nhíu mày, khinh thường cười, “Đó là bản lĩnh của ngươi sao.” Chậm rãi bước về phía trước từng bước, không hề che giấu sức mạnh Lê Nguyệt Hoa, làm cây cối hoa cỏ bốn phía đều rung động, sắc mặt hắn hờ hững, nhưng ánh mắt lại rét lạnh đến cực hạn, hai tay chắp sau lưng, từ từ bước trên mặt nước, giống y Sở Thiên Hữu, đạp nước mà đứng, tóc dài bay lên, hắc y tung bay, khí thế lạnh như băng bao chung quanh, như ác ma xuất thế.
Tô Tiểu Vũ thấy hắn muốn dùng tới sức mạnh Lê Nguyệt Hoa, có chút kinh ngạc, mắt đầy tà khí, môi nở nụ cười như một đóa yêu dã, chậm rãi bước lên mặt nước, sóng vai cùng Tư Thiên Hoán, con ngươi đen như hắc thạch đột nhiên biến thành màu đỏ, ánh sáng màu đỏ yêu diễm, lại lạnh như băng.
“Hoán, lại muốn đánh một mình sao?” Tô Tiểu Vũ nghiêng đầu, cười như không cừơi nhìn hắn, giọng nói lạnh nhạt, nhưng Tư Thiên Hoán nghe ra được sự nguy hiểm bên trong.
“Cùng nhau.” Mắt Tư Thiên Hoán hơi mềm mại, thản nhiên nói, ngược lại lạnh lùng nhìn về phía Sở Thiên Hữu.
Thấy Tư Thiên Hoán và Tô Tiểu Vũ dễ dàng bước trên nước, trong mắt Sở Thiên Hữu đầy ghen tị, dựa vào cái gì bọn họ chỉ tùy tiện liền có thể cường đại đến như vậy, hắn lại phải trải qua huấn luyện gian khổ! Lại thấy hai người bọn họ vô cùng thân thiết tin cậy lẫn nhau, trong lòng hắn càng ghen tị, hai tay giơ lên, chém về phía hai người, một đám khói đen bay về phía hai người.
Tốc độ của Tư Thiên Hoán và Tô Tiểu Vũ cực nhanh, một trái một phải né tránh, đmá khói đen bay vào bờ, tạo thành một lỗ thủng trên mặt đất, nhưng khói đen chưa tan hết, ngược lại chia làm hai luồng, truy kích hai người.
Tư Thiên Hoán đứng trên ngọn cây, hai tay nắm tay, đánh một chưởng về phía đám khói khói đen đó, sức mạnh cường đại đến mức thân cây dưới chân cũng bị gãy, khói đen không chống nổi sức mạnh của hắn, tan biến mất.
“Hừ, Tư Thiên Hoán, ta đã xem thường ngươi, không ngờ ngươi ại có thể tránh thoát sự công kích của ta, nhưng Tô Tiểu Vũ nhất định trốn không thoát, ha ha ha!” Sở Thiên Hữu thấy hắn dễ dàng hóa giải khói đen, trong lòng càng hận, nhưng thấy Tô Tiểu Vũ bên cạnh không ngừng né tránh, không dám phản kháng lại, đột nhiên cười lạnh, sau lưng lại phát ra một đám khói đen khác, nhưng không công kích Tư Thiên Hoán, ngược lại công kích Tô Tiểu Vũ.
Trong lòng Tư Thiên Hoán khẩn trương, sắc mặt lạnh như băng, lắc mình đuổi theo Tô Tiểu Vũ, Sở Thiên Hữu hừ lạnh một tiếng, lắc mình ngăn cản hắn, hắn muốn Tư Thiên Hoán nếm thử cảm giác mất đi người mình yêu nhất, xem hắn còn kiêu ngạo được không!


“Cút ngay.” Tư Thiên Hoán và Sở Thiên Hữu giao đấu, cũng không kịp kinh ngạc vì sức mạnh của Sở Thiên Hữu có thể đánh ngang với Lê Nguyệt Hoa, mắt thấy khói đen sắp đuổi kịp Tô Tiểu Vũ, trong lòng càng sốt ruột, đòn đánh cũng trở nên cực kỳ sắc bén.
Song chưởng của Sở Thiên Hữu và Tư Thiên Hoán gặp nhau, mặt hồ nổ tung, “Rầm ” vô số bọt nước bay lên, điều động sức mạnh toàn thân, thầm nghĩ muốn một chưởng chấm dứt tính mạng của Tư Thiên Hoán.
“Muốn chết.” Thanh âm lạnh như băng giống nhau đến từ địa ngục, thị huyết mà không tức giận, Tư Thiên Hoán lạnh lùng nhìn Sở Thiên Hữu, đôi mắt màu hổ phách dần dần nổi lên ánh sáng màu vàng, mặt hồ rung động, diiexndafnllequysdoon lá cây bốn phía cũng rung động, gió đêm cũng dao động theo mặt hồ, đây là sức mạnh của Lê Nguyệt Hoa, điều động sức mạnh tự nhiên.
Sắc mặt Sở Thiên Hữu thay đổi, trong lòng hoảng sợ, vốn không tin sức mạnh của Tư Thiên Hoán có thể chống lại sức mạnh của hắn, muốn né tránh, lại phát hiện thân thể của mình không cử động được, cắn răng một cái, đỉnh đầu toát ra khói đen, đang muốn phản kích, liền cảm thấy ngực đau xót, phun một ngụm máu ra.
Tư Thiên Hoán không thèm nhìn Sở Thiên Hữu ngã xuống nước, nóng vội bay về hướng Tô Tiểu Vũ, mắt thấy đó khói đen sắp đuổi kịp nàng, đỏ mắt, rống to, “Vũ Nhi, dùng sức mạnh của ta!”
“Không cần.” Không chút suy nghĩ, Tô Tiểu Vũ liền nhíu mày trả lời, đánh chết nàng cũng không dùng sức mạnh Lê Nguyệt Hoa, rất ghê tởm, chỉ thử một lần, linh hồn của nàng đã ghê tởm đến phát run, cũng không biết vì sao, cho dù đám khói đen này lợi hại, nàng cũng không muốn dùng đến sức mạnh đó, linh hoạt né tránh, màu máu trong mắt càng đậm, đột nhiên nhẹ nhàng dừng lại, điều động sức mạnh của bí quyết Huyết Đồng, đánh một chưởng ra, sắc bén đánh về phía đám khói đen, khói đen đột nhiên bị đánh tan.
“Ta cũng có thể đánh tan nó!” Tô Tiểu Vũ quay đầu thè lưỡi nhìn Tư Thiên Hoán, mặc dù bị phản phệ, nhưng so với dùng sức mạnh đó tốt hơn nhiều.
Sắc mặt của Tư Thiên Hoán rốt cục cũng thả lỏng một ít, tức giận trừng nàng liếc mắt một cái, tốc độ dưới chân cũng chậm đi, đang muốn đến trước mặt Tô Tiểu Vũ, quanh thân đột nhiên bị khói đen bao quanh, không thể động đậy, sắc mặt trầm xuống, sức mạnh trong cơ thể tăng vọt, đang muốn đánh tan khói đen, nhưng trong lúc nhất thời không động đậy được, trong lòng chợt lạnh đi, ngẩng đầu nhìn thấy đám khói đen bị Tô Tiểu Vũ đánh tan đnag tụ tập lại sau lưng nàng, đánh về phía nàng.
Tô Tiểu Vũ thấy Tư Thiên Hoán bị khói đen kiềm chân, đang muốn giúp hắn, đột nhiên cảm giác được nguy hiểm phía sau, sắc mặt trầm xuống đang muốn né tránh, nhưng trong đầu đột nhiên hoảng hốt, cước bộ cũng dừng lại, trong lòng lại cực kỳ khát vọng với đám khói đen đó, tốc độ nhanh như tia chớp, khói đen nhanh chóng bao phủ Tô Tiểu Vũ, lúc này Tiểu Bạch đã tỉnh lại, mạnh mẽ bò lên bả vai Tô Tiểu Vũ, mắt sắc bén nhìn khói đen bốn phía, dựng thẳng lông lên, phát ra linh khí nồng đậm.
Tô Tiểu Vũ nghi hoặc nhìn khói đen chung quanh, theo bản năng chạm vào chúng, đã thấy chúng có ý thức, chui vào đầu ngón tay của nàng rồi hòa vào trong cơ thể, lúc này Tiểu Bạch cũng ngẩng đầu, phát ra linh khí nồng đậm, phối hợp với làn khói đen chui vào trong cơ thể nàng.
Tô Tiểu Vũ có chút mê mang, nhưng đám khói đen vừa tiến vào trong cơ thể nàng liền biến thành năng lượng cực lớn, cũng làm cho nàng vui sướng, nhưng nàng lại nghĩ nên đi ra nói với Tư Thiên Hoán một tiếng, khói đen như nhìn ra ý đồ của nàng, khóa chặt nàng lại, nàng bình tĩnh, không giãy giụa được, chỉ có thể nóng vội hấp thu hết tất cả, chỉ hy vọng có thể ra ngoài nhanh một chút, mắt thấy động tác của Tiểu Bạch, hơi hí mắt.
Tiểu Bạch mở to đôi mắt nhỏ nghi hoặc nhìn Tô Tiểu Vũ, thấy nàng cũng nghi hoặc, trong đầu hình như xuất hiện cái gì đó, đám khói đen này rất quen thuộc, lúc Tiểu Vũ hấp thụ có tản ra hơi thở rất quen thuộc, vì sao nó lại biết khói đen sẽ phối hợp? Nó ngủ nhiều như vậy năm, có phải đã quên cái gì rồi không?
Tô Tiểu Vũ thấy khói đen chui vào đầu ngón tay quá chậm, đôi mắt xinh đẹp nhíu lại, đột nhiên giãn người, khói đen điên cuồng chui vào trong cơ thể nàng, không có gió, nhưng tóc nàng lại bay tán loạn, Tiểu Bạch trừng lớn mắt, cơ thể dưới bộ lông cũng toát mồ hôi lạnh, linh khí trong cơ thể cũng liều mạng chui vào cơ thể nàng, bảo vệ kinh mạch của nàng.
Tiểu Vũ điên rồi! Không sợ đám khói đen này phá vỡ sức mạnh của mình sao?
“Vũ Nhi!” Mắt thấy đám khói đen đang cắn nuốt Tô Tiểu Vũ, hai mắt Tư Thiên Hoán đỏ bừng, bi thương rống to, như bầy sói hoang mất bạn, sắc mặt dữ tợn.


“Ha ha ha, Tư Thiên Hoán, không phải ngươi rất đắc ý sao? Nhìn nữ nhân mình âu yếm chết đi, có phải rất thống khổ hay không?” Sở Thiên Hữu lau vết máu bên môi, bay đến bên cạnh Tư Thiên Hoán, thấy hắn thống khổ nhìn đám khói đen, đắc ý cười ha ha.
Nhìn khói đen từ từ biến mất, trong lòng hắn nổi lên sự tức giận và bi thương trước nay chưa có, Tư Thiên Hoán ngửa đầu rống to, một tiếng “Oành” đánh vỡ khói đen dưới chân, xoay người, lạnh lùng nhìn vẻ mặt đắc ý của Sở Thiên Hữu, ánh mắt lạnh như băng đột nhiên bình tĩnh lại, như vũ trụ bao la, diiexndafnllequysdoon bình tĩnh không chút phong ba, đã cắn nuốt hết tất cả sức mạnh, sắc mặt hắn lạnh nhạt, còn đáng sợ hơn vẻ thị huyết lúc nãy.
Sở Thiên Hữu đang thấy vui vẻ, đột nhiên thấy Tư Thiên Hoán bình tĩnh lại, theo bản năng lui về phía sau, sắc mặt cũng có chút cứng ngắc, nhưng nhanh chóng biến thành phẫn hận, khói đen tỏa ra khắp nơi, bao vây lấy chính mình, ý muốn phòng ngự sự công kích của Tư Thiên Hoán.
Nhưng Tư Thiên Hoán tức giận tới cực điểm, tuy rằng sắc mặt bình tĩnh, nhưng nội tâm sớm đã hóa thành ác quỷ điên loạn, thân hình chợt lóe, đột nhiên xuất hiện trước mặt Sở Thiên Hữu, bàn tay to như ngọc xuyên qua lớp khói đen, bóp chặt cổ Sở Thiên Hữu, ánh mắt càng yên lặng hơn lúc trước.
“Khụ khụ, ngươi, buông, ngươi giết, ta, ngươi sẽ hối hận, khụ khụ…” Sở Thiên Hữu gian nan nói, phẫn hận nhìn mặt Tư Thiên Hoán không chút thay đổi, sắc mặt dần trở nên xanh ngắt, sức mạnh của mình như bị cái gì đó ức chế, vốn không cử động, đầu của hắn đã sớm rối loạn, như một kẻ điên từ đâu bay tới, làm gì còn phong thái của thái tử Lăng quốc?
“Hối hận sao?” Tư Thiên Hoán đột nhiên nở nụ cười, rất lạnh, giọng nói đầy châm chọc, rất nhẹ và lạnh nhạt, nhưng tới tai Sở Thiên Hữu lại như thanh âm đòi mạng.
Chủ nhân, chủ nhân cứu ta!Sở Thiên Hữu thầm gào thét, cổ bị một bàn tay to không ngừng xiết chặt, muốn khiến hắn ngừng thở, làm cho hắn không nhịn được trợn to mắt.
“Hoán…” Giọng nói mềm nhẹ vang lên phía sau Tư Thiên Hoán, động tác của hắn cứng đờ, không thể tin quay đầu lại, thấy Tô Tiểu Vũ khoanh chân ngồi trên nước, tóc bay phấp phới, lại không giấu được khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành, môi nở nụ cười, giống nhau một tia sáng lóe lên giữa bóng đêm tăm tối, trên vai nàng là Tiểu Bạch, đắc ý vung móng vuốt lên.
Hung hăng bỏ Sở Thiên Hữu ra, lắc mình đến trước mặt Tô Tiểu Vũ, dùng sức ôm nàng vào lòng, thân thể không thể kiềm chế được phát run, giọng nói cũng run, “Nàng không sao, không sao hết…”
“Ngu ngốc, lời thề đó là vô nghĩa sao? Ta chết, chàng còn có thể tung tăng ở đây sao?” Tô Tiểu Vũ bất đắc dĩ cười, cảm nhận được sự sợ hãi phát ra từ nội tâm của hắn, không thể không mềm lòng.
Hai người ôm chặt nhau, Tiểu Bạch cố gắng thoát ra, liếc mắt xem thường, chui vào ống tay áo của nàng, mà bên kia Sở Thiên Hữu chật vật sắp rơi xuống nước, một bóng đen đột nhiên xuất hiện phía sau hắn, trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh hỉ, nhưng ngay lập tức, bóng đen đó liền nắm lấy hắn mang đi, biến mất không thấy bóng dáng.
“Sở Thiên Hữu bỏ chạy.” Tô Tiểu Vũ giương mắt, đột nhiên phát hiện không thấy Sở Thiên Hữu đâu, nhíu mày thật chặt.
“Mặc kệ hắn.” Giọng nói của Tư Thiên Hoán buồn buồn, chỉ cần Vũ Nhi không sao, hắn muốn chạy thì chạy đi.
“Chúng ta lên bờ được không?” Tô Tiểu Vũ biết mình đã thật sự dọa hắn, nhưng nhìn bốn phía là nước, nhịn không được co rút khóe miệng, đứng trên mặt nước, rất lao lực.
Tư Thiên Hoán không nói chuyện, nhanh chóng đưa Tô Tiểu Vũ bay lên bờ hồ.


“Ta không sao.” Tô Tiểu Vũ ngồi trên tảng đá, thấy mắt hắn đỏ lên, không hề chớp mắt nhìn mình, vẻ mặt rất chăm chú, nhịn không được hôn lên môi hắn, nhẹ giọng nói.
Tư Thiên Hoán dùng sức ôm lấy nàng, hung hăng hôn nàng, không có sự ôn nhu của ngày thường, nếu có, cũng chính là sự hung mãnh của dã thú, Tô Tiểu Vũ mềm mại dựa vào lòng dã thú, chậm rãi nhắm mắt lại, mặc hắn tùy ý làm bậy, lại không phát hiện, hắn vẫn cố gắng trừng lớn mắt, không dám chớp mắt dù chỉ một cái.
Đến khi hai người nếm được mùi máu tươi, Tư Thiên Hoán mới chậm rãi buông nàng ra, cúi đầu, nhìn môi nàng bị mình cắn nát, mắt hơi áy náy, nhẹ giọng nói, “Thực xin lỗi.”
“Không đau.” Tô Tiểu Vũ ôm cổ hắn, vô cùng thân thiết cọ cọ, Tư Thiên Hoán thuận thế ôm lấy nàng, đi về phía quá trọ.
“Hoán.” Dọc đường đi, Tư Thiên Hoán đều không nói gì, làm cho Tô Tiểu Vũ có chút lo lắng, nhịn không được thấp giọng gọi một tiếng Hoán.
“Sao?” Tư Thiên Hoán cúi đầu nhìn nàng, cười, nhưng nụ cười lại hơi cứng ngắc, Tô Tiểu Vũ nhìn mà rất đau lòng.
“Tóc của ta rối loạn mất rồi.” Tô Tiểu Vũ nhíu mày, trong mắt ngập nước, chu cái miệng nhỏ nhắn lên, ủy khuất nói.
Rốt cục Tư Thiên Hoán cũng cười ôn nhu, cúi người hôn lên cái trán của nàng, nói, “Không sao.”
Tô Tiểu Vũ thấy hắn rốt cục cũng mở miệng, thở dài nhẹ nhõm, yếu ớt cười, chui vào trong ngực hắn.
“Sao vậy?” Bạch Thuật vừa mở cửa, đã thấy Tư Thiên Hoán bước nhanh vào, sắc mặt không tốt lắm, trên người còn mang theo sát khí, lo lắng hỏi.
“Ngày mai nói sau!” Tô Tiểu Vũ thò đầu ra, nháy mắt với Bạch Thuật, sau đó bị Tư Thiên Hoán ôm vào trong phòng, một tiếng “ Rầm” vang lên, cửa đóng lại.
Bạch Thuật cau mày, trực giác cho biết hai người này nhất định đã gặp chuyện, thở dài, trở về phòng mình, có chuyện gì ngày mai rồi hỏi.
“Thiếu gia đã về rồi sao?” Tư Thiên Hoán vừa mới vào phòng, Bạch Nhất đứng sau lưng liền đi lên lầu, nhìn Bạch Thuật, sốt ruột hỏi.
Bạch Thuật gật đầu, nhíu mày, “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Hình như Tiểu Vũ chủ tử và Vương gia đánh nhau với ai đó, Vương gia thương tâm gào lên một tiếng, chúng ta nghe thấy, chạy tới bờ sông, thấy có dấu vết đánh nhau, nhưng lại không thấy ai.” Tây Vân cũng đi lên, giải thích, diiexndafnleeqysdoon vốn nàng đang rất lo lắng, nhưng vừa rồi Bạch Thuật đã nói chủ tử đã trở lại, nàng cũng yên tâm.



“Ta thấy Tiểu Vũ không bị thương.” Bạch Thuật nghi hoặc, người có thể làm cho Bạch Lê thương tâm, chỉ có Tô Tiểu Vũ, nhưng hắn vừa mới nhìn qua, trạng thái của Tiểu Vũ còn tốt hơn Bạch Lê, rốt cuộc sao lại thành thế này?
“Về phòng ngủ thôi, ngày mai Tiểu Vũ sẽ nói cho chúng ta biết.” Khúc Ngâm đi từ phòng ra, thản nhiên nói, lúc này chắc chắn Tiểu Vũ và Tư Thiên Hoán đang tâm sự, những người này đứng ở bên ngoài, không sợ bị đánh bay sao.
Mọi người gật đầu, về phòng.
Bên trong phòng.
“Vũ Nhi, nàng có sao không?” Tư Thiên Hoán đặt Tô Tiểu Vũ trên giường, nhíu mày hỏi, tuy rằng hắn đã kiểm tra qua, nhưng vẫn lo lắng, sức mạnh của đám khói đen hắn biết, vật nhỏ bị bao vây, lại không muốn dùng sức mạnh Lê Nguyệt Hoa, sao có thể không bị tổn thương chứ.
Nhìn đầu tóc hắn có chút loạn, Tô Tiểu Vũ cúi đầu nở nụ cười, thật lâu sau, mới ngừng lại được, lắc đầu.
“Ta rất thích đám khói đen kia.” Tô Tiểu Vũ nâng tay vuốt vuốt lông mày hắn đang nhăn nhó, nghĩ đến chuyện vừa rồi, có chút nghi hoặc mím môi, “Lúc đám khói đen đó bay đến chỗ ta, ta muốn né tránh, nhưng đột nhiên lại sinh ra sự khát vọng, không muốn trốn, sau đó khói đen chui vào trong cơ thể ta, nhưng chẳng những không làm ta bị thương, ngược lại còn tăng thêm nội lực cho ta, ta lại tiến gần đến tầng thứ 10 thêm một chút.”
Lời này vừa nói ra, chính nàng cũng không tin, nhưng đó lại là sự thật, lúc khói đen tiến vào cơ thể nàng, lưu chuyển trong cơ thể nàng, luồng sức mạnh đó khiến nàng có một loại cảm giác rất quen thuộc… Yêu thích, mà đám khói đen hinh như cũng rất thích nàng, có một loại cảm giác vui sướng, như trở lại trong cơ thể mẹ, nàng không biết là chuyện gì xảy ra, lại cảm thấy rất khó hiểu.
Còn nữa, biểu hiện kỳ quái của Tiểu Bạch…
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nghi hoặc, ánh mắt Tư Thiên Hoán có chút phức tạp, nhưng lại nhanh chóng biến mất, khôi phục nụ cười ôn nhu, “Đã không có việc gì, vậy đừng nghĩ nhiều nữa.”
“Ừ.” Tô Tiểu Vũ gật đầu, nắm chặt tay Tư Thiên Hoán, nói, “Chúng ta có tâm linh tương thông, ta còn sống hay không chàng là người biết rõ nhất, sao vừa rồi lại có cái bộ dáng kia, vạn nhất tự làm mình bị thương thì sao?” Mặc dù nàng bị khói đen bao vây, nhưng nghe thấy Tư Thiên Hoán than khóc, đau lòng đến tột đỉnh, nam nhân ngu ngốc này!
“Ta quên mất.” Tư Thiên Hoán cúi đầu cười khổ, nhìn nàng bị cắn nuốt, hắn vốn đã quên mất chuyện đó, trong lòng chỉ có bi thương và thống khổ, hận không thể chết cùng nàng, hiện tại nghĩ lại, chỉ cần vật nhỏ gặp chuyện, hắn thật sự không còn chút lý trí.
Tô Tiểu Vũ thở dài, thấy hắn còn u buồn, tròng mắt xoay tròn, đột nhiên đỏ mặt, kéo kéo tay áo của hắn.
Tư Thiên Hoán nghi hoặc nhìn nàng, mặc dù đang cười, nhưng rõ ràng hắn còn chưa hồi phục tinh thần, cười có chút chua sót.
Tô Tiểu Vũ cổ lấy dũng khí, hít sâu một hơi, hai mắt đầy nước, sắc mặt hồng nhuận như mây, tay nắm lấy cổ hắn, chủ động hiến hôn, chờ hắn ôm nàng, bàn tay nhỏ bé chậm rãi rút thắt lưng của hắn ra, kéo vạt áo của hắn xuống.
“Vũ Nhi?” Tư Thiên Hoán kinh hỉ nhìn nàng, nỗi khổ sở trong lòng cũng tan thành mây khói, vật nhỏ đang chủ động…
Tô Tiểu Vũ thẹn thùng quay mặt đi, bên tai cũng đỏ lên, cảm giác được ánh mắt người bên cạnh nhìn nàng càng lúc càng cực nóng, tay run run cởi đai lưng của mình xuống.
Con mắt hổ phách của Tư Thiên Hoán tối sầm lại, tà khí cười, nhanh chóng buông màn, áp Tô Tiểu Vũ xuống giường, “Vật nhỏ, lần này là nàng chủ động, lát nữa đừng oán giận đó.”
“Sao chàng nói nhiều lời vô nghĩa vậy!” Tô Tiểu Vũ buồn bực trừng mắt nhìn hắn, thấy mắt hắn càng nóng rực hơn, hô hấp của mình cũng không tự chủ được mà dồn dập hơn, vẻ buồn bực trong mắt biến thành ngượng ngùng.
Tư Thiên Hoán nở nụ cười tà khí, như yêu nghiệt mê hoặc người, cười nhẹ hai tiếng, cúi người hôn nữ nhân dưới thân, Tô Tiểu Vũ cũng chậm rãi nhắm mắt lại, bên môi nở nụ cười.
Quần áo của nam nhân và nữ nhân, từng thứ rơi ra khỏi màn, cuối cùng, một cục lông trắng bị đánh bay khỏi màn, một tiếng “Oành” vang lên, đụng trúng cái cửa sổ.
Tiểu Bạch choáng váng đứng trên đất, trừng mắt, nếu không phải vừa rồi nó giúp Tiểu Vũ hấp thu khói đen tiêu hao nhiều khí lực, nó sẽ lôi cái tên sắc lang này ra đại chiến ba trăm hiệp!
Đau đầu day day trán, Tiểu Bạch bò lên ghế dựa, hồi tưởng lại làn khói đen đó, đôi mắt nhỏ có chút dại ra, đột nhiên, trong đầu hiện lên vài hình ảnh, nhưng lại không rõ, nó chỉ nhìn thấy một dòng sông, một màu màu sáng chiếu lên dòng sông đó…
Xem ra, ngủ quá lâu, nên thật sự đã quên cái gì rồi, ngoại trừ biết mình tên là Tiểu Bạch có thể phát ra linh khí, những cái khác đều không nhớ, bao gồm… Tiểu Bạch nhìn thoáng qua chiếc giường, trong tai truyền đến thanh âm không hài hòa, liếc mắt xem thường, bao gồm cả Tiểu Vũ.
“Uhm… Hoán, đừng làm Tiểu Bạch bị thương.”
“Lúc này nàng còn nhớ đến nó? Hả? Xem ra sức quyến rũ của ta không đủ…”
“…”
Bóng đêm dày đặc, ánh nến tăm tối, trên giường, ôn nhu triền miên, không khí ái muội lan trà kháp gian phòng.
Bên trong một căn phòng tối, Sở Thiên hữu chật vật quỳ trên mặt đất, có chút e ngại nhìn hắc y nhân trước mắt, “Chủ nhân.”
“Phế vật!” Hắc y nhân hừ lạnh, giọng nói khàn khàn, “Ta kêu ngươi âm thầm ngăn cản bọn họ đến chỗ đó, không phải kêu ngươi đi giết bọn họ.”
“Ta không hiểu, đã muốn ngăn cản bọn họ vào đó, vì sao không trực tiếp giết bọn họ?” Sở Thiên Hữu phản bác, người đã chết, còn có thể đi đâu được chứ!
“Ngu xuẩn!” Hắc y nhân tát Sở Thiên Hữu một cái, trực tiếp đánh ngã hắn xuống đất, phun ra một vũng máu, “Ngươi chỉ nên nghe lời làm việc, nếu không, sau này xảy ra chuyện như hôm nay, ta sẽ giết ngươi.”
“Ta hận bọn họ, ta muốn giết bọn họ!” Sở Thiên Hữu đột nhiên điên cuồng quát, hung hăng trừng mắt nhìn hắc y nhân, gân xanh trên mặt đều đang run run.
“Hừ, ngươi nói nghe rất êm tai, đợi chủ nhân đạt thành đại sự, ta sẽ ban thưởng hai người kia cho ngươi.” Hắc y nhân hừ lạnh, phất tay áo bỏ đi, áo choàng quyét trên mặt tỏ vẻ khinh thường, chỉ bằng tên phế vật như ngươi, cũng xứng đối đầu với họ? Ngay cả hắn cũng không xứng!
Sở Thiên Hữu nghe vậy, có chút vui sướng, đợi hắn đi rồi, nụ cười trên mặt mới dần biến mất, biến thành thống khổ không chịu nổi, hắn là thái tử cao cao tại thượng, diiexndannleeqysdonn lại lưu lạc đến nỗi một chút tôn nghiêm cũng không có, ngày ấy hắn bị Tô Tiểu Vũ đả thương, là người này cứu hắn, cũng cho hắn sức mạnh vô thượng, nhưng hắn lại bán đứng tôn nghiêm của mình, như một con kiến hèn mọn quỳ rạp xuống trước mặt hắn… Là Tư Thiên Hoán, là Tô Tiểu Vũ, nếu không phải bọn họ, hắn sẽ không thành như vậy, tuy rằng hắn vẫn là thái tử tôn quý của Lăng quốc, nhưng hắn biết, không giống với trước kia, không còn giống lúc trước nữa!
Hai tay nắm chặt lại, phẫn hận nện xuống mặt đất, khuôn mặt anh tuấn mặt vặn vẹo, trong đôi mắt đen đầy hận ý, Tư Thiên Hoán, Tô Tiểu Vũ! Hôm nay ta không giết được các ngươi, nhưng ngày sau ta nhất định sẽ giết các ngươi, nhất định phải giết các ngươi, cho dù phải trả giá thế nào, dù phải vứt bỏ tôn nghiêm, ta đều muốn giết các ngươi!
Hắn không phát hiện, hận ý trong lòng hắn không ngừng tăng lên, khói đen lượn lờ quanh người hắn, hơn nữa càng ngày càng đậm.
Hắc y nhân cũng không rời đi, mà ẩn thân tại cửa, nhìn Sở Thiên Hữu càng ngày càng hận thù, vừa lòng nở nụ cười, nên hận như vậy, chủ nhân nhất định sẽ thích.
Sở Thiên Hữu phát tiết xong, thu lại vẻ tức giận, hừ lạnh một tiếng, đi vào căn phòng trước mặt, trước mắt xuất hiện ba đám khói đen lớn, thấy vậy, hắn cười rộ lên, hắn ở bên trong đợi vài ngày, liền thăng cấp nhanh như vậy, nếu tiếp tục tu luyện, Tư Thiên Hoán cũng không phải đối thủ của hắn! Nghĩ vậy, thả người nhảy vào trong làn khói đen.
Mà hai bên luồng khói đen, đang vây quanh lấy hai người, nhìn kỹ lại, rõ ràng là Mặc Vân Vũ và Tô Nghệ Tuyền, sắc mặt hai người tái nhợt, khói đen lưu chuyển trong cơ thể các nàng, hai người đờ đẫn mở to, nhưng sâu trong đáy mắt, là hận ý dày đặc.
Hắc y nhân thâm trầm hít một hơi, kỳ quái thở dài, ” Hương vị thù hận…” Thanh âm đó, làm cho người nghe nổi da gà.
Một đám khói đen trống rỗng xuất hiện trước mặt hắn, bên trong bị bao phủ bởi một màu đen tăm tối, có chút chói mắt, hắc y nhân thấy vậy, thân thể rung mạnh, cung kính khom người, đám khói đen chậm rãi bao vây hắn, nhưng trong nháy mắt, hắc y nhân cùng đám khói đen đồng thời biến mất tại chỗ.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.