Quyền thần

Chương 65: Đao quang sau đồi Hải Thạch



Đảo chủ nhanh chóng tránh khỏi công kích của Lãnh Chiếu, liền trở tay kéo một băng ghế dài qua, chặn ngang đòn của Lãnh Chiếu đánh tới. Mặc dù thân thể của hắn già yếu, nhưng vị Đảo chủ này vẫn mạnh mẽ uy vũ như cũ, lực đạo mười phần. Lãnh Chiếu nhanh chóng nghiêng người sang trái, bay lên tung một cước vào cái ghế dài, băng ghế dài kia kêu “Răng rắc” một tiếng, nhất thời gẫy thành hai khúc, mà Lãnh Chiếu trong nháy mắt lui về phía sau hai bước, thân hình đứng vững cũng không công kích nữa.

Đảo chủ cũng không thừa thế tấn công, ném nửa đoạn băng ghế dài trong tay đi, lạnh lùng nhìn Lãnh Chiếu.

– Đảo chủ đã nhiều năm không động thân tay mà công phu vẫn chưa mai một, Lãnh Chiếu thật là bội phục!

Lãnh Chiếu cười lạnh nói.

Đảo chủ chắp hai tay sau lưng, tự nhiên sinh ra một cỗ uy thế, quét mắt nhìn một đám người phía sau Lãnh Chiếu, thản nhiên nói:

– Các ngươi là thật muốn phản rồi? Đều muốn theo cái tên lòng lang dạ thú này cùng đi vào chỗ vạn kiếp bất phục sao?

Chúng hải tặc hai mặt nhìn nhau, mặc dù Đảo chủ hôm nay dù chỉ một mình chiến đấu hăng hái, nhưng dư uy thì vẫn còn đó, làm tất cả mọi người có chút do dự.

Rốt cục có một tên tay chân của Lãnh Chiếu lớn tiếng hỏi:

– Đảo chủ, Lãnh nhị ca nói ngươi bán đứng chúng ta, điều này có thật không?

Đảo chủ lạnh nhạt nói:

– Bán đứng các ngươi? Bán các ngươi cho ai?

– Bán cho Hàn gia!.

Người nọ lớn tiếng nói:

– Nếu không thì vì sao ngài để cho tiểu tử Hàn gia kia chạy trốn? Ngài không phải muốn mang chúng ta làm lễ vật để dễ dàng đầu nhập Hàn gia sao?

Đảo chủ không giận mà ngược lại còn cười nói:

– Lãnh Chiếu, ngươi cũng thật là tài mê hoặc lòng người a!

– Đảo chủ cũng không cần phủ nhận đâu!

Tay phải Lãnh Chiếu linh hoạt chơi đùa chủy thủ, lạnh nhạt nói:

– Chuyện này mọi người đều chứng kiến, ai cũng không phải là người mù. Đảo chủ, người cũng nên cho các huynh đệ một cái công đạo đi?

– Người có mưu đồ phản thì tất có rục rịch, lão phu không cần tổn hao miệng lưỡi mà đi giải thích!

Đảo chủ nhìn Lãnh Chiếu, từ chỗ sâu trong mắt tràn đầy thất vọng:

– Lãnh Chiếu, ta nuôi ngươi mười mấy năm, đến cuối cùng mới biết được là dưỡng hổ gây họa. Ta rất hối hận…hối hận vì không thể dạy ngươi làm người tốt!

Mí mắt Lãnh Chiếu giật giật. Hắn nhắm mắt lại, thản nhiên nói:

– Đảo chủ, công ơn ngươi mười mấy năm nuôi dưỡng, Lãnh Chiếu ta nhớ khắc cốt ghi tâm! Nhưng vì mấy trăm miệng ăn trên đảo, Lãnh Chiếu ta đành vì đại nghĩa diệt thân! Ta không muốn bọn họ đi ăn nhờ ở đậu, mà ngươi lại muốn cho chúng ta trở thành đầy tớ hạ tiện! Ngươi không muốn phát triển, chẳng lẽ ngươi cho là cứ ở trên Tiên Nhân Đảo này thì sẽ bình yên mãi được sao? Hôm nay ngươi bán đứng chúng ta cho Hàn gia! Ngươi…làm sao đối mặt với mọi người đây?

Không khí bên trong lều lộ ra vẻ cực kỳ khẩn trương.

Một gã hải tặc từ bên ngoài chui vào, cung kính hướng Lãnh Chiếu nói:

– Lãnh nhị ca, mười mấy người kia cũng đã bị bắt lại rồi, không có xảy ra chuyện ngoài ý muốn!

Lãnh Chiếu gật đầu, khóe miệng nổi lên một tia cười lạnh:

– Làm rất khá!

Hắn nhìn Đảo chủ rồi nói:

– Ngươi hôm nay đã chân chính là người thân cô thế cô rồi!

Đảo chủ biết những hải tặc bị bắt kia đều trung thành với mình, bèn thở dài. Hắn thản nhiên nói:

– Lãnh Chiếu, ngươi làm việc giống với phụ thân ngươi, suy nghĩ chu toàn, làm việc quyết đoán. Chỉ là phụ thân ngươi luôn làm việc quang minh lỗi lạc, mà ngươi… còn kém rất nhiều!

Nói xong câu đó, hắn cũng không nói thêm một lời nào.

Ở phạm vi cách Tiên Nhân Đảo vài chục dặm, nơi này giống như một con quái thú khổng lồ bò lổm ngổm ở đại Đông Hải mênh mông, nhưng đầu “Quái thú” này rất là xinh đẹp, một màu xanh biếc bao phủ bên trên, trên đảo trừ xung quanh là bờ cát màu trắng, cơ hồ đều là rừng cây rậm rạp .

Không khí trong lành, cảnh tượng mỹ lệ, nếu muốn ẩn thân trong bụi cây ở nơi rậm rạp này, cũng không phải là một chuyện khó.

Hàn Mạc cùng Đỗ Băng Nguyệt cùng núp ở trên một thân cây, lá cây rậm rạp che dấu thân hình của bọn họ, đợi sau khi xác định bọn Thiết Hổ đã đi xa, Hàn Mạc mới từ trên cây nhảy xuống.

Hắn cũng không nghĩ nhiều, tìm khúc cây lớn bằng cánh tay bẻ gãy.

– Khí lực ngươi ghê gớm thật!

Đỗ Băng Nguyệt từ phía sau đi tới, nói bằng ngữ khí tán dương.

Thật ra thì cành cây này cũng không phải là lớn lắm, sinh trưởng vô cùng tốt và rất dẻo dai, người bình thường tự nhiên không thể dễ dàng bẻ gãy. Mặc dù trên Tiên Nhân Đảo vẫn có người bẻ được, do Đỗ Băng Nguyệt nhìn thấy Hàn Mạc tuổi còn nhỏ hơn cả mình, thân hình cũng không tráng kiện lắm, nhưng lại dễ dàng bẻ gãy, đương nhiên là rất khâm phục.

– Lấy chủy thủ của ngươi cho ta mượn!

Hàn Mạc vươn tay, dùng một khẩu khí không chút thương lượng nói. Hắn biết phía sau vòng eo thon thả nhỏ nhắn, trên kiều đồn tròn trịa nở nang kia của Đỗ Băng Nguyệt có giấu một thanh chủy thủ mà.

Đỗ Băng Nguyệt cau mày lại, nhưng vẫn đem chủy thủ đưa cho Hàn Mạc.

– Ngươi muốn làm gì vậy? Đừng trì hoãn thời gian nữa, Lãnh Chiếu sẽ còn phái người tới! Bọn Thiết Hổ tìm không được, cũng sẽ quay đầu lại tìm, chúng ta nên tranh thủ thời gian mà đi khỏi đây thôi!

Thanh âm Đỗ Băng Nguyệt có chút lo lắng, thậm chí có vẻ không kiên nhẫn nữa.

Hàn Mạc nhận lấy chủy thủ, cũng không để ý tới nàng, mà đem cành cây đẽo gọt thành một thanh mộc côn, sau đó thử một chút, cảm giác thật sự quá nhẹ, cùng với Âm Dương Côn của mình còn cách xa cả vạn dặm. Nhưng mà lúc này cũng chỉ có thể chấp nhận dùng nó đỡ vậy, cũng may mộc côn này thuộc loại chắc chắn, là một khúc cây có thể dùng được.

Hắn mở to hai mắt, vừa lấy chủy thủ đem hai đầu mộc côn gọt thật nhọn, giống như đầu ngọn kích, lúc này mới lộ ra nụ cười.

– Này! Ngươi làm cái gì vậy?

Đỗ Băng Nguyệt đã hơi nóng nảy, gắt:

– Ngươi mới có tí tuổi mà phải dùng quải trượng sao? Còn không cùng ta đi!

– Đi đâu?

Hàn Mạc liếc nhìn Đỗ Băng Nguyệt một cái, lạt tiêu mỹ nhân này khi có bộ dáng gấp gáp, khuôn mặt đỏ lựng lên trông thật là đẹp mắt, thật muốn thân thân nha!

– Tiểu Nha Thạch.

Đỗ Băng Nguyệt nhận lấy chủy thủ từ trong tay Hàn Mạc, cầm trong tay, liền sải chân bước đi:

– Mau đi theo ta! Ở đó có một con thuyền nhỏ. Trên thuyền có lương khô và nước uống. Ngươi có thể dùng nó để rời khỏi đây!

Hàn Mạc nhìn đôi chân vừa tròn vừa đẹp của nàng cười hì hì nói:

– Ai nói lúc này ta muốn rời đi? Ta không đi!

Đỗ Băng Nguyệt ngẩn ra, dừng bước quay đầu lại nhìn Hàn Mạc, nhưng sau đó lại hiện ra vẻ tức giận, kiên định nói:

– Tại sao không đi? Cha muốn ta đem ngươi đến Tiểu Nha Thạch, ta nhất định phải dẫn ngươi đi!

Nàng tiến lên một bước, hẳn là muốn kéo tay Hàn Mạc, muốn lôi hắn đi.

– Nam nữ thụ thụ bất thân, đừng có lôi kéo như vậy!

Khóe miệng Hàn Mạc mang theo một tia cười quái dị, mặc dù Đỗ Băng Nguyệt dùng sức nhưng lại phát hiện thân thể Hàn Mạc giống như một tảng đá, căn bản kéo chẳng nhúc nhích tí nào.

– Ngươi… !

Đỗ Băng Nguyệt cắn môi nói:

– Ngươi muốn làm gì đây?

Hàn Mạc dĩ nhiên biết nếu mình cứ như vậy mà đi, tình cảnh của Tiêu Đồng Quang sẽ cực kỳ nguy hiểm, còn đối với Hàn gia mà nói, nếu Tiêu Đồng Quang thật sự gặp chuyện không may, vậy cũng cũng không phải là chuyện có thể đùa giỡn được .

Cho nên hắn nhất định phải mang theo Tiêu Đồng Quang cùng nhau rời đi, mặc dù tình hình trước mắt này xem ra vô cùng khó khăn nha.

Hao tổn tâm tư đi cứu một người mà mình cực kỳ chán ghét, đây là việc làm Hàn Mạc rất buồn bực nhưng cũng vẫn phải đi. Nhân sinh chính là như thế thật tức cười mà cũng thật hoang đường.

– Chúng ta đi Tiểu Nha Thạch cũng sẽ không có đường đâu!

Hàn Mạc lạnh nhạt nói:

– Nơi đó khẳng định đã có người của Lãnh Chiếu canh giữ rồi!

Đỗ Băng Nguyệt lập tức đáp:

– Sẽ không đâu, nơi đó vô cùng bí ẩn, tuyệt đối sẽ không bị Lãnh Chiếu phát hiện!

Hàn Mạc thở dài nói:

– Mỹ nữ à! Nàng cũng nên nhìn xa một chút đi! Toà đảo này bất quá chỉ rộng khoảng vài chục dặm, Lãnh Chiếu từ nhỏ đã sống trên đảo này, làm gì có chỗ nào mà hắn không biết? Lấy đầu óc của hắn, há có thể bỏ sót chỗ này sao?

Đỗ Băng Nguyệt hơi trầm ngâm nhưng vẫn lắc đầu nói:

– Sẽ không đâu, hắn chắc chắn không biết đâu!

Thần sắc kiên định, nàng khẽ cắn đôi môi nói:

– Ngươi… Phụ thân muốn ta dẫn ngươi đi thì ta phải dẫn ngươi đi!

Hàn Mạc không ngờ vị mỹ nữ chân dài này còn có một tính cách bướng bỉnh như thế. Nghĩ đến cho dù mình cứu được Tiêu Đồng Quang ra, vậy cũng phải có đường rời khỏi Tiên Nhân Đảo, hắn hơi trầm ngâm rồi gật đầu nói:

– Vậy chúng ta đi xem một chút, hi vọng ngươi đoán không sai, mặc dù khả năng này là rất nhỏ!

Đỗ Băng Nguyệt trợn mắt nhìn Hàn Mạc, hiển nhiên là đang trách cứ Hàn Mạc đối với nàng không tín nhiệm chút nào, bộ dáng tiểu ny tử này khi đang giận thật xinh đẹp, làm cho Hàn Mạc rất thưởng thức.

Hai người cũng không nói nhiều nữa, mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng, ở trong rừng cẩn thận đi về phía trước.

Trong rừng không khí trong lành, thỉnh thoảng có vài con thỏ nhỏ nhảy ra, thậm chí cũng không thiếu những con chim biển đậu trên các cành cây, có một bộ dạng của thế ngoại đào nguyên. Thế nhưng ở hoàn cảnh như vậy mà phải trốn tránh sự đuổi giết, thật đúng là đốt đàn nấu hạc (lấy đàn làm củi, nấu chim hạc làm đồ ăn), phá hư phong cảnh.

Theo lời Đỗ Băng Nguyệt thì Tiểu Nha Thạch cũng nằm ở phía Tây. Nơi đó có một đống Hải Thạch nằm chồng chéo lên nhau, nhìn qua giống như một hàm răng thưa thớt, cho nên được gọi là Tiểu Nha Thạch.

Bên này so sánh với bờ biển phía Đông của Tiên Nhân Đảo thì vắng lặng hơn nhiều. Bờ biển ở đây có một chiếc thuyền nhỏ trôi lơ lửng thoạt nhìn rất đơn sơ, loại này thuyền nhỏ bình thường rất ít người chú ý tới.

Vị trí của Hàn Mạc, cách bên đó cũng không xa, nhiều nhất chỉ khoảng bốn mươi bước chân thôi.

Núp ở phía sau một thân cây, Hàn Mạc đống Hải Thạch xa xa nhìn như rất yên tĩnh kia, trong mắt lóe lên quang mang âm lãnh.

– Đó chính là thuyền mà ngươi cần dùng!

Đỗ Băng Nguyệt chỉ vào chiếc thuyền nhỏ đang theo sóng nhấp nhô trên bờ biển, thấp giọng nói:

– Trong khoang thuyền có lương khô và nước uống. Ngươi đi đi!

Nàng nhìn bốn phía một chút, nơi đây hoàn toàn yên tĩnh, không có người ở, rồi lại nhìn Hàn Mạc bĩu môi, trong mắt mang theo một tia khinh thường:

– Ta nói rồi mà không nghe! Xem ngươi có còn nghi thần nghi quỷ nữa không?

– Ngươi không đi cùng ta sao?

Hàn Mạc hỏi:

– Cha ngươi là muốn cho ngươi theo ta cùng nhau rời khỏi Tiên Nhân Đảo mà?!

Đỗ Băng Nguyệt lắc đầu nói:

– Ngươi đi đi, cha ta chỉ sợ đã bị Lãnh Chiếu bắt lại, ta phải cứu cha ta!

– Một mình ngươi không cứu được hắn đâu!

Hàn Mạc nói thẳng thắn.

– Dù cứu không được ta cũng phải đi cứu!

Vẻ mặt Đỗ Băng Nguyệt vô cùng kiên định. Vẻ quật cường này làm cho nàng thoạt nhìn vô cùng kiên quyết. Nàng nắm chặt chủy thủ trong tay:

– Ta sẽ không đứng nhìn phụ thân bị Lãnh Chiếu khi nhục!

Nàng đang chuẩn bị nhấc chân từ phía sau cây đi ra ngoài, nhưng Hàn Mạc chuyển thân, một phát đã nắm được cánh tay của nàng, kéo đến bên cạnh mình, thấp giọng nói:

– Ngươi muốn làm gì?

– Ta muốn đưa ngươi lên thuyền!

Đỗ Băng Nguyệt bị Hàn Mạc kéo vào trong ngực của hắn thì bỗng giật mình, mặc dù quy củ đối với nữ nhân ở trên hải đảo không có phức tạp như trên đất liền, nhưng nam nữ cách biệt vẫn phải có, bị một đại nam nhân ôm vào trong ngực, nhất thời ngửi thấy hơi thở nam nhân trên người Hàn Mạc, và cảm giác được đôi tay Hàn Mạc đang ôm eo mình, nàng thấp giọng quát nói:

– Ngươi… Ngươi làm cái gì vậy?

Nàng muốn giãy dụa, nhưng mà khí lực của Hàn Mạc rất lớn, nhất thời không thoát ra được.

Nàng vừa thẹn vừa giận, hung hăng giẫm một cước lên chân Hàn Mạc.

Hàn Mạc đang cảm thụ vòng eo mịn màng thon nhỏ và săn chắc của nàng, ngửi thấy mùi thơm của xử nữ trên người nàng, chợt cảm giác chân mình đau điếng, trong lòng có chút căm tức, nhưng vẫn nhịn hỏa khí xuống, ghé sát vào lỗ tai Đỗ Băng Nguyệt, lạnh lùng nói:

– Nơi đó có mai phục, chẳng lẽ ngươi không nhìn ra?

– Mai phục?

Đỗ Băng Nguyệt chợt tỉnh táo lại, cũng không tiếp tục so đo chuyện bị Hàn Mạc ôm vào trong ngực, từ phía sau thân cây nhìn về đống hải thạch, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.

Hàn Mạc kiếp trước đã trải qua huấn luyện quân sự nghiêm khắc, đối với kinh nghiệm quan sát địa hình cùng với phát hiện tung tích địch là số một số hai, hắn thản nhiên nói:

– Ngươi nhìn lên đống hải thạch kia đi, có thấy không ít quang mang lóe lên! Thấy không?

Lúc này đã qua nửa buổi chiều, mặt trời còn chưa hạ xuống. Ánh mặt trời soi xuống những tảng đá, làm người ta có cảm giác ấm áp vô cùng.

Đỗ Băng Nguyệt dù sao cũng đã trải qua sự dạy dỗ của Đảo chủ. Nàng ngưng thần nhìn kỹ, quả nhiên phát hiện ra ánh sáng trên đống hải thạch kia, thậm chí so với ánh mặt trời còn mạnh mẽ hơn và đang lóe lên, hiện đang có vài tia sáng chớp động. Nếu không cẩn thận xem kĩ quả thật rất khó phát hiện.

– Đó là mặt đao được ánh mặt trời chiếu sáng bắn ra ánh sáng! Phía sau đống hải thạch kia, có mai phục không ít người đó!

Hàn Mạc thản nhiên nói, nhưng chân lại khẽ run lên. Khí lực tiểu nha đầu này thật không nhỏ, thật là đau chết đi được!

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.