Ông Xã Thực Tập

Chương 24



“Này, anh là Viêm Liệt.” Viêm Liệt cố gắng để giọng nói mình nghe thật bình thường, nhưng anh có thể xác định cảm giác nhịp tim đập khác thường của mình, cái loại âm thanh bịch bịch đó làm anh nghi ngờ có phải được truyền đến từ người đối diện bên kia điện thoại hay không.
“Viêm Liệt, lần này chỉ là cảnh cáo, sau này nếu như còn xảy ra chuyện như vậy, em sẽ không khách khí như bây giờ.” Giọng nói của Bắc Đường Yên rất lạnh, rất lạnh, làm cho trái tim đang nhảy lên khác thường của Viêm Liệt dừng lại.
“Rốt cuộc là em có ý gì?”
“Ý tứ rất rõ ràng, em đã nói rồi, anh là người em lựa chọn để kết hôn, em hi vọng anh có thể ở lại kết hôn với em, nhưng mà anh lại cự tuyệt đề nghị hết sức tốt đẹp đó, cho nên, bây giờ em chỉ có thể sử dụng phương pháp của mình để níu kéo anh về bên em, giải thích như vậy anh đã hiểu chưa?”
Cô không nói lời yêu thương nữa, không suy nghĩ cho tâm tình của anh nữa, cô vốn là rất bá đạo, như vậy tất cả mọi thứ đều làm theo ý cô, cô sẽ chờ ngày Viêm Liệt quay lại cầu xin mình, đây là trừng phạt, hơn nữa trừng phạt như vậy chỉ mới là bắt đầu.
“Không hiểu, anh không hiểu, tại sao lại là anh, từ lúc bắt đầu anh đã nghi ngờ tại sao em lại chọn anh, anh cứ tưởng là em thích anh, tưởng em đối xử với anh là thật lòng, nhưng mà, tại sao em phải làm ra chuyện như vậy, em muốn làm anh cảm thấy kinh khủng sao, anh không phải là món đồ chơi, anh cũng có bạn bè của mình, tại sao em có thể làm như vậy, hơn nữa, bây giờ còn. . . .anh không thích các cô ấy, em không cần phải liên lụy đến người vô tội nữa được không?”
Viêm Liệt sắp không chịu được nữa rồi, tại sao đã như vậy rồi mà cô còn không chịu buông tha cho anh, anh chỉ là một người bình thường, anh không chơi nổi trò chơi này, nó quá nguy hiểm, cho nên anh từ bỏ, nhưng mà tại sao cô vẫn như cũ không buông tha cho anh, chẳng lẽ chỉ có thể chờ cô chơi cho đã anh mới có thể dừng lại sao!
“Vô tội sao? Anh thật là nghĩ các cô ấy vô tội sao, nếu như những cô gái đó thật sự vô tội thì tại sao anh phải phản ứng mạnh mẽ như vậy, tại sao anh lại đem những cô gái ấy và lệnh điều động của em liên hệ lại với nhau, không, đối với em mà nói, chỉ cần là người mơ ước đến đồ của em đều không phải là người vô tội, Viêm Liệt, chẳng lẽ cho đến bây giờ anh vẫn chưa rõ em làm nhiều chuyện như vậy rốt cuộc là vì cái gì sao?”
Viêm Liệt kích động rất đúng lúc, trong giọng nói của Bắc Đường Yên toát ra sự tỉnh táo lẫn tiếc nuối, chính là cái loại nhàn nhạt giễu cợt và lạnh như băng, làm cho người ta cảm thấy không có chút tình cảm nào.
“Viêm Liệt, trò chơi đã bắt đầu, lần này chơi theo quy tắc của em, anh có thể lựa chọn kiên trì, nhưng chỉ làm nhiều người vô tội bị liên luỵ thêm mà thôi, nếu như lúc nào đó anh không kiên trì nổi, đến cầu xin em đi, đến lúc đó anh sẽ trở thành người của em, chỉ là của em!”
Giống như là lời tuyên thệ, Bắc Đường Yên đem từng chữ từng chữ nói ra hết sức rõ ràng, sau đó không đợi Viêm Liệt phản ứng liền cúp điện thoại!
Viêm Liệt ngơ ngác nhìn điện thoại trong tay, anh không hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy.
Bắc Đường Yên đặt điện thoại xuống bàn, sắc mặt lạnh như băng, đôi môi mím chặt.
Cô biết làm như vậy có chút tuỳ hứng, chuyện cũng không có nghiêm trọng đến mức độ như vậy, có lẽ chỉ cần giải thích là có thể giải quyết được, nhưng mà cô không muốn giải thích, lần đầu tiên Viêm Liệt lựa chọn chỉ trích cô thì cô đã không muốn giải thích bất cứ chuyện gì, tình yêu của cô rất đơn giản, chính là phải tuyệt đối tin tưởng nhau, giống như lúc ban đầu khi cô nhìn thấy những tin nhắn kia, mặc dù tức giận nhưng cô không nghi ngờ anh, cô lựa chọn tin tưởng Viêm Liệt, tin tưởng vào ánh mắt của mình, cũng tin tưởng tình cảm giữa hai người, nhưng Viêm Liệt thì sao, cách làm của anh làm cô rất thất vọng!
Nhưng mà, cô sẽ không bởi vì thất vọng mà từ bỏ tình yêu của mình, nếu yêu thì cô sẽ không dễ dàng buông tha như vậy, Viêm Liệt không phải là không yêu cô, chẳng qua là tình yêu của anh có quá nhiều tạp chất không làm cho cô thoải mái, cho nên, điều bây giờ cô cần làm nhất chính là dạy dỗ Viêm Liệt, để anh biết cái gì gọi là tình yêu thuần tuý!

Có lúc số mạng của con người thật là buồn cười, bởi vì không phải là cô nắm giữ số mạng của chính mình trong tay, mà là nắm giữ số mạng của người khác trong tay, nhưng mà thật đáng thương cho những người không thể nắm giữ số mạng của mình, mặc cho người ta muốn làm gì thì làm, không oán trách được người khác, chỉ có thể nói rằng, khi bạn đứng ở độ cao cao hơn người khác thì bạn có thể nắm giữ nhiều hơn một thứ gì đó, nhưng khi bạn đứng ở chỗ thấp nhất thì giãy dụa cũng chỉ là vô ích.
Lệnh điều động trong công ty làm cho người ta khiếp sợ, nhưng cái tính vô lý của nó càng làm cho người ta tò mò, ba nhân vật chính sau khi biết chuyện này liền tìm tới phòng nhân sự, sau đó rất đúng lúc gặp phải nhau.
Quản lý phòng nhân sự là một người đàn ông trung niên, ông nhìn ba người trước mặt lắc đầu một cái, có chút bất đắc dĩ mở miệng nói, “Ba vị tiểu thư, các cô tìm tôi cũng không được gì, đây là lệnh do tổng tài ban ra, về phần nguyên nhân cụ thể, tôi không nói ba vị cũng hiểu mà.”
Quản lý Trương của phòng nhân sự sau khi nhìn thấy nguyên nhân lệnh điều động đã rất hiếu kỳ, đây không phải là bí mật, hoặc là Bắc Đường Yên không muốn chuyện này trở thành bí mật, cô có thể làm cho mọi việc bí ẩn hơn nhưng cô không làm, cô làm như vậy không chỉ là cảnh cáo Viêm Liệt mà còn cảnh cáo mọi người, Viêm Liệt là của Bắc Đường Yên, những người khác cho dù suy nghĩ nhiều thêm một chút cũng không được!
Mà quản lý Trương là người thứ hai sau Văn Mẫn biết chuyện này, ông cũng bị Văn Mẫn cố ý dặn dò, ý tứ chính là làm cho chuyện này càng lớn càng tốt, tốt nhất là toàn bộ người trong công ty đều biết tại sao ba người này bị điều đi, mấy vạn công nhân viên tập đoàn Bắc Đường sống hay chết đều nằm trong một câu nói của Bắc Đường Yên, cô cũng không sợ chuyện này bị làm ầm ĩ hơn nữa!
Sau khi nghe quản lý Trương nói, ba cô gái nhìn nhau, sắc mặt âm trầm.
Lúc này, rất nhiều chuyện cũng không cần phải nói rõ, các cô thật sự đã hiểu, “Trương tổng, chuyện này không có đường sống sao? Chúng tôi có thể đảm bảo không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa!” Tôn Giai Giai mở miệng trước, mặc dù tình yêu rất quan trọng, nhưng ngay cả đáp lại cũng không có thì công việc còn quan trọng hơn.
“Thật đáng tiếc, tổng tài đã nói là giết gà doạ khỉ, chuyện này không thể thay đổi.”
Sắc mặt ba cô gái đều giống nhau, có hối hận, có tức giận, cũng có không cam lòng, nhưng cho dù các cô không nguyện ý thì có thể làm gì đây, ngu ngốc cũng là một cái tội, mặc dù thích một người là không sai, nhưng ai bảo các cô lại yêu người không nên yêu!
Bản tính con người chính là ích kỷ, đối với Bắc Đường Yên mà nói, những cô gái này tồn tại làm cho cô không thoải mái, cho nên cô liền ra tay giải quyết, nếu nói cô ỷ thế hiếp người chẳng qua là người bị khi dễ oán trách mà thôi, nếu như có quyền thế mà không dùng để ép người khác, như vậy con người cần phải nắm quyền để làm gì!
Ba người chấp nhận tuân theo lệnh điều động mà rời đi, Tôn Giai Giai và Mạnh Tuệ không nói gì nhưng Điền Mông vẫn chưa từ bỏ ý định.
—-
Hai người Viêm Liệt và Điền Mông không gặp mặt ở trong công ty mà chọn một quán cà phê cách công ty không xa.
Viêm Liệt không biết nên nói cái gì, anh có chút đau lòng, nhưng mà anh lại cảm thấy mình không nên mở miệng nói lời áy náy với cô, anh chỉ yên lặng nhìn Điền Mông đang ngồi ở đối diện.
“Em cứ nghĩ bọn anh không còn quan hệ.” Gương mặt Điền Mông tràn đầy cô đơn, chuyện không thuận đường và điều động công việc làm cô bị đả kích rất lớn.



“. . . . .” Viêm Liệt trầm mặc, anh cũng cho là bọn họ đã không còn quan hệ gì rồi, nhưng mà khi anh đang thương tiếc cho tình yêu của mình cứ thế bị chết đi thì Bắc Đường Yên lại làm ra chuyện như vậy, cô làm cho anh rất tức giận, nhưng trong sự tức giận đó còn có một cảm giác không đúng lắm.
Bình tĩnh suy nghĩ lại một lần, Viêm Liệt cảm giác mình có chút xúc động, cho dù sự thật là Bắc Đường Yên muốn cản trở mọi cô gái đến gần anh, điều đó cũng có nghĩa là cô còn quan tâm anh phải không, hơn nữa bọn họ đã xảy ra quan hệ, như vậy Bắc Đường Yên làm sao có thể ngốc nghếch đem chuyện như vậy làm thành trò chơi đây, nhưng những chuyện xảy ra lại làm đầu óc anh rối loạn, cho đến khi anh tỉnh táo lại thì mọi chuyện đã không còn cứu vãn được nữa rồi.
Chẳng qua là, Bắc Đường Yên cũng không có giữ anh lại, cái loại uy hiếp mạnh mẽ đó giống như là đổ thêm dầu vào lửa, khi anh đối mặt với lời uy hiếp của cô thì càng không thể nào đáp ứng, hơn nữa coi như là Bắc Đường Yên trao tình cảm cho anh thì đó cũng không phải là thứ tình cảm anh muốn, nếu không làm sao Bắc Đường Yên lại không để ý đến suy nghĩ của anh mà làm ra chuyện khiến anh cảm thấy thất vọng như vậy, giống như tập đoàn Âu thị và cô gái bị điều đi ở trước mặt anh.
“Tại sao không nói lời nào, anh không muốn nói gì với em sao?” Viêm Liệt im lặng làm Điền Mông cảm thấy bất đắc dĩ, bây giờ cô rất mờ mịt, cô không biết tại sao mọi chuyện lại biến thành như vậy, nhưng mà cô biết mình sai rồi, chưa hiểu rõ quan hệ giữa Viêm Liệt và Bắc Đường Yên liền ngu muội mà đi vào, sau đó đụng phải họng súng, trở thành vật hi sinh để giết gà doạ khỉ, mà với kết quả như vậy, cô cũng chỉ có thể vui vẻ tiếp nhận.
“Tiểu Mông, tôi chỉ có thể nói với kết quả như vậy tôi cũng thật bất ngờ, rất xin lỗi.” Nếu như là lỗi của anh, anh nguyện ý thừa nhận, nhưng chuyện này chẳng lẽ là lỗi của anh sao, cho nên, anh chỉ có thể nói xin lỗi, lại nói không ra là có lỗi với cô ở đâu, hơn nữa anh cũng không vì chuyện này mà đi tìm Bắc Đường Yên, bởi vì nếu làm như vậy kết quả sẽ càng xấu hơn bây giờ.
Thông qua chuyện của Âu Nhược Nhã và Điền Mông anh đã hiểu Bắc Đường Yên muốn gì.
Điện thoại vang lên, Viêm Liệt bởi vì nghe được tiếng chuông đặc biệt mà chấn động toàn thân.
“Tôi nhận điện thoại.” Anh đứng dậy đi tới bên cửa quán cà phê mới bắt điện thoại.
“Ba phút, ba phút sau nếu anh vẫn ở chung một chỗ với cô gái kia, em sẽ đưa cô ta đến nơi mà anh nghe cũng chưa từng nghe qua.” Giọng nói của Bắc Đường Yên vang lên, sau khi dứt lời liền cúp điện thoại.
Viêm Liệt nhíu mày, anh cảm thấy hô hấp của mình có chút khó khăn, nhưng mà anh cũng không chậm trễ, lập tức xoay người trở lại quán cà phê, sau đó nói với Điền Mông, “Tôi có một số việc cần phải làm, thật xin lỗi, tôi phải rời đi bây giờ, Điền Mông, cô là một cô gái tốt, nên từ bỏ tôi thì tốt hơn.”
Viêm Liệt nói hết những lời cần nói, không đợi Điền Mông phản ứng liền thanh toán tiền và rời đi, ở ngoài quán cà phê, anh hít một hơi thật sâu, đi về khu ký túc xá.
Viêm Liệt biết có người đang theo dõi mình, mặc dù anh không thấy được bóng người, tài năng theo dõi của người đó hết sức cao siêu, nhưng mà thông qua việc Bắc Đường Yên biết rõ mọi hành động của anh, anh có thể xác định là có người đang theo dõi mình, cảm giác như vậy làm toàn thân anh khó chịu, nhưng anh lại không thể cự tuyệt, trừ khi anh đi tìm Bắc Đường Yên nếu không thì sẽ không có biện pháp nào kết thúc chuyện này!
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Viêm Liệt cảm thấy vô lực như vậy, mặc dù điều kiện nhà anh không phải là rất tốt, nhưng mà không tính là kém cỏi, từ nhỏ anh lại luôn cố gắng học tập, vẫn luôn là học trò ngoan hiền học giỏi ở trong lòng thầy cô, hơn nữa anh cũng thường giúp đỡ mọi người và xem đó là niềm vui, lạc quan sáng sủa, tình cảm giữa anh và bạn học cũng rất được khen ngợi, có thể nói cuộc sống của anh trải qua rất yên bình ấm áp cho đến bây giờ, anh còn làm cho người khác hâm mộ, học ở trường đại học tốt nhất nước, chưa tốt nghiệp đã có thể đến công ty tốt nhất thực tập, bề ngoài xuất sắc, năng lực nổi bật, chỉ cần nhìn cũng tính trước được nămăm sau anh có thể công thành danh toại, có nhà có xe.
Nhưng mà, chưa nói đến chuyện sau này thì ngay bây giờ anh đã gặp phải một phiền toái lớn, không biết nên giải quyết như thế nào.
Nghĩ lại những lúc ở chung với Bắc ĐườngYên anh cảm thấy thật vui vẻ, rất dễ dàng cũng rất hạnh phúc, nhưng đột nhiên lúc đó lại xảy ra chuyện liên quan đến Âu Nhược Nhã, anh kinh ngạc phát hiện giữa bọn họ hình như tồn tại một vấn đề rất nghiêm trọng, anh đau lòng đồng thời cũng đem trách nhiệm đẩy đến trên người Bắc Đường Yên, thật ra thì anh biết rõ Bắc Đường Yên là loại người gì, cô là thần tượng của anh ba năm rồi, anh làm sao có thể không hiểu cô!


Bắc Đường Yên, nữ vương trên thương trường, khôn khéo quả quyết, mạnh mẽ vô tình, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, vì kế hoạch của cô đã làm không ít công ty phá sản, bao nhiêu người bởi vì cô mà thân bại danh liệt, báo chí không dám làm lớn nhưng vẫn có người biết, huống chi là đường dây tin tức của học viện Hoàng Gia rất nhanh nhạy, hơn ba năm anh đã nghe được rất nhiều tin đồn liên quan tới cô, mặc dù có lúc cảm thấy thật kinh khủng nhưng lại không thể không bội phục, một triệu người thì chỉ có một người như cô, mà thương trường chính là chiến trường!
Nhưng mà rõ ràng lại rõ ràng, lúc đương sự là anh, anh tự nhiên sẽ không lạnh lùng ngồi xem như vậy nữa, xem ra bản thân anh còn chưa đủ thành thục, muốn cùng Bắc Đường Yên chiến đấu, kết quả tốt nhất có lẽ là giữ lại một cái mạng đầy đủ!
Nụ cười tự giễu xuất hiện trên mặt Viêm Liệt, có vẻ cô đơn đến tột cùng.
Chẳng qua là, khi tỉnh táo lại, tất cả mọi chuyện đều thay đổi, anh xúc động chất vấn làm cho cô đối với anh thất vọng, khi đó anh chỉ lo nghĩ đến cảm thụ của bản thân mà bỏ quên ánh mắt thất vọng của cô, bây giờ nghĩ lại, cô cũng cảm thấy uỷ khuất đúng không, anh kích động đem tất cả trách nhiệm đổ lên người cô, chính là anh thật sự cho rằng cô không nên vì Âu Nhược Nhã mà thu mua tập đoàn Âu thị, nhưng mà anh cũng không nên đem cái chết của Âu Nhược Nhã đổ hết lên người cô, là do Âu Nhược Nhã tự sát, trước kia chẳng phải anh luôn cho rằng tự sát là sự trốn tránh hèn yếu nhất sao, tại sao lúc đó anh lại oán trách cô chứ.
Ha ha, là bởi vì quá quan tâm phải không, cho đến nay anh luôn cẩn thận duy trì quan hệ giữa hai người, bởi vì thân phận của cô và anh khác nhau quá xa, anh không thể không duy trì tôn nghiêm của mình đồng thời nhận thức phần tình cảm ngọt ngào khó có được này, nhưng mà cho dù là đang ở trong ngọt ngào vẫn làm anh lo lắng như trước, lo lắng sẽ có chuyện không tốt nào đó xảy ra, sau đó mọi chuyện xảy ra, lo lắng của anh trở thành sự thật, áp lực kiềm nén trong lòng rốt cuộc cũng được bộc phát.
Mà anh là người đã xúc động nói lời chia tay, anh hối hận nhưng cũng không hối hận, anh vẫn thích Bắc Đường Yên như cũ, vẫn yêu Bắc Đường Yên, cho dù hai người tách ra cũng tốt, bọn họ ở bên nhau thật không thích hợp, anh cẩn thận từng li từng tí, Bắc Đường Yên lại không giống như mọi ngày, lúc hai người ở bên nhau, Yên vì anh mà không lái xe nữa, mỗi ngày đều cùng nhau đi bộ, cũng vì phối hợp với anh mà lựa chọn quán ăn một cách tuỳ ý để dùng cơm, hơn nữa mỗi lần đều cười nói là ăn rất ngon, làm sao mà ngon được chứ, anh còn không thích thức ăn như vậy nữa mà.
Trong lúc bất chợt Viêm Liệt cảm thấy mặt mình có chút lành lạnh, anh đưa tay sờ lên má mới phát hiện là nước mắt. . . .thì ra là anh khóc!
Trời ơi, anh đang làm cái gì, vốn là anh không hối hận chút nào nhưng lúc này đây anh lại cảm thấy mình thật ngu xuẩn, cho nên anh thật sự nghĩ rằng Bắc Đường Yên ở cùng với mình chỉ là trò chơi, cho nên anh ở ngày sinh nhật của cô nói lời chia tay, cho nên anh làm tổn thương cô, tổn thương cô gái mà anh thích nhất.
Tất cả mọi chuyện trong nháy mắt đều thay đổi, khi Viêm Liệt nghĩ ra trong chuyện này người bị tổn thương không phải một mình anh, anh cảm thấy hết sức hối hận, nhưng mà hối hận cũng đã muộn rồi, bây giờ thái độ của cô đối với anh lạnh nhạt như vậy, đã sớm không có sự dịu dàng như lúc đầu, bây giờ cô chỉ muốn khống chế tất cả của anh, điên cuồng muốn nhưng không có nghĩa là yêu!
Bây giờ Viêm Liệt thật sự muốn hỏi Bắc Đường Yên một chuyện, cô có còn thương anh không

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.