Ông Xã Thực Tập

Chương 17



Chủ nhật, suốt một ngày Bắc Đường Yên đều ngồi trước bàn làm việc xử lý văn kiện, có chút không yên lòng đem ánh mắt quét về phía điện thoại di động bên cạnh, sau đó sắc mặt của cô trầm xuống theo ánh mặt trời biến mất ngoài cửa sổ.
Bắc Đường Yên không phải là một người thích chờ đợi, cô thích chủ động ra trận, nhưng mà cô cảm thấy với quan hệ của cô và Viêm Liệt bây giờ đã làm cho Viêm Liệt có cơ hội chủ động hơn, như vậy có thể chứng minh anh đối với cô là thật lòng, mà không phải bởi vì cô chủ động mà bị động phản ứng, nhưng mà cô đã chờ đợi một ngày cũng không đợi được điện thoại của Viêm Liệt, trong lòng có chút cảm giác khó chịu.
Nhưng mà, cô cũng không phải là người tính toán chi li, chỉ là có hơi thất vọng mà thôi.
Do dự một chút, khi Bắc Đường Yên nhìn thấy kim dài trên đồng hồ treo tường chỉ tám giờ tối, cô quyết định gọi cho Viêm Liệt.
Bấm dãy số hết sức quen thuộc, chờ đợi khoảng năm giây điện thoại liền được nhận.
“Chào ngài, xin hỏi muốn tìm ai?”Giọng nói của một cô gái từ trong điện thoại truyền ra, trong nháy mắt Bắc Đường Yên liền nhíu mày.
“Viêm Liệt có ở đây không?” Mặc dù không vui nhưng giọng nói của cô vẫn rất bình thường, nhưng mà mặc kệ cô gái này là ai, cô cũng đã quyết định muốn biết rõ rồi.
“Viêm Liệt đang tắm, cô có chuyện gì không, đợi lát nữa anh ấy đi ra tôi sẽ chuyển lời, được không?”
Bắc Đường Yên có thể cảm giác được đối phương do dự một lát sau đó mới cố làm như khó nói ra những lời này, giọng nói làm ra vẻ làm cô khinh thường ở trong lòng cười lạnh.
“Thật ngại quá, tôi không có chuyện gì cần người thứ ba chuyển lời cho anh ấy.” Bắc Đường Yên nói xong câu đó liền hết sức không lễ phép cúp điện thoại, sau đó như đang suy nghĩ chuyện gì nhìn điện thoại ngẩn người.
Bắc Đường Yên không biết những cô gái khác khi gặp tình huống như thế này sẽ giải quyết thế nào, nhưng với cô, đây là một mánh khoé hết sức buồn cười, cái cô gái nghe điện thoại đó mặc dù đã giả bộ hết sức tự nhiên, nhưng cô có thể nghe được bên trong lời nói đó là sự giả dối và khoe khoang, rất rõ ràng đối phương cũng biết cô, hơn nữa còn có địch ý với cô, giống như cú điện thoại này cô ta đã đợi thật lâu, nếu không tại sao lại đúng lúc như vậy!
Bắc Đường Yên tin tưởng Viêm Liệt sẽ không phản bộ cô, nhưng mà cô rất nghi ngờ tại sao điện thoại của Viêm Liệt lại bị một cô gái bắt máy, hơn nữa còn có chút tức giận, vì cô gái bắt điện thoại của Viêm Liệt có thể chứng minh cô ta và anh nhất định có quen nhau, chẳng qua là cô không biết hai người họ đã quen nhau đến mức độ nào mà thôi.
Đột nhiên cô có cảm giác hối hận khi kêu Văn Mẫn rút hết tất cả sự theo dõi Viêm Liệt, nếu không cô có thể rất nhanh đã biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng mà cô cũng cảm thấy không cần kêu người đi điều tra nữa, cô nên cho Viêm Liệt một cơ hội giải thích, đối với tình yêu cô muốn dũng cảm nếm thử mọi cảm giác khi yêu là như thế nào, mặc dù nhiều lúc sẽ mất khống chế khỏi tay mình, nhưng cũng không quá đáng lắm, có thể coi đây là tình thú.
Bắc Đường Yên nghĩ như vậy, vẻ mặt thay đổi liên tục không chút nào che giấu, làm cho người ta cảm thấy có chút nguy hiểm. . . .
Bởi vì trong nhà còn đang sửa chữa nên buổi tối hôm đó Bắc Đường Yên cũng không về nhà, vẫn ở lại phòng nghỉ ngơi trong công ty, buổi sáng thứ hai Viêm Liệt đến trước cửa chung cư của Bắc Đường Yên đợi cô nhưng không thấy, Viêm Liệt cũng đoán được Bắc Đường Yên có thể là ở lại trong công ty, cho nên lúc không tìm được Bắc Đường Yên anh liền trực tiếp đi đến công ty.

Gọi một cuộc điện thoại, Viêm Liệt có chút do dự, anh muốn gọi cho Bắc Đường Yên nhưng bây giờ là giờ làm việc, không biết Bắc Đường Yên đang làm gì, có ảnh hưởng đến công việc của cô hay không.
Ngày hôm qua anh chỉ muốn nghỉ ngơi một lát nhưng lại ngủ thẳng tới khuya mới rời giường, sau đó bụng đói cồn cào nên ăn chút gì đó rồi lại ngủ tiếp, cho đến sáng hôm nay đứng dậy mới thấy đã khá hơn nhiều, liền vội vội vàng vàng đi tìm Bắc Đường Yên, sau đó không tìm được ở chung cư liền đi đến công ty, anh vẫn chưa mua điện thoại di động, anh tính toán buổi trưa được nghỉ sẽ đi mua một cái.
Do dỠlại do dự, Viêm Liệt quyết định gọi điện thoại cho Bắc Đường Yên thì tốt hơn, dù sao điện thoại di động của anh đã bị mất, không biết Yên có gọi cho anh không đây.
Bấm điện thoại, chờ đợi khoảng mười giây điện thoại liền được nhận.
“Em đang họp, có chuyện gì lát nói sau.” Giọng nói của Bắc Đường Yên rất nghiêm túc, hơn nữa sau khi nói những lời này liền lập tức cúp máy.
Viêm Liệt nhìn điện thoại trước mặt có cảm giác mờ mịt, anh cảm thấy trong điện thoại truyền tới một giọng nói hết sức xa lạ, không phải, phải nói là giống như một người vừa quen thuộc vừa xa lạ, quen thuộc là bởi vì anh nghĩ Bắc Đường Yên phải là như thế, mà xa lạ là bởi vì mấy ngày nay ở cùng với anh, chưa bao giờ Bắc Đường Yên dùng loại giọng nói này để nói chuyện.
Không biết vì sao Viêm Liệt cảm thấy có chút khó chịu, nhưng ngay sau đó liền lắc đầu cười nhạo mình suy nghĩ lung tung, có phải mọi người khi yêu đều như vậy không, giống như người ngu ngốc.
Viêm Liệt tự nói với mình nên bình tĩnh làm việc thôi, anh chỉ là người mới, còn phải cố gắng rất nhiều chỗ, không thể suy nghĩ quá nhiều về chuyện tình cảm, nhất là khi anh cũng muốn cho cô thấy sự cố gắng và thành tích của mình, để cho cô công nhận sự tồn tại của mình, đây mới là mục đích ban đầu anh đi tới nơi này.
Viêm Liệt chuyên tâm vào công việc, mà lúc này, Bắc Đường Yên đang đứng ở cửa sổ sát đất trong phòng làm việc, im lặng đứng nhìn bầu trời!
Buổi sáng, cô nghĩ mình nên nói cho Viêm Liệt một tiếng là cô đang ở trong công ty, tránh cho anh lại tới trước cửa chung cư chờ cô, cho nên liền gọi điện, không nghĩ rằng điện thoại vang lên ba tiếng sau đó liền bị đối phương cắt đứt, trong lúc Bắc Đường Yên đang suy nghĩ đã xảy ra chuyện gì thì một tin nhấn đa phương tiện được gửi tới.
Bắc Đường Yên do dự một lát nhưng không có mở ra, sau đó một tin lại một tin, cả ba tin nhắn đều được gửi đến từ điện thoại Viêm Liệt.
Bắc Đường Yên đợi một lát, xác định không có tin nhắn tới nữa mới mở hộp thư, kiểm tra nội dung tin nhắn đa phương tiện.
Tin nhấn không có bất kỳ một chữ viết dư thừa nào, ba tin nhấn đều là hình ảnh, hình được chụp rất đẹp, rất giống thật, làm cho người ta dễ dàng nhìn ra được người con trai trong tấm hình, chính là gương mặt hết sức đẹp trai của Viêm Liệt, sau đó bên cạnh anh là một người phụ nữ không rõ mặt, nửa người trên của hai người quấn quít ở chung một chỗ, còn nửa người dưới bị giấu ở trong chăn, làm người ta muốn nghĩ như thế nào cũng được.
Ba tấm, mỗi tấm mỗi góc độ khác nhau, nhưng lại đều cùng một hình ảnh, Bắc Đường Yên rất kiên nhẫn xem xét ba tấm hình này, sau đó khép lại điện thoại di động, nhẹ nhàng đặt điện thoại trên bàn, ngồi yên một chỗ, suy nghĩ trong đầu cứ như ẩn như hiện, không biết là đang nghĩ gì.
Cả buổi sáng hôm nay Bắc Đường Yên đều ở trong trạng thái này, cho đến khi Viêm Liệt gọi tới, Bắc Đường Yên nhìn mã số liền biết là điện thoại nội bộ trong công ty, cũng biết là ở phòng làm việc của Viêm Liệt,do dự, cô chỉ là đợi mấy giây, sau đó bắt điện thoại, chưa đợi đối phương mở miệng liền nói ra những lời muốn nói rồi cúp điện thoại, sau đó mới khôi phục lại trạng thái vừa rồi.



Nhưng mà tình trạng như vậy cũng không kéo dài được lâu, khoảng hai mươi phút sau Bắc Đường Yên cầm lên điện thoại nội bộ gọi Văn Mẫn vào.
“Tổng giám đốc, ngài có gì phân phó?”
Văn Mẫn chỉ cần liếc mắt nhìn Bắc Đường Yên một cái thì cũng biết có chuyện lớn sắp xảy ra, che giấu dưới vẻ mặt và hơi thở lạnh lùng kia là khí thế làm người ta cảm thấy sợ hãi, đi theo Bắc Đường Yên nhiều năm như vậy, Văn Mẫn có thể khẳng định người nào chọc tới tổng tài đại nhân sau này chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.
“Cho người đi điều tra xem từ bữa tối ngày Viêm Liệt ở cùng tôi cho đến buổi sáng hôm nay anh ấy đã làm những gì, còn có những người quen biết Viêm Liệt trong khoảng thời gian này đang làm cái gì, đừng bỏ sót bất cứ vấn đề nào có thể xảy ra, càng nhanh càng tốt.”
“Dạ!”
Văn Mẫn nghe lời nói của Bắc Đường Yên, vừa suy nghĩ liền đoán được một phần chuyện đang xảy ra, hình như là có liên quan đến Viêm Liệt và một cô gái khác, không biết vấn đề này nghiêm trọng đến mức độ nào.
“Tổng tài, buổi trưa hôm nay có cần chuẩn bị không?” Văn Mẫn cẩn thận hỏi.
“Chuẩn bị cho tôi là được rồi.”
“Được.”
Văn Mẫn đi ra, bên trong phòng làm việc chỉ còn lại một mình Bắc Đường Yên, cô lại đứng bên cạnh cửa sổ, ánh mắt sâu xa nhìn cảnh vật bên ngoài.
Bây giờ cô đã bình tĩnh hơn rất nhiều, nhưng vẫn không tránh khỏi có chút nóng nảy, nếu như nói cô gái trong điện thoại tối hôm qua làm cho cô nghi ngờ, như vậy ba tin nhắn đa phương tiện hôm nay có thể làm cho cô xác nhận cô gái này chẳng những không thông minh mà còn rất thích dùng chiêu trò bỉ ổi, bởi vì cô tin tưởng vào nhân phẩm của Viêm Liệt, mặc kệ là từ tài liệu hay là sống chung mấy ngày hôm nay, Bắc Đường Yên tin tưởng vào ánh mắt của mình, Viêm Liệt không phải là loại người sẽ làm ra những chuyện đó, như vậy trong chuyện này nhất định có “hiểu lầm” nho nhỏ, cũng không biết đây là loại hiểu lầm gì, cho nên cô mới để Văn Mẫn đi điều tra từ chỗ cô cho là vấn đề có khả năng bắt đầu nhất.
Mặc dù cô đã hiểu, cũng đã chắc chắn Viêm Liệt thật sự trong sạch, nhưng cô vẫn còn tức giận, bởi vì Viêm Liệt mà cô có cảm giác không ổn định này, cho dù lý trí nói cho cô biết phải tin tưởng Viêm Liệt nhưng trong lòng cô lại không vui, Bắc Đường Yên biết cô bị như vậy là vì quá quan tâm đến Viêm Liệt, làm cho cô mất đi sự tỉnh táo mọi ngày, cho nên bây giờ cô cần yên tĩnh một chút, nếu không cô không chắc khi mình nhìn thấy Viêm Liệt thì có làm ra chuyện gì không nên xảy ra hay không.
Buổi trưa, Viêm Liệt do dự muốn gọi điện cho Bắc Đường Yên, nhưng cuối cùng cũng không thực hiện, anh thừa dịp thời gian nghỉ trưa liền đi mua một cái điện thoại mới, sau đó đi làm lại sim, vội vàng ăn qua loa vài miếng cơm liền chạy về công ty.
Một buổi chiều trôi qua, lúc Viêm Liệt xử lý xong công việc của mình thì đã qua giờ tan sở, anh lại bắt đầu do dự có nên gọi cho Bắc Đường Yên hay không?
Cuối cùng anh quyết định phải gọi, dù sao anh cũng là một người rất chủ động, nếu đã định ra mục tiêu thì sẽ tiếp tục cố gắng cho đến cùng, do dự không quyết đoán không phải là cá tính của anh, chỉ vì vấn đề này có liên quan đến Bắc Đường Yên nên mới làm anh do dự, không dám hạ quyết tâm.


Điện thoại được nối, giọng nói của Bắc Đường Yên truyền tới.
“Viêm Liệt?”
“Vẫn còn bận rộn sao?” Nghe giọng nói của cô đột nhiên Viêm Liệt cảm thấy có chút uỷ khuất, giọng nói lạnh như băng buổi sáng làm anh ấn tượng quá sâu sắc, lúc này nghĩ đến lại cảm thấy mình giống như đứa trẻ bị vứt bỏ.
Bên kia điện thoại im lặng thật lâu, sau đó truyền đến giọng nói.
“Đã làm xong rồi, cùng ăn cơm tối không?”
“Được, anh chờ em dưới công ty.” Viêm Liệt khẩn cấp đồng ý, mặc dù giọng nói của Bắc Đường Yên vẫn là lạ, nhưng so với buổi sáng đã ấm áp hơn nhiều, không còn lạnh như băng làm anh đau lòng nữa.
“Được, lát nữa gặp.” Bắc Đường Yên cúp điện thoại, ánh mắt nhìn về phần tài liệu đang đặt trên bàn, đó là thứ Văn Mẫn giao cho cô ba mươi phút trước, phần thứ nhất là về Viêm Liệt, có một vấn đề rất lớn, nghe bảo vệ nói hôm đó mười giờ tối Viêm Liệt đã trở về ký túc xá, nhưng bạn cùng phòng với anh lại nói qua mười hai giờ anh còn chưa có về, hơn nữa không ai biết trong khoảng thời gian này Viêm Liệt đang làm cái gì, về phần chủ nhật, bạn cùng phòng của Viêm Liệt nói anh không có đi ra ngoài, đều ngủ ở trong phòng, lúc bọn họ ra ngoài thì Viêm Liệt đang ngủ, khi bọn họ trở về anh vẫn còn ngủ.
Chuyện này làm cho Bắc Đường Yên cảm thấy có cái gì đó không bình thường, cô nhìn tài liệu về những người khác, đầu tiên chính là tình địch số một của cô – Âu Nhược Nhã, sau đó Bắc Đường Yên cũng có thể đoán được một phần về chuyện đã xảy ra.
Buổi tối thứ bảy Âu Nhược Nhã đã từng xuất hiện ở ký túc xá của Viêm Liệt, nói là đi thăm một người đồng nghiệp, nhưng mà theo điều tra thì người đồng nghiệp kia cũng là nhân viên của tập đoàn Bắc Đường, nhưng người đó không có ở nhà mà đã đi công tác vài ngày, hơn nữa Âu Nhược Nhã ở trong khu ký túc xá cho đến sáng sớm thứ hai mới rời đi, theo quan sát của bảo vệ thì trên xe của Âu Nhược Nhã còn có những người khác, hai người đàn ông, nhưng mà bảo vệ không thấy được hình dáng hay gương mặt của họ, hai người kia cũng chính là người đi cùng với Âu Nhược Nhã vào ký túc xá.
Phòng trọ của Viêm Liệt không có gì quan trọng cho nên không được gắn camera giám sát và theo dõi, chỉ trang bị bảo vệ ở trước cửa ký túc xá, cho nên cũng không thể biết chính xác động tác của Âu Nhược Nhã để xem cô ta đã làm những gì.
Trừ Âu Nhược Nhã ra, Văn Mẫn còn điều tra thêm mấy người nữa, nhưng kết quả điều tra đều rất bình thường, chỉ có Âu Nhược Nhã là có vấn đề.
Bắc Đường Yên xem lại phần tài liệu, cô đối với diễn biến xảy ra chuyện này đã có một số phán đoán, cô nghĩ chỉ có hai loại giả thiết, bây giờ chỉ cần xem loại nào sẽ đúng với tình hình thực tế nhất là được, về chuyện này cô có thể hỏi Viêm Liệt.
Đem tài liệu trên bàn bỏ vào bên trong tủ bảo hiểm, Bắc Đường Yên đi ra khỏi phòng làm việc, khi cô vừa ra khỏi công ty liền nhìn thấy Viêm Liệt đứng chờ ở bên cạnh, ánh mắt của anh hình như có chút khẩn cấp.
“Yên.” Vẫn chú ý đến cửa công ty, sau khi Viêm Liệt nhìn thấy Bắc Đường Yên liền nở nụ cười ấm áp như ánh mặt trời, chủ động đi đến bên cô.
Bắc Đường Yên cũng cười cười, sau đó nói, “Tìm một chỗ ăn cơm đi, em đói bụng.”


Nguồn ebook: http://ocamthu.forumk.biz/forum
Bắc Đường Yên thật sự đói bụng, mặc dù buổi trưa của cô vẫn phong phú như lúc trước nhưng một chút khẩu vị cô cũng không có, chỉ ăn một miếng liền bỏ đũa, cô cảm thấy ăn cơm một mình làm cho người ta có cảm giác thật không thoải mái.
“Được, anh cũng đói bụng.” Buổi trưa Viêm Liệt ăn rất ít, nhưng mà vẫn luôn ở trong trạng thái thấp thỏm không yên nên anh cũng không cảm thấy gì, ngược lại khi nghe Bắc Đường Yên nói như vậy liền cảm thấy đói bụng.
Hai người đi đến một nhà hàng cách công ty khá xa, phong cảnh nơi này đẹp hơn những nhà hàng gần công ty, có vẻ rất tao nhã.
Dọc đường đi đến phòng ăn Viêm Liệt luôn cẩn thận quan sát vẻ mặt của Bắc Đường Yên, muốn từ đó tìm ra một chút manh mối, nhưng mọi hành động của Bắc Đường Yên đều bình thường, làm Viêm Liệt cảm thấy có lẽ là mình quá đa nghi.
Trong lúc đợi phục vụ mang thức ăn lên Viêm Liệt liền mở miệng, “Yên, buổi tối ngày hôm kia anh bị mất điện thoại, hôm qua thì thân thể không thoải mái cho nên ở nhà nghỉ ngơi một ngày, không biết em có tìm anh hay không, em không giận phải không?”
Viêm Liệt nói một vài nét chính về chuyện mình đã trải qua, ánh mắt Bắc Đường Yên liền sáng lên, đúng là như vậy.
“Làm sao lại mất?”
“Tối thứ bảy khi anh về ký túc xá thì gặp phải bọn cướp, anh còn chưa kịp phản ứng thì đã bị bọn họ làm cho hôn mê, lúc tỉnh lại liền phát hiện tiền và điện thoại đã bị lấy, nhưng mà. . . .” Viêm Liệt vừa nói vừa quan sát sắc mặt của cô, lo lắng không biết Bắc Đường Yên nghĩ thế nào về chuyện này.
“Nhưng mà cái gì?”
“Anh nhớ là mình ngất xỉu trước ký túc xá nhưng lúc tỉnh lại thì lại ở trước cửa phòng trọ của mình, nên cảm thấy hơi kỳ lạ.”
Nghe lời nói của Viêm Liệt, trong lòng Bắc Đường Yên cười thật sảng khoái, cô càng thêm xác định suy đoán của mình là đúng.
“Thân thể anh có sao không?” Bắc Đường Yên lấy được tin tức mình muốn, sắc mặt cũng thay đổi ôn hoà hơn trước, quan tâm hỏi thăm tình trạng sức khoẻ của Viêm Liệt, nhưng trong ánh mắt lại xuất hiện tia sáng lạnh như băng, hình như cô đã có quyết định gì đó.
“Không có chuyện gì.”

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.