Ông Xã Thực Tập

Chương 11



Sắp đến giờ tan tầm Viêm Liệt nhận được điện thoại của Bắc Đường Yên.
“Em ở dưới lầu chờ anh, mình cùng đi ăn cơm tối?” Câu cuối Bắc Đường Yên nói mang theo chút nghi vấn, chờ Viêm Liệt trả lời chắc chắn.
” Ừ, được.”
“Vậy lát nữa gặp lại.”
“Lát nữa gặp.”
Xác minh ngắn gọn lại, Viêm Liệt cảm thấy cuộc điện thoại này giống như là Bắc Đường Yên ở trên thương trường vậy, tác phong chính là như thế, ký kết mục tiêu rõ ràng, sau đó dùng một phương thức đơn giản mà hữu hiệu nhất để đạt tới mục tiêu, gọn gàng linh hoạt.
“Aiz, mặc dù đã quyết định đồng ý, nhưng vẫn thấy rất mơ hồ, nhất thời vẫn không nghĩ ra được tại sao cô ấy lại chọn trúng mình chứ?.” Viêm Liệt lầm bầm lầu bầu, anh cảm thấy cái thế giới này thật sự là càng ngày càng kỳ diệu.
Đểm đến chính là chỗ mà ba ngày trước hai người đã đến, đây là Bắc Đường Yên đã đặt trước, nhưng trình tự thay đổi ngược lại, hai người cùng quyết định dùng bữa xong sau đó mới nói chuyện.
Không khí bữa cơm rất vui vẻ, nhân viên phục vụ dọn hết đồ ăn đi, đổi lại một bình trà và mấy loại thức ăn tráng miệng, đây cũng là điểm khiến nhà hàng này hấp dẫn được người nơi đây, khiến cho người ta có cảm giác rất thoải mái.
Bắc Đường Yên nhấp một ngụm trà, đặt ly trà xuống sau đó ngẩng đầu đối mặt với Viêm Liệt, ánh mắt anh có chút ý vị tìm tòi nghiên cứu, Bắc Đường Yên cũng không né tránh, mà để mặc cho anh nhìn, sau đó Viêm Liệt không nhìn nữa.
“Cảm giác như thế nào?” Bắc Đường Yên hỏi, cô cảm thấy thái độ của Viêm Liệt như thế hẳn là đồng ý sự theo đuổi của cô rồi.
“Cảm giác thật tệ, tôi vẫn như cũ là không hiểu rõ được em rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.” Từ trong ánh mắt của cô anh chỉ có thể nhìn thấy sự thản nhiên, một loại thản nhiên đơn thuần. Nói rõ một chút, ý anh chính là cô xem cô đi, không sợ bị anh nhìn gì hết, mà trên thực tế anh lại vẫn như cũ, không hiểu được vì sao cô lại lựa chọn anh.
“Anh đang lo lắng? Sau đó bởi vì lo lắng mà do dự?” Đây là suy đoán của Bắc Đường Yên, là một thương nhân hết sức thành công trên thương trường, ánh mắt của cô không thể nào để lộ ra quá nhiều tư tưởng, chỉ là hiển nhiên vào thời điểm này, có năng lực như thế cũng có thể là một khuyết điểm.
“Đúng là có chút lo lắng, nhưng mà không do dự, nếu như tâm ý của em không thay đổi, như vậy tôi đồng ý cùng qua lại, chẳng qua tôi có một điều kiện.”
Nghe được lời Viêm Liệt, Bắc Đường Yên cười, có điều kiện hay không đã không quan trọng, đã đồng ý như vậy thì anh cũng chỉ có thể là của cô mà thôi.

Mà Viêm Liệt chứng kiến nụ cười của Bắc Đường Yên anh cảm thấy kinh ngạc, Bắc Đường Yên thuộc về phong cách kiểu mỹ nữ, nhất cử nhất động ưu nhã tôn quý, lại không ngờ cô cười lên như vậy … thật đáng yêu, hai mắt khẽ nheo lại cong cong như hình bán nguyệt, cả gương mặt đều bừng sáng, giống như nụ cười của trẻ con vậy, thật đơn thuần đáng yêu.
“Này, anh sao vậy?” Bàn tay nhỏ bé của Bắc Đường Yên huơ huơ trước mặt Viêm Liệt, không biết người trước mắt này vì sao lại thất thần đến ngây dại như vậy.
“Không có, chỉ là đột nhiên cảm thấy em thật đáng yêu.” Viêm Liệt nói sự thật, nhìn giống như thiếu niên đang xấu hổ vậy.
Bắc Đường Yên nhịn không được đỏ mặt, có người nói cô đáng yêu hình như là lúc cô còn rất rất nhỏ kìa!
“Em đã già như vậy rồi, đâu còn đáng yêu chứ, anh thật biết cách dỗ con gái vui vẻ.” Tuy là cô nói như vậy, nhưng từ khuôn mặt tươi cười không nhịn được này là có thể nhìn ra, cô là được khen đến vô cùng vui vẻ.
“Tôi nói thật đó, chỉ là, À, tổng giám đốc…”
“Đừng gọi em là tổng giám đốc nữa, anh cũng đồng ý làm bạn trai của em rồi, chúng ta đã là người yêu, anh cũng nên đổi cách xưng hô đi.” Bắc Đường Yên cắt ngang lời nói của Viêm Liệt, có chút bất mãn trừng mắt nhìn anh.
“Ừm, vậy tôi phải gọi em là gì?” Viêm Liệt ngây ngốc hỏi, anh đây chính là người chân chân chính chính mới lần đầu biết đến tình yêu, một chút kinh nghiệm cũng không có.
“Anh gọi em là Yên đi, nếu không thì gọi thân thiết một chút là bảo bối hay tình yêu của anh… Cũng có thể.” Bắc Đường Yên trêu chọc Viêm Liệt, cô thích xem dáng vẻ đỏ mặt xấu hổ của anh.
“Khụ khụ, tôi vẫn nên gọi em là Yên thôi.” Viêm Liệt có chút ngượng ngùng, sau đó lại cảm thấy có chút buồn bã, tại sao anh lại muốn bị người phụ nữ này đùa giỡn chứ?
“Xì” Bắc Đường Yên bật cười, đưa tay ra xoa xoa đầu Viêm Liệt, động tác rất thân mật, là phản ứng rất tự nhiên. Mặt của Viêm Liệt càng đỏ hơn, quên mất mình vừa muốn nói cái gì rồi.
“Tốt lắm, Liệt, nói cho em biết vừa rồi anh muốn nói gì vậy?” Tóc của anh rất mềm, sờ rất thoải mái, giọng nói của cô rất bình thường nhưng trong lòng lại nghĩ tới cảm xúc vừa rồi.
“À, tôi nghĩ, em có thể sẽ chán ghét tôi vì tôi không đủ thành thục hay không, tôi sợ bị em ghét bỏ.” Viêm Liệt nghe Bắc Đường Yên hỏi như vậy, cũng nhớ tới vừa rồi mình chưa nói xong. Anh không thích việc Bắc Đường Yên phần lớn là ít nói hơn anh, nếu như cô nhất định ít nói, thì đây cũng là chuyện anh lo lắng. Nhìn anh, một chút cũng không được thành thục, chững chạc, không biết cô có thể sẽ chán ghét anh hay không? Xem ra sau này phải mặc nhiều quần áo đứng đắn một chút, không thể tùy tiện giống như lúc còn đi học đại học được.
Ít nhất, anh cảm thấy mình nên làm sao để xứng với cô một chút.
“Ngốc à, em còn sợ anh sẽ chê em già đấy.” Bắc Đường Yên cười cười nói nhưng lời nói lại là thật. Mặc dù cô tự tin có thể làm cho Viêm Liệt yêu mình, nhưng có một điều thực tế mà không thể thay đổi được, có vài người nhất định sẽ mang số tuổi chênh lệch giữa hai người ra để bàn tán.



Lần này là Viêm Liệt cười, nụ cười rực rỡ như ánh nắng mặt trời còn mang theo một chút ngây ngô.
“Nếu hai chúng ta đều có ý nghĩ này, hay nói cách khác chúng ta xem như là trong vấn đề tuổi tác đều có chung suy nghĩ rồi. Cho nên, bây giờ nói ra điều kiện của anh đi.” Cô đối với điều kiện mà Viêm Liệt sắp nói ra rất tò mò, không biết Viêm Liệt sẽ có điều kiện gì đây. Thông qua cái điều kiện này cô sẽ có thể đoán ra điều Viêm Liệt tương đối coi trọng là cái gì.
Nói đến chuyện này, sắc mặt của Viêm Liệt cũng đổi lại thành nghiêm túc, hiển nhiên anh cũng rất coi nặng điểm này.
“Tôi hi vọng em có thể đồng ý với tôi, bất luận tương lai chúng ta như thế nào, nhưng công việc là công việc, chuyện riêng là chuyện riêng, không thể bởi vì chuyện riêng mà ảnh hưởng đến công việc, có được không?.” Đây là vấn đề mà Viêm Liệt lo lắng nhất. Mặc dù anh mang thái độ nghiêm túc cùng cô qua lại, nhưng đối với tương lai lại cảm thấy rất bi quan, cảm giác cuối cùng hai người có thể ở bên nhau rất mong manh. Cho nên, anh không hy vọng khi hai người chia tay, anh ngay cả công việc đều sẽ mất luôn, không phải là anh không tìm được công việc khác, mà là anh cảm thấy anh hy vọng sẽ được ở lại tập đoàn Bắc Đường, ở lại bên cạnh cô.
Hình như từ khi Viêm Liệt đồng ý bắt đầu mối quan hệ này, anh liền chuẩn bị tốt tâm lý sẽ bị Bắc Đường Yên vứt bỏ. Nói ra thì có chút bi quan, nhưng đó đúng là ý nghĩ chân thực nhất trong lòng của Viêm Liệt lúc này.
Nghe điều kiện chính là như thế, Bắc Đường Yên sửng sốt, nhưng ngay sau đó gật đầu một cái, điều kiện như vậy đối với cô mà nói cũng là rất đúng đắn, cô cũng không phải là một người không biết phân biệt công tư, cũng không thích lấy công việc để giải quyết chuyện riêng hay ngược lại.
Thấy Bắc Đường Yên đồng ý, Viêm Liệt lại lộ ra nụ cười, mà cô lại bị nụ cười của anh làm rung động, cũng cười rất vui vẻ.
“Liệt, em thật sự cảm thấy vô cùng vui vẻ khi anh có thể đồng ý để em theo đuổi, em rất mong đợi ngày chúng ta có thể ở bên nhau.” Cô thật là rất tò mò ngóng đợi, bởi vì, cô cảm thấy mình sẽ vô cùng hạnh phúc. Chỉ là, tất nhiên cô cũng cần phải nỗ lực, từ lời nói vừa rồi của Viêm Liệt có thể hiểu được, anh đối với đoạn tình cảm này vẫn còn tồn tại hoài nghi, đây cũng là phiền phức của cô. Thân phận của cô cùng với việc cô chủ động, trực tiếp theo đuổi quá mức khiến cho anh sinh ra lo lắng.
Chỉ là, toàn bộ điều này cũng không thành vấn đề, cô sẽ cố gắng khiến cho Viêm Liệt biết, cô thích anh đến cỡ nào…
Bữa ăn tối hôm nay đương nhiên là Viêm Liệt trả tiền, Bắc Đường Yên chỉ cười cười không nói gì, nhưng mà trong lòng cô đang suy nghĩ một chút về vấn đề này, theo như sự hiểu biết của cô đối với Viêm Liệt, anh sẽ không thích dùng tiền của cô, như vậy sau này lúc hẹn hò cô phải chú ý đến địa điểm một chút mới được.
“Yên, anh chỉ là một người con trai rất bình thường, thậm chí còn chưa tốt nghiệp, nhưng mà, anh cũng là một người đàn ông, không phải là anh theo chủ nghĩa đàn ông, mà là, anh cảm thấy nếu chúng ta giống như em nói ở chung một chỗ, anh không muốn làm em tốn tiền, ít nhất là chúng ta cũng không cần tốn tiền vào những nơi này, anh nói vậy, em hiểu ý anh chứ?” Mặc dù lời nói như vậy quá mức thực tế nhưng anh cảm thấy mình vẫn cần phải nói ra, cuộc sống và trình độ của hai người chênh lệch nhau quá nhiều, về những chuyện nhạy cảm như tiền bạc anh muốn nói rõ với cô một chút, anh không thích dùng tiền của cô.
“Dĩ nhiên, em hiểu ý anh, cho nên, anh phải cố gắng làm việc hơn nữa, kiếm tiền nhiều một chút mới có thể cưới được em.” Bắc Đường Yên rất rõ ý tứ của Viêm Liệt, đó cũng là điều làm cô yêu thích nhất ở anh, hơn nữa, cô tin tưởng, bằng năng lực của Viêm Liệt, không tới ba năm sẽ có thể một mình tạo nên sự nghiệp trên thương trường.
Viêm Liệt xấu hổ cười cười, mặc dù anh cảm thấy lời nói của Bắc Đường Yên đa phần là đùa giỡn, nhưng nó vẫn làm trong lòng anh cảm thấy rất uất ức, hơn nữa, cũng giống như là động lực, thật ra thì, Bắc Đường Yên vẫn luôn là động lực của anh, thành tựu của cô, sự tồn tại của cô chính là động lực giúp anh vươn lên.
Xe rất nhanh đã chạy về đến nhà trọ của Viêm Liệt.
“Ngày mai không nên đi xe thì tốt hơn, nó làm thời gian em ở cùng với anh bị rút ngắn.” Bắc Đường Yên hết sức thẳn thắng nói ra, cô có chút bất mãn liếc mắt nhìn ra ngoài, lại nhìn về phía Viêm Liệt oán trách.


Viêm Liệt mỉm cười, một lần nữa anh cảm thấy cô gái trước mặt thật sự rất đáng yêu, sau đó liền nhịn không được nghiêng người. . . .
Một cái hôn nhẹ nhàng rơi trên trán Bắc Đường Yên. . . .Khi Viêm Liệt nghiêng người qua, Bắc Đường Yên liền dự đoán được sẽ có chuyện xảy ra, nhưng kết quả lại làm cô kinh ngạc, thậm chí còn có chút bất mãn nhìn về phía Viêm Liệt.
Cô đâu phải là con nít, tại sao lại hôn trán cô?
Nhìn vẻ mặt kháng nghị của Bắc Đường Yên, Viêm Liệt khổ sở giơ tay lên vuốt trán, ánh mắt của Bắc Đường Yên rất rõ ràng, cô muốn nói cho anh biết, nụ hôn này của anh là quá qua loa, cô làm anh thật khó xử mà! Ha ha, aiz, tại sao anh lại thích người con gái đặc biệt như vậy, bộ dáng khi không được hôn cũng dễ thương như thế, Viêm Liệt nhớ ra anh là một người đàn ông, còn là một người con trai rất bình thường, nên lúc cô gái của anh có yêu cầu, anh nhất định phải thoả mãn cô thật tốt mới được.
Nụ hôn của Viêm Liệt có chút cứng ngắc, nhưng lại mãnh liệt, Bắc Đường Yên vòng tay ôm cổ Viêm Liệt, nhắm mắt lại hưởng thụ nụ hôn của anh.
Thời điểm hai người tách ra, cũng có thể cảm nhận được tiếng hít thở nặng nề của nhau, một cái hôn cũng đủ để khơi mào dục vọng giữa hai người.
“Yên. . . .” Trong con ngươi thâm thuý của Viêm Liệt là gương mặt xinh đẹp của Bắc Đường Yên, nhiễm phải tình dục làm cô toát ra hơi thở mị hoặc, làm anh suýt nữa nhịn không được.
“Nghỉ ngơi sớm một chút, anh đi trước.” Viêm Liệt nói xong liền nhanh chóng mở cửa xe rời đi không gian nhỏ hẹp tràn đầy hơi thở tình dục đó, nếu ở lại thêm một chút nữa, anh khẳng định mình nhất định sẽ hoá thân thành sói nhào về phía Bắc Đường Yên.
Vừa xông vào phòng Viêm Liệt liền ảo não vỗ đầu mình, trời ạ, chẳng qua là đáp ứng hẹn hò ngày đầu tiên, chỉ là hôn một cái, hai người liền suýt chút nữa vượt qua giới hạn, anh thật hoài nghi cuộc sống sau này sẽ phát sinh ra những chuyện không ai khống chế được.
Mà bên này Bắc Đường Yên nhìn bóng lưng Viêm Liệt chạy trối chết liền lộ ra nụ cười xảo trá, giống như là hồ ly được thoả mãn, cũng giống như là sói đang theo dõi con mồi của mình, cô lấy điện thoại di động ra, suy nghĩ một chút, gửi đi một tin nhắn, hơn nữa còn là gửi cho nhiều người.
“Các bạn thân mến, chúc mừng tớ đi, tớ đang yêu”.
Mà cùng thời gian đó, mười một mỹ nữ phong tình khác nhau đều nhìn về phía điện thoại di động của mình.
Khoảng chừng một phút trôi qua, Bắc Đường Yên nhận được những tin nhấn như sau:
“Anh ta có đẹp trai không?” Chòm sao Thiên Bình – Nhà thiết kế thời trang nổi tiếng thế giới Hắc Tiệp Sa, cô là người phát ngôn cho cái đẹp, đương nhiên đây cũng là vấn đề cô quan tâm nhất.
“Anh ấy sẽ nấu cơm sao?” Chòm sao Thuỷ Bình – nhà phê bình ẩm thực Quan Uyển U, trong từ điển của cuộc đời cô chỉ có một chữ, đó chính là “ăn”.


“Lúc nào thì kết hôn?” Chòm sao Ma Kết – nữ hoàng Hoàng Phủ Hiên, làm việc luôn luôn có kế hoạch, nếu như yêu, vậy phải chuẩn bị sẵn sàng để kết hôn.
“Hai người làm sao quen biết, lãng mạn không?” Chòm sao Song Ngư –người theo chủ nghĩa lãng mạn Diệu Thu Thu.
“Tội nghiệp, tội nghiệp mười hai vạn lần, nhưng mà không phải tội nghiệp cậu, mà là tội nghiệp cho cái người con trai bất hạnh bị cậu xem trọng kia.” Chòm sao Song Tử – nữ luật sư độc mồm độc miệng Tư Đồ Tử Nhiên, không có độc nhất, chỉ có độc hơn.
“Bệnh thần kinh, biến đi.” Chòm sao Nhân Mã – đại tỷ trong tổ chức ngầm Hỏa Viêm, dũng cảm nóng tính.
“Chúc mừng.” Chòm sao Bọ Cạp – quan toà kiêm sát thủ Mạnh Phi Vũ, thần bí lạnh lùng.
“Chú ý nhiễm trùng.” Chòm sao Xử Nữ – bác sĩ Mạc Kỳ Tịnh, người theo chủ nghĩa hoàn mỹ.
“Hâm mộ thật, tớ cũng sẽ cố gắng!” Chòm sao Cự Giải – giảng viên đại học Lam Nhược Lâm, mong muốn lớn nhất trong đời cô là có một mái nhà ấm áp.
“Phê chuẩn.” Chòm sao Kim Ngư – nữ tướng quân Long Tư Nghị, đơn giản ngắn gọn xúc tích.
“Sau này công ty của tớ sẽ phái đại biểu tới công ty cậu hợp tác, đừng quên.” Chòm sao Sư Tử – nữ cường nhân Lăng Ngạo Vũ, người vừa bá đạo lại cuồng công việc.
Mấy cái tin nhắn trước mắt làm Bắc Đường Yên nhíu mày, lúc thấy tin nhấn của Hoả Viêm khoé mắt liền giật giật, thấy Long Tư Nghị kiên quyết nhấn hai chữ “Phê chuẩn” khoé mắt cô chuyển động nhanh hơn một chút, mà cuối cùng là lúc thấy tin nhắn của Lăng Ngạo Vũ , thiếu chút nữa cô bị sặc nước miếng.
Tìm lầm bạn bè rồi, aiz, lầm rồi, mấy người này mà gọi là bạn bè sao?!
Nhưng mà mặc dù oán trách như vậy, nhưng trong mắt Bắc Đường Yên tất cả đều là vui vẻ, thân thể có chút nóng lên, nhiệt độ của nụ hôn vừa rồi còn chưa tan hết, nhưng mà chỉ một cái hôn đã liền làm cho cô có cảm giác như vậy, nó như kích thích ra nhiệt tình cất giấu trong cơ thể cô, nếu như lúc ấy không phải Viêm Liệt dừng lại, nếu như Viêm Liệt không phải là quân tử như vậy, có lẽ lúc ấy bọn họ liền…, cô nhất định sẽ không cự tuyệt, nghĩ tới đây, cô có chút tiếc nuối, nhưng mà, đợi chờ là hạnh phúc, cô sẽ đợi, đợi cho đến khi anh buông tha mọi thứ toàn tâm toàn ý yêu cô.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.