Ông Xã Thực Tập

Chương 05



“Tin tức lớn, tuyệt đối là thật, tổng bộ công ty lập tức sẽ mở một bữa tiệc, nghe nói là vì cảm tạ nhân viên ba tháng vất vả, nhưng mà tôi vẫn cảm thấy lý do này có chút kỳ lạ, kì nghỉ đông mới chấm dứt không lâu, còn có vất vả gì đáng nói, nhưng mà có thể chơi thì tốt rồi, hơn nữa bữa tiệc như vậy, nhất định sẽ có nhiều soái ca, mỹ nữ nha, còn có rất nhiều thức ăn ngon nữa a….”
Chị Liễu từ bên ngoài đi vào liền hô to ồn ào.
“Thật sao? Chị Liễu, công ty muốn mở tiệc?” Tiểu Mông, nhân viên nữ trẻ tuổi nhất phòng thị trường, một em gái thật đáng yêu, hai mươi bốn tuổi.
“Tiểu Mông, vui vẻ đi, như vậy liền có thể gặp được soái ca nha!” Chị Liễu trêu ghẹo Tiểu Mông.
“Chị Liễu, không cần chọc người ta, mục tiêu là người kia được rồi, không thèm soái ca gì.” Tiểu Mông ở bên tai chị Liễu nhỏ giọng nói, lúc nói chuyện ánh mắt như vô ý nhìn về phía Viêm Liệt.
“Tiểu Mông, Tiểu Viêm là đàn ông tốt, tuy rằng tốt nghiệp cương, nhưng thật có năng lực, là đối tượng tốt, nhưng mà, sức cạnh tranh quá lớn, Âu Nhược Nhã là thiên kim tiểu thư nhưng vẫn theo đuổi Tiểu Viêm, em nếu như muốn, thì phải cố gắng a.” Cô muốn mình trẻ lại 3 tuổi, nhưng cô cũng sẽ coi trọng tiểu Viêm, không, cô hiện tại rất thích tiểu Viêm, nhưng dù sao cũng là lớn hơn tiểu Viêm 3 tuổi, cô ngẫm lại, tiểu Viêm mới vào công ty có nửa tháng, người theo đuổi cậu ấy đã ngày càng nhiều..
“Em biết, nhưng mà, em không sợ, có khiêu chiến mới có động lực a, chị Liễu, không nói với chị nữa , em sẽ theo đuổi hạnh phúc của em.” Nói xong, tiểu Mông nghĩ ngợi một chút rồi đi đến bên Viêm Liệt.
“Viêm Liệt, chuyện chị Liễu nói cậu đã nghe chưa?”
“Tiểu Mông, cô nói chuyện bữa tiệc?” Viêm Liệt ngừng công việc trong tay, mỉm cười nhìn Tiểu Mông.
“Đúng vậy, bữa tiệc với công ty mà nói là đãi ngộ tốt nhất rồi, chúng ta nhất định phải chuẩn bị tốt, tiểu Viêm, cậu không có bạn gái đi cùng, tôi cũng không có bạn trai, chúng ta cặp đôi được không?” Giống như một câu hỏi tùy ý, nhưng tiểu Mông lại cảm giác tim mình đập tăng tốc, trong ánh mắt tràn ngập chờ mong.
Viêm Liệt là một người con trai hết sức rực rỡ, dương quang anh tuấn, đến công ty mới nửa tháng nhưng đã có rất nhiều con gái theo đuổi, cậu ấy là người lạc quan, tốt bụng và rất hay giúp đỡ mọi người, trong công ty ai có chuyện cũng đều đến nhờ cậu, bình thường cậu sẽ không cự tuyệt, nhưng mà, cái này không nói lên cậu sẽ không cự tuyệt.
“Tiểu Mông, tôi không có tham gia bữa tiệc của công ty, nhưng mà, tôi nghĩ lần này nhất định là bữa tiệc rất tốt, cô đáng yêu như thế, tôi không dám làm bạn nhảy của cô, tôi sợ quần ẩu a.”
“Viêm Liệt, cậu…..”
“Tiểu Mông, tôi có phần văn kiện muốn đưa cho phòng tài vụ, các người trò chuyện đi, tôi ra ngoài trước.”
Mặc dù không cự tuyệt rõ ràng, nhưng lại từng chút nâng cô lên rồi hạ xuống, cự tuyệt chính là cự tuyệt, nhưng mà, cô đã sớm biết đây không phải là một chuyện dễ dàng, cũng không nổi giận nhiều, cách mạng chưa thành công, đồng chí cần cố gắng nhiều hơn nữa!

….
“Tiểu Viêm, bữa tiệc của công ty, cậu làm bạn nhảy của mình đi.” Âu Nhược Nhã đã tìm Viêm Liệt trước rồi.
“Tiểu Nhã, đây không phải là bữa tiệc trong vườn trường, chúng ta cùng ra ngoài sẽ làm người khác hiểu lầm đấy, cậu xinh đẹp như vậy, mình cũng không hy vọng bởi vì mình mà làm trễ nãi cậu, mình có phần văn kiện muốn đi đưa, chờ có thời gian chúng ta sẽ cùng tán gẫu.
Nói xong Viêm Liệt muốn rời đi, nhưng bị gọi lại.
“Đợi một chút, Viêm Liệt, cậu là có bạn gái rồi sao? Cậu cũng biết, mình căn bản không quan tâm cái gì là hiểu lầm hay không hiểu lầm.” Âu Nhược Nhã không nghĩ tới Viêm Liệt sẽ cự tuyệt mình, mặc dù Viêm Liệt vẫn không tiếp nhận cô, nhưng chỉ cần không phải vấn đề nguyên tắc, cậu ấy cũng sẽ không cự tuyệt cô.
Nói xong, Viêm Liệt rời đi, Âu Nhược Nhã muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng lại không mở miệng, tính tình của anh cô hiểu, cự tuyệt chính là cự tuyệt, Âu Nhược Nhã cau mày, cô cảm giác Viêm Liệt từ khi đến tập đoàn Bắc Đường hình như có chút thay đồi, nụ cười ngày càng thêm đáng yêu sáng sủa hơn, thần thái trong ánh mắt ngày càng làm cho người ta mê huyễn rồi, toàn thân cao thấp tràn đầy sức sống, cậu ấy mới đầu cho đây là vì giấc mộng của cậu ấy, nhưng là vì cậu không biết, mấy ngày nay lúc cô nhìn đến cậu, cũng cảm thấy ánh mắt cậu càng thêm trở nên nhu hòa, giống như đang theo đuổi mơ ước, càng giống như là yêu thương. . . . . Nhất là thái độ của cậu cũng có một chút biến hóa, trước kia ở trong trường, cậu sẽ cùng cô gái thích cậu làm bạn bè, mặc dù là cự tuyệt, nhưng không hề giống như bây giờ, khoảng cách cũng xa hơn, hơn nữa lúc trước cậu không sợ hiểu lầm, nhưng bây giờ lại cố kỵ nhiều như vậy…
Âu Nhược Nhã cảm thấy người con trai này cách mệnh của cô ngày càng xa, nếu như cô thật đủ thông minh, thì nên có chừng mực mà lựa chọn buông tha, nhưng là, cô đã theo đuổi Viêm Liệt ba năm có thừa, nói buông tha là buông tha dễ dàng sao, nếu như Viêm Liệt thật sự có người trong lòng như anh nói, cô buông tha còn có chút đáng giá, nhưng lại chưa từng thấy anh thích qua người nào, muốn cô làm thế nào buông tha, mà cô vì nguyên nhân gì mà buông tha?

“Tổng giám đốc, hai phần tài liệu này cần ngài ký tên.”
Bắc Đường Yên nhìn tài liệu, kiểm tra không có vấn đề gì liền ký tên, một bên Văn Mẫn tiếp tục báo cáo.
“Bữa tiệc công ty chuẩn bị cũng không sai sót lắm, ba ngày sau tiến hành tuyệt đối không có vấn đề, mà tổng giám đốc công ty Thiên Lôi – Lôi tiên sinh cũng gọi điện thoại tới đây, hy vọng có thể được làm bạn nhảy của tổng giám đốc ngài đây, nghe công ty muốn mở tiệc, sau nhiều lời ngỏ ý của nhiều người, thì đây là vị tiên sinh thứ bảy…”
“Lắm mồm.” Bắc Đường Yên cười mắng một câu.
“Tổng giám đốc, tôi chỉ là tốt kỳ a, cũng không biết này lần này là vị hoàng tử may mắn nào có thể được ngài chọn a, ngài có muốn hay không tiết lộ trước một chút.” Văn Mẫn nói xong mở to hai mắt.
“Văn Mẫn, có đôi khi không nên bị thói quen hoặc là ánh mắt đại chúng mê hoặc, rất nhiều chuyện có lẽ mọi người không thể lý giải, giống như là cùng yêu, cũng rất nhiều người không cách nào tiếp nhận, nhưng trên thực tế bọn họ chỉ là thủ hướng bất đồng mà thôi, những người sống cùng chúng ta trong công việc đều giống nhau, tình cảm là không có định luật, vì sao cô lâu như vậy còn không phát hiện tôi rốt cuộc đang suy nghĩ gì…”
Bắc Đường Yên nói xong lắc đầu một cái, mặt trưng ra vẻ đáng tiếc.



Văn Mẫn bị Bắc Đường Yên nói một phen liền chóng mặt, cảm giác giống như mình thật sự đã làm cái gì khiến cho tổng giám đốc thất vọng …
“Ha ha ha, Văn Mẫn, đi làm việc đi, không nghĩ ra cũng không cần suy nghĩ, không lâu sau cô sẽ hiểu.” Bắc Đường Yên khoát tay, ý bảo Văn Mẫn đi ra ngoài.
“Dạ, tổng giám đốc.” Văn Mẫn mang gương mặt khổ sở rời khỏi phòng làm việc tổng giám đốc.
Nhìn Văn Mẫn rời đi, Bắc Đường Yên bỏ tài liệu trong tay ra, nở nụ cười vui vẻ, Văn Mẫn hẳn là bị cô làm cho hồ đồ, không sao, làm theo lời cô, Văn Mẫn sẽ rất nhanh hiểu được ý tứ trong lời nói của cô.
Bữa tiệc, cô thật rất tò mò chờ đợi đấy…
Điệu nhảy đầu tiên rất nhanh kết thúc, mọi người sôi nổi tiến vào sàn nhảy, Viêm Liệt không biết có nên rời khỏi nơi này hay không, anh có thể cảm thấy được ánh mắt của rất nhiều người đều dừng trên người anh, hâm mộ có, ghen tỵ cũng có, bất quá cũng không sao, anh chỉ hi vọng biểu hiện của mình không có gì sơ sót, cũng hi vọng mình có thể lưu lại ấn tượng thật tốt trong lòng Bắc Đường Yên.
“Thêm một điệu nữa được không?” Bắc Đường Yên đề nghị, không còn cách nào khác, theo quan sát của cô, cô phát hiện nếu như cô không nói, người con trai này chắc chắn cũng sẽ không nói, hình như khi đối mặt với cô, Viêm Liệt có chút hiền lành, một chút cũng không giống như trên tài liệu viết là rất biết cách ăn nói, là bởi vì thân phận của cô sao?
Đây không phải điều cô muốn, hơn nữa kế hoạch của cô không phải như vậy, xem ra kế hoạch này cần phải thay đổi một chút rồi.
“Được.” Anh cũng không muốn nhanh chóng như vậy, nếu như có thể, anh hi vọng giấc mộng này vĩnh viễn anh sẽ không tỉnh lại.
Mọi người ở giữa sàn nhảy, vũ bộ uyển chuyển quyến rũ làm cho không khí trở nên vui vẻ, sôi động, những món đồ trang sức dưới ánh đèn trở nên xa hoa mập mờ.
“Có thể đổi bạn nhảy được không? Tổng giám đốc?” Giọng nói mang theo ý vị khiêu khích, Bắc Đường Yên nhíu mày nhìn sang, một thân màu xanh dương làm cho Âu Nhược Nhã như một công chúa thanh tao, ánh mắt xen lẫn hứng thú cùng vài tia cảnh giác.
Bắc Đường Yên cười thầm trong lòng, không nghĩ nhanh như vậy, đối thủ đã tới đây khiêu chiến.
“Thật ngại, tôi cùng Tiểu Liệt còn có chuyện cần nói, không thể theo ý cô được rồi.” Binh đến tướng đỡ, nước đến đất cản, cô hứng thú khiêu chiến, đồ vật càng phải nỗ lực giành lấy thì càng có giá trị!
Lúc này, nữ vương nghiễm nhiên trở thành một chiến sĩ!
“Tiểu Nhã.” Trong ánh mắt của Viêm Liệt cũng có tia không đồng tình, thấp giọng trách cứ một câu.


Âu Nhược Nhã không có để ý đến phản ứng của Viêm Liệt, cô vẫn nhìn ánh mắt của Bắc Đường Yên, muốn tìm một chút dấu vết gì đó, cô không tin, Bắc Đường Yên sẽ tình cờ cùng Viêm Liệt khiêu vũ, cô cảm thấy có mùi vị âm mưu!
Quả nhiên, khi Bắc Đường Yên nhìn cô, cô có thể từ ánh mắt kia thấy được một loại khiêu khích giống mình, là chiến tranh, thời điểm ánh mắt của hai cô gái giao nhau đã bắt đầu!
“Liệt, nếu tổng giám đốc có chuyện muốn nói cùng cậu, mình cũng không quấy rầy, lát nữa mình lại đến tìm cậu.” Âu Nhược Nhã khẽ mỉm cười, mang theo bạn nhảy của mình rời đi khỏi Bắc Đường Yên và Viêm Liệt.
Bắc Đường Yên lộ ra ánh mắt đùa giỡn, cảm thấy cô gái Âu Nhược Nhã này miễn cưỡng cũng có thể coi như là một đối thủ.
“Cô ấy thích cậu.” Bắc Đường Yên dùng giọng nói hết sức xác định hướng về phía Viêm Liệt nói.
Viêm Liệt có chút xấu hổ, đây không phải tình huống anh muốn thấy nhưng vẫn khiến tổng giám đốc gặp được, cô nhất định là sẽ hiểu lầm.
“Tổng giám đốc, ngài đừng hiểu lầm, chúng tôi chỉ là bạn học mà thôi.” Giải thích – bất luận kẻ nào cũng có thể, nhưng trước mặt người phụ nữ này thì lại không thể.
“Tôi không hiểu lầm gì cả, tôi dĩ nhiên biết hai người không phải quan hệ trai gái, nếu không cậu bây giờ cũng sẽ không là bạn nhảy của tôi, Âu tiểu thư cũng sẽ không dùng loại ánh mắt khiêu khích đó nhìn tôi, cậu không cảm thấy sao, cô ấy hình như coi tôi là tình địch rồi.”
Bắc Đường Yên hơi nghiêng người về phía trước, Viêm Liệt có thể cảm thấy được hơi thở của cô khi nói, vừa thân mật lại vừa mập mờ.
“Tổng giám đốc, ngài đừng để trong lòng, tiểu Nhã làm sao có thể nghĩ như vậy, ngài đừng nói đùa.” Viêm Liệt rất là lúng túng, thái độ của Tiểu Nhã quả thật không tốt, có thể gây hiểu lầm, nhưng tổng giám đốc ngàn vạn lần không được hiểu lầm, nếu không sẽ làm cho ba người rất lúng túng, anh, đối với tổng giám đốc chỉ là hâm mộ, cũng không có hy vọng viễn vông gì!
“Tôi không có nói đùa, chẳng lẽ cậu không cảm giác được ư, chúng tôi đã tuyên chiến rồi.” Bắc Đường Yên nhìn chăm chú vào ánh mắt của Viêm Liệt, ánh mắt kia so mặt trời còn rực rỡ hơn, khiến cô muốn đắm chìm trong đó, hưởng thụ mùi vị ấm áp.
Tuyên chiến, không chỉ cùng cô gái kia, mà còn là cùng với người con trai trước mặt, cô quyết định làm một chiến sĩ quang minh lỗi lạc, hướng về tình yêu của cô mà chiến đấu.
“Tuyên chiến, ngài là có ý gì?” Viêm Liệt có cảm giác như ánh mắt Bắc Đường Yên thật kì lạ, giọng nói càng giống như tuyên bố điều gì, làm cho anh bị mê hoặc.
“Ý tứ của tôi chính là như vậy, Viêm Liệt, tôi cũng thích cậu, cậu nguyện ý làm bạn trai của tôi không?” Khi Bắc Đường Yên nói ra câu này, hai mắt lóe sáng lên, thật rất đẹp!
Viêm Liệt lần này thật sự bị giật mình, tư thế khiêu vũ đông cứng lại, trong mắt đều lộ vẻ khó tin.


“Tổng giám đốc, ngài vừa mới nói cái gì?” Anh hoài nghi mình có phải bị ảo giác hay không, thế nhưng khi nghe được, nghe được câu nói đó. . . làm sao có thể!
“Viêm Liệt, cậu không có nghe lầm, tôi đã nói là tôi thích cậu, hi vọng cậu làm bạn trai của tôi, tôi biết cậu nhất thời sẽ rất khó để tiếp nhận, cho nên, tôi sẽ cho cậu thời gian suy nghĩ thật kỹ.” Bắc Đường Yên cảm thấy trái bom này đã đủ uy lực, cho nên, tính toán nên dừng tay, cho người con trai này thời gian suy tính.
Viêm Liệt thật sự là ngây người, anh thật sự không có nghe nhầm, tổng giám đốc thật sự là nói như vậy, như vậy… hắn phải phản ứng như thế nào?
“Tổng giám đốc, ngài thật không cần mang tôi ra đùa giỡn, bạn bè ở bên kia đang chờ tôi, tôi không thể tiếp tục cùng ngài nhảy được.” Hình ảnh chạy trối chết chính là bộ dáng của Viêm Liệt bây giờ, thoát khỏi tay Bắc Đường Yên, nhanh chóng từ trong sàn nhảy rời đi, tại sao, vì cái gì lại đùa giỡn với anh như vậy, là muốn trêu chọc anh ư, nhưng, đùa giỡn như vậy anh thật chơi không nổi…
Lòng rối loạn, hết thảy mọi điều kiên cố đều sắp sửa sụp đổ, tại sao lại xảy ra chuyện này, không để ý thanh âm kêu tên mình, Viêm Liệt trực tiếp rời khỏi hội trường, anh bây giờ cần một nơi để tỉnh táo suy nghĩ.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.