Nữ hoàng la hét

Chương 37



Edit: babynhox

Lộ Hưu Từ nghẹn một lúc, trước kia ngay từ lúc hai người yêu nhau, là anh đã biết thằng nhóc này gian xảo rồi.

Cũng không kỳ quái, hai chị em cùng lớn lên từ nhỏ với nhau, tình cảm cũng tốt, hơn nữa cha mẹ bận việc làm ăn, trên mặt cảm tình Chúc Vị Tân tương đối lệ thuộc vào chị của mình.

Tự nhiên sẽ không chào đón người đã cướp đi sự chú ý của chị mình, ngay từ lúc mới bắt đầu cũng đã ngáng chân anh một cách thuần thục, sau đó bị chỉnh sữa mới thu bớt lại một chút.

Sau này bởi vì một ít chuyện, cách nhìn có thay đổi, nhưng mà ba năm trôi qua, Lộ Hưu Từ không ngờ tới thằng nhóc này vẫn còn ý nghĩ như cũ.

Nhìn bộ dạng đắc ý khiêu khích này, đột nhiên Lộ Hưu Từ nói: “Cậu nói lời này cũng không phải thói xấu.”

“Nhưng tôi không chỉ đặc biệt tặng đồ cho chị của cậu, đương nhiên tôi cũng sẽ không quên cậu.” nói xong Lộ Hưu Từ cười một tiếng: “Mấy ngày trước tôi vừa lấy được một chai rượu ngon, cậu có muốn không?”

Chúc Vị Tân nghe vậy mặt liền thay đổi, muốn chặn lời của Lộ Hưu Từ lại nhưng đã chậm.

Phía sau liền truyền đến giọng nói của chị cậu: “Rượu? Em hỏi A Từ muốn rượu gì hả? Em còn dám uống rượu sau lưng chị?”

Chúc Vị Tân dùng ánh mắt “đây không phải chuyện của anh” trợn mắt nhìn Lộ Hưu Từ một cái, vội vàng quay đầu giải thích với chị cậu: “không có không có! anh Lộ nói giỡn đó.”

“Chị, chị thấy em là loại người tùy tiện hỏi han người khác muốn cái gì đó sao? Hơn nữa, bây giờ em và anh Lộ lại không quen —— ”

nói xong lại bày ra bộ dạng muốn gạt người ta ra khỏi cửa: “Bạn trai cũ của chị gái đã chia tay ba năm trước, quan hệ này anh ta không chê lúng túng nhưng em ngại đó.”

Xong rồi đẩy chị cậu trở về bàn ăn: “Ăn thức ăn sáng đi, cũng sắp nguội rồi.”

Nhưng Chúc Ương cũng không chịu bỏ qua: “Tạm thời em lừa dối vượt qua kiểm tra, nhưng chị từng nhiều lần dặn dò em, em là người chỉ uống hai ly liền thành kẻ ngu, ở bên ngoài uống rượu nguy hiểm, gặp phải người có ý xấu sẽ bắt cóc em.”

“Nuôi em lớn thế này đâu dễ dàng chứ? Lớn lên thành bộ dáng như vậy cũng không thể tiện nghi người khác.”

Chúc Vị Tân ngượng ngùng: “Chị, lời nói này của chị, có chút ngược? Em còn chưa lo lắng chị cả ngày ở bên ngoài ăn chơi rượu chè đó. không phải bình thường đều là con gái mới nguy hiểm sao?”

Cậu nói lời này xong, chị cậu còn chưa có phản ứng, liền nghe Lộ Hưu Từ cười một tiếng: “Chỉ có con gái mới nguy hiểm? Tôi cho rằng cái vấn đề này cậu đã thấm sâu trong người thấu hiểu rất rõ.”

Chúc Vị Tân sợ muốn chết, vội vàng quay đầu lại trừng anh, đồng thời cũng bất đắc dĩ thả anh đi vào.

không có cách, trước kia gây chuyện rối rắm, không thể bị chị biết nhược điểm người này đang nắm trong tay, không có cách nào không sợ.

Chúc Ương liếc nhìn vẻ mặt của hai người, lập tức liền đoán ra thằng nhóc này đã gây ra họa gì ở sau lưng mình.

Nhưng nể tình gần đây em trai ngu ngốc phục vụ rất tốt, cô cũng không cố ý tính sổ.

Chỉ nhắc nhở cậu: “Da của căng ra một chút cho chị, để cho chị biết em ở ngoài gây ra chuyện thiếu não, treo ngược em lên trên tàng mà quất đó.”

Chúc Vị Tân bị dọa đến run lên, chị gái người khác nói lời này có thể là khoa trương nói giỡn, nhưng chị cậu là nghiêm túc.

Lúc còn là học sinh trung học cấp 2 lén thử hút thuốc lá cùng bạn học, bị bắt được chính là một trận đòn ác độc, bây giờ ký ức kia vẫn còn mới mẻ.

Bản thân Chúc Ương sống xa hoa lãng phí ăn chơi rượu chè, ngược lại coi quản em trai rất gay gắt, không để cho cậu dính vào những thứ thói xấu không tốt kia.

Tiêu chuẩn đối với bản thân và người khác không giống nhau khiến cho Chúc Vị Tân kháng nghị không phục, cậu cũng không phải cảm thấy hứng thú với những thứ đó, chẳng qua là thỉnh thoảng tò mò, nhưng hiển nhiên Chúc Ương dùng bạo lức trấn áp thắng đến cuối cùng.

Mới vừa bị dạy dỗ một trận vẫn chưa xong, tiếp đó lại bị đuổi đến phòng bếp chuẩn bị bữa ăn sáng cho Lộ Hưu Từ.

Mới vừa rồi Chúc Vị Tân còn gần gũi thân thiết với chị mình, vào lúc này liền trở thành cậu nhóc đáng thương bị sai bảo, cũng phải ủy ủy khuất khuất vào phòng bếp.

Chúc Ương kêu em trai đi, mới nói với Lộ Hưu Từ: “Cái trò chơi chó này, có có chút nhằm vào em hay không?”

“Vòng đầu có anh gia nhập nên độ khó trò chơi bị tăng lên thì cũng thôi, vòng thứ hai lại có quy mô dọa người hơn, nếu không phải là lúc đầu con cóc ghẻ sơ suất, cuối cùng người nào thắng cũng không nói chính xác được.”

nói xong thì nói sơ lược cho anh nghe về thông tin qua vòng của vòng hai, lại vừa oán giận nói: “Lần này may mắn, tuy nói thiếu quần áo thiếu thức ăn, tóm lại vẫn có đặc sắc món ăn còn có thể xem như nghỉ phép, lần sau sẽ không bị trò chơi sắp xếp trong một tòa nhà cao ngăn cách với thế giới bên ngoài để dày vò em chứ?”

Lộ Hưu Từ cười cười: “Đây mới là chỗ quan trọng của em đúng không? Em chính là chê chỗ nào không có tiêu khiển hưởng thụ.”

Chúc Ương nói như chuyện đương nhiên: “Đó là đương nhiên, em phải đi liều mạng, còn khấu trừ tiêu chuẩn cuộc sống của em, giết quỷ cũng không để cho người ta đi dạo phố mua đồ, ăn của ngon vật lạ hả? Là đạo lý gì.”

Lộ Hưu Từ buồn cười: “Từ trước đến nay anh cũng mới thấy có người có thái độ vui chơi vẻ vang như em đó, anh biết một người là thiên sư bắt quỷ, lúc mới bắt đầu vào trò chơi, gặp phải quỷ liền như mèo gặp phải con chuột.”

Chúc Ương nói : “Lợi hại, thì ra là trên thực tế thật sự có loại đại sư này sao? Vậy điểm xuất phát của thứ người như thế cũng cao hơn người khác nhiều.”

Vẻ mặt Lộ Hưu Từ quái dị nói : “không, cậu ta là cái loại con mèo gặp được chuột còn chạy nhanh hơn chuột, rõ ràng thể chất thuần dương, quỷ gặp quỷ tránh, nhưng mỗi lần đều bị dọa đến phát run, hiện tại tốt hơn nhiều, nhưng vẫn thường làm trò cười.”

Chúc Ương giật giật khóe miệng: “anh nói là một đạo sĩ nhỏ tuổi, chẳng lẽ họ Tạ?”

“Em biết cậu ta?” Lộ Hưu Từ kinh ngạc nói, ngay sau đó lại chợt nhớ: “Đúng, cha em tìm cậu ta làm việc, lúc em ở vòng chọn lựa cũng rất có thể tìm được cậu ta, gần đây anh không liên lạc với cậu ta, không biết chuyện này.”

“Làm sao anh biết em tìm anh ta làm —— không phải là anh ở giữa dẫn đường chứ?” Chúc Ương kỳ lạ nói.

“Nếu không thì sao?”

“Ý là lúc trước chỗ làm của cha em thật sự có quỷ? không phải là mọi người nghi thần nghi quỷ?”

“Ừ! Là nhân viên an ninh ở tòa nhà trước kia, buổi tối lúc tuần tra không cẩn thận té từ cầu thang xuống bị chết, sau đó cha em tiếp nhận tòa nhà này, nhân viên làm tăng ca buổi tối nghe thấy tiếng động đều là quỷ hồn của nhân viên an ninh kia làm.”

Chúc Ương không có nghĩ tới những thứ này liền cách mình gần như vậy từ lâu rồi.

Nhưng sau khi cô tiêu hóa sự thật này, lập tức cảm động nói với Lộ Hưu Từ: “A Từ, em thật sự cảm động đến không biết nói cái gì cho phải.”

“Lúc ấy chúng ta đã chia tay, anh còn nhiệt tình giúp một tay như vậy, mấy năm qua vẫn không quên làm người chống lưng —— không phải, vẫn không quên quan tâm cuộc sống của em.”

“Nếu công ty của cha em xảy ra chuyện, tổn thất chính là phẩm chất cuộc sống cuae em, em thật sự là quá cảm động.”

Khóe miệng Lộ Hưu Từ co rút: “Tại sao em vĩnh viễn có thể vừa sai bảo người khác, vừa như không có chuyện gì xảy ra tiến hành công kích sinh mệnh người khác hả?”

Chúc Ương cười cười, xiên một quả dây tây trong đĩa thức ăn sáng của mình đút tới trong miệng anh: “Đây mới là kế lâu dài.”

“anh nghĩ nếu như em đối với anh quá tốt, anh liền đắc ý vênh váo, không còn phục vụ hết lòng như vậy nửa, vậy em sẽ thấy được mức nước chênh lệch của lòng sông so với mặt biển, trong lòng nhất định bất mãn.”

“Em mất hứng sẽ xảy ra chuyện gì anh cũng biết, cho nên vì tiêu diệt mâu thuẫn, có phải em nên thường mỉa mai không?”

Từ lâu Lộ Hưu Từ đã quen với thói xấu logic vì lợi ích riêng này của cô, thiếu chút nữa bị tức đến cười: “Vậy theo như em nói như vậy em cố tình gây sự bất cứ gì đều là vì tốt cho anh hả?”

Chúc Ương cũng không giải thích, ngược lại khoác tay lên cánh tay của anh, cách tay áo sờ mó phia dưới, động tác rất chậm, có thể cảm nhận được đường cong xinh đẹp phía dưới, cơ bắp cứng rắn bền chắc.

cô để sát vào một chút: “A Từ, có phải anh càng rắn chắc hơn trước kia hay không?”

Hô hấp của Lộ Hưu Từ cũng ngừng lại, sự chú ý của cả người đều rơi vào cảm xúc trên cánh tay mình.

Liền nghe Chúc Ương nói tiếp: “Em gặp anh trong trò chơi đã qua sinh nhật hai ngày, sinh nhật năm nay liền trễ mất hai ngày, rất đáng tiếc?”

“Cho anh cơ hội đền bù lại, em nhìn trúng một món đồ, anh đưa cho em được không?”

Ngay cả giá trị món đồ đó Lộ Hưu Từ cũng không hỏi, hoàn toàn phát huy thiết lập mình chính là một cái hố chống lưng trước sau như một.

không chút do dự đồng ý: “Được!”

Mới nói xong lời này chỉ thấy Chúc Ương nhíu mày, anh thầm nghĩ không ổn.

Quả nhiên, người kia liền rút tay về, cầm nĩa lên cứ thế ăn bữa ăn sáng: “anh xem một chút, cho nên điều này có thể trách em sao? Mọi người đều sẽ chọn hình thức hành động thuận tiện nhất có lợi cho mình nhất.”

“Chính anh cũng dung túng không hề có nguyên tắc như vậy, em không trách anh có ý đồ làm hư em, sau này cũng không ai dám cưới, không có chỉ trích lòng dạ hiểm ác của anh đã là quan tâm đến anh rồi, anh còn có gì mà oán trách hả?”

Cánh tay Lộ Hưu Từ trống không, trong lòng tiếc nuối, lại thấy cô phách lối đến cái đuôi cũng vểnh cao.

Bộ dáng như vậy, đâu còn chỗ để anh tính toán, hai câu êm tai thì đầu óc liền choáng váng, chỉ đành phải đưa mặt đến gần lấy lòng nói : “thật ra thì ba năm nay anh cũng không có để sót quà tặng, chuẩn bị rồi, nghỉ hè anh dẫn em trở về xem?”

Chúc Ương vừa nghe đắc ý hơn: “Lúc này mới giống người nói, khiến cho em vui vẻ là được, đừng cằn nhắn cái gì?”

Thấy người này lại lén đưa tay tới xoa xoa, Chúc Ương cũng cười kéo lại khoác lên, ngửi thấy mùi hơi thở dễ ngủi của anh, thỉnh thoảng bấm xuống.

Đừng nói, cũng ba năm không có gì kia, cô cũng uể oải có chút ngạc nhiên, mùi của người này luôn biến đổi thích thú hơn.

Chúc Vị Tân bưng một phần bữa ăn sáng khác ra ngoài, liền thấy đôi nam nữ chó kia dính cùng một chỗ.

Cậu đặt bữa ăn sáng thật mạnh xuống trước mặt Lộ Hưu Từ: “Ăn! Ăn liền đi, một lát chị tôi đi học, tôi phải ra ngoài đi dạo một chút, không ai ở nhà chăm sóc anh đâu.”

Lộ Hưu Từ không chút hiểu ý trong ánh mắt của cậu: “Cậu đi dạo của cậu, ai cần thằng nhóc như cậu chăm sóc chứ? Buổi tối tôi đi máy bay hơi mệt, một lát ngủ một giấc.”

Chúc Vị Tân cau mày nói: “Đây không phải là khách sạn.”

nói xong hít một hơi sâu: “Nghĩ hay quá nhỉ, ngày đầu tiên tôi tới đây vào cũng không có ngủ, có phải anh nhớ thương đến phòng riêng của cô gái nào đó không? Ở khách sạn đi.”

Lộ Hưu Từ bày ra nét mặt để ý tới thằng nhóc như cậu mới là lạ, Chúc Vị Tân thấy da mặt tên coi tiền như rác này quá dày cũng gấp, nhìn chị cậu chỉ trích nói : “Chị, chị xem anh ta!”

Chúc Ương mới vừa sờ sờ cơ thịt trên cánh tay của anh cũng nhộn nhạo, nếu không phải là buổi sáng có tiết quan trọng thì cô đã trốn ở nhà khóa cửa cưỡi ngựa hoang rồi.

Ho hai tiếng, trịnh trọng nói với em trai: “anh Lộ của em chạy tới sớm như vậy cũng mệt mỏi, trong nhà cũng không phải là không có giường, tới khách sạn làm gì cho mệt? Em cũng đừng không hiểu chuyện như vậy, quên là anh Lộ đối với em rất tốt sao? anh ấy còn từng đưa tới cho em hai rương đề ôn tập đó.”

Chúc Vị Tân nghẹn một ngụm máu, thiếu chút nữa bị tức đến khóc: “Em đây muốn ngủ giường của chị chị cũng đuổi em ra ngoài.”

“Chậc! Em trai lại không thể chơi —— à không phải, dù sao thì không cho phép các người gây gổ ở nhà, chị phải đi học rồi.”

nói xong cũng mặc kệ em trai tố cáo và Lộ Hưu Từ đắc ý, cầm túi vội vã ra cửa.

Chúc Vị Tân cắn răng dẫn người lên lầu, mở ra một phòng: “Này, vào đi.”

Lộ Hưu Từ cũng không thèm để ý tới cậu: “Sao tôi có thể ở phòng của thằng nhóc nào đó, chưa tiến vào liền ngửi được mùi sữa đáng ghét.”

“Ơ ~~, vậy cũng tốt hơn mùi móng heo muối của anh.” Chúc Vị Tân khinh bỉ nói: “Chị tôi khách sáo với anh chút mà thôi, buổi tối chị ấy trở lại ngửi được trong phòng mình bị nhồi mùi móng heo, nhất định sẽ nổi giận đùng đùng phun thuốc khử mùi.”

“Tuy nói dùng qua liền bỏ rơi quả thật là đức hạnh của chị cậu, nhưng điều kiện đầu tiên cũng phải dùng qua trước.”

“Có ý gì?”

“Con nít hỏi nhiều như vậy để làm gì?”

Vừa cãi nhau Lộ Hưu Từ vừa tìm được phòng của Chúc Ương, trên giường còn loạn, anh cũng không thèm để ý, cỡi nút áo ra liền ngã lên gường, hít một hơi thật sâu.

Chúc Vị Tân đang muốn mắng thấy thế thì da đầu tê rần: “Chị tôi nói anh là một tên biến thái tôi còn không tin, hiện tại tôi tin rồi.”

Thấy người này không biết xấu hổ nằm im, Chúc Vị Tân hùng hùng hổ hổ nửa ngày cũng không có cách nào.

Sau khi thằng nhóc đóng rầm cửa rời đi, rốt cục Lộ Hưu Từ cũng được yên tĩnh, muốn đi phòng vệ sinh tắm trước, lại đột nhiên phát hiện có điện thoại di động bên cạnh gối đầu.

Là điện thoại di động tính năng thông thường, một loại nhãn hiệu tính năng có giá rẻ này, căn bản là Chúc Ương sẽ không dùng.

anh lấy tới, cũng không có mật khẩu khóa màn hình, nhấn một cái liền mở ra.

Sau đó quay đầu đã nhìn thấy một tấm hình trên mặt bàn, là Chúc Ương mặc bộ áo cưới cô dâu màu đỏ, đứng trong cảnh vật núi non sông nước xinh đẹp, cười rạng rỡ.

Nhưng trong nháy mắt Lộ Hưu Từ thấy hình này, trong đầu liền ong một tiếng, mở điện thoại di động ra, quả nhiên bên trong còn có nhiều hình.

Lại nghĩ tới lúc trên bàn ăn cô nói tới chuyện trong trò chơi, còn có chỗ nào không hiểu hình trong máy này là chuyện gì?

Trong lòng anh xẹt lên ngọn lửa như đạn bắn ra được tưới thêm đầy xăng, bốc cháy bừng bừng ầm vang.

anh chưa từng đi qua phó bản vòng chơi này, nhưng dù sao cũng có người từng vào.

Từ lúc vào trò chơi đến nay anh vẫn chưa có được đạo cụ họp đội, không có cách nào cùng vào vòng chơi với Chúc Ương, nhưng đạo cụ tái diễn tiến vào vòng chơi đã từng qua vòng, Lộ Hưu Từ có.

anh đè cảm giác tàn bạo muốn giết người xuống, bấm một số điện thoại ——

“Là tôi, anh có qua vòng về chủ đề cóc tinh và cô dâu quỷ ở nông thôn trong trò chơi không, nếu như anh không có liền hỏi người khác thử, tôi muốn làm một chuyện với người quen.”

Đầu kia trả lời: “Được, tôi hỏi người quen thử xem, nhưng tôi nói trước, người chơi khác nhau thì bối cảnh lúc tiến vào trong trò chơi khác nhau, thời gian cũng có khác biệt rất lớn.”

“Hơn nữa anh nói loại này có khoảng cách trăm năm, chắc là tôi phải tìm mấy người tham gia bối cảnh dân quốc.”

Lộ Hưu Từ nói : “không sao, tôi chỉ muốn vật kia chết nhiều thêm mấy lần.”

“Alo alo!” Bên kia dường như nghe được tiếng nghiến răng của anh, có chút lo sợ nói : “một con cóc tinh cấp thấp mà thôi, không đến nổi có thể đắc tội anh sâu như vậy chứ?”

Lộ Hưu Từ không lên tiếng, trực tiếp cúp điện thoại.

Nhìn hình trong điện thoại di động khiến cho lửa giận bùng cháy ——

anh, anh còn chưa từng hưởng thụ cô mặc đồ cô dâu, một con cóc lại có tài đức gì.

Chúc Ương còn không biết người khác ở nhà chịu đựng không được, tới trường học lên lớp, buổi trưa theo thường lệ ngồi vào vị trí với hội chị em.

Tuy nói đối với những người này mà nói, ngày hôm qua bọn họ mới gặp nhau, nhưng đối với Chúc Ương mà nói lần trước gặp bọn họ chính là mười ngày trước

Quả nhiên vẫn là nhìn một bàn nữ sinh xinh đẹp ăn cơm được ngon hơn so với nhìn một đám người dân thôn làng ngu muội độc ác.

Người hầu vòng này cũng không tốt lắm, còn không lanh lợi bằng hai đứa bé.

Cũng vì vậy hiếm thấy hôm nay trên khuôn mặt Chúc Ương thường có tươi cười, nhưng trong lòng đám chị em lại nhảy nhót.

Con nhỏ này cười đến rực rỡ như vậy, chẳng lẽ đang kiềm nén ý xấu gì đó với người nào chứ?

Đám chị em nhựa dẻo này đúng là hết thuốc chữa.

Chúc Ương thấy từng người đều rụt cổ như chim cút, rất là mất hứng, ánh mắt quét một vòng, lại phát hiện Lâm Xuyến không có ở đây.

Con nhỏ đó có mặt ở đây, tuyệt đối là người đầu tiên tiến lên nghe chuyện.

Chúc Ương liền hỏi Tạ Tiểu Manh bên cạnh: “Lâm Xuyến đâu?”

Tạ Tiểu Manh nhìn một chút: “Hôm nay cô ta cũng không tới sao? Hai ngày trước cũng không nhìn thấy cô ta đâu.”

Chúc Ương ở trong trò chơi đã trải qua mười ngày, ngược lại không có ấn tượng nối liền như vậy, nghe Tạ Tiểu Manh nói như vậy, mới chợt nhớ tới hình như là đã mấy ngày cũng không nhìn thấy Lâm Xuyến rồi.

Nhưng nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, mấy nữ sinh đang thảo luận mấy ngày nay cũng không nhìn thấy cô ta ở trường học, liền thấy Lâm Xuyến vội vàng đi tới.

Chỉ là so sánh với ngăn nắp gọn gàng bình thường thì vào lúc này cô ta vừa sợ vừa uể oải, trang điểm cũng không, vành mắt đen sì, ngay cả tóc cũng không xử lý, tuy nói cũng không bẩn thỉu, nhưng vẫn có cảm giác thiếu đi sự đẹp đẽ bình thường.

cô ta nhìn thấy Chúc Ương, vội vàng tới đây đẩy Tạ Tiểu Manh ngồi trước mặt cô ra, thấp giọng nói: “Chúc Ương, lần trước nhà cô không phải là —— ”

Lời còn chưa dứt, liền bị Chúc Ương cắt đứt: “Sao cô không trang điểm? không phải tôi đã nói hình tượng mỗi ngày của đám chị em lấy cô làm tiêu chuẩn thấp nhất sao?”

“Ngay cả tiêu chuẩn thấp nhất cũng không trang điểm, cô muốn kéo thấp giá trị nhan sắc trung bình tới trình độ nào?”

Lâm Xuyến nghẹn họng, trong lòng hoảng sợ muốn chết, sao cô ta lại quên là bản thân con nhỏ này gặp quỷ cũng sẽ mạnh mẽ gõ chuông báo động làm dáng với mọi người chứ?

Trong lúc nhất thời lúng túng há miệng, vội vả muốn nói cũng quên mất.

Mấy con nhỏ bên cạnh lại bắt đầu bám đít ——

“Có lẽ là cô ta có hiểu lầm gì đó với ngoại hình của mình? Cho là chính mình có trình độ cao nhất trong chúng ta, mặt mộc cũng có thể đánh ngã những thứ son phấn bình thường như chúng ta.”

“Chậc chậc! Các cô khoan hãy nói, Chúc Ương muốn chúng ta lấy cô ta làm tiêu chuẩn thấp nhất cũng là ánh mắt sắc bén, thì ra là Lâm Xuyến cô không trang điểm thì trên mặt nhiều khuyết điểm như vậy? Lỗ chân lông lớn như vậy?”

Vốn là mấy ngày nay Lâm Xuyến có chuyện vướng víu, có mấy ngày mất ngủ, cả ngày lo sợ không chịu nổi, đương nhiên tình trạng da sẽ kém.

Nhưng cô ta vừa có thể ngang dọc cùng người đứng đầu như Chúc Ương lâu như vậy, tự nhiên không phải là một đứa dễ khi dễ.

cô ta quay đầu lại cười lạnh một tiếng: “Kỹ thuật trang điểm của tôi còn hơn cô đó, còn tốt hơn là không thay đổi, biết lổ mũi của mình không cao còn thích liều mạng đánh highlight trên mũi.”

“Lúc tôi vừa chạy tới, đèn phòng ăn chiếu xuống, còn tưởng rằng trên lổ mũi của cô trang trí cái bóng đèn đó.”

Mặt nữ sinh kia cứng đờ, trong lòng đem Lâm Xuyến ra lăng trì 80 lần, nhưng vẫn lặng lẽ móc gương ra xem có phải thật sự mình bôi nhiều phấn sáng như vậy hay không.

~~~

Mình giải thích xíu về xưng hô giữa Chúc Ương và các nhân vật, trong tiếng Trung chỉ có ta – ngươi, nên edit xưng hô sẽ dựa vào tâm trạng và hoàn cảnh lúc đó

Ví dụ giữa bạn bè của CU bình thường sẽ là mình – cậu, khi nói móc tôi – cô, khi tức giận mày – tao.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.