Nhà Bên Có Sói

Chương 23



Ban đêm, Tiểu Mạn bị đau bụng. Tần cha vừa hỏi sơ sơ liền biết ngay là tại Cố Lãng cho cô ăn lung tung, đến ngày thứ hai đi làm nói chuyện phiếm với Cố cha lại lơ đãng để lộ ra. Kết quả, Cố Lãng hôm đó vừa về đến nhà liền gặp họa, bị Cố cha trừ hai tuần tiền tiêu vặt.

Tiểu Mạn học lớp một. Đêm trước ngày nhập học, cô thấp thỏm túm lấy Cố Lãng hỏi đủ thứ, “Ca ca, năm nhất thầy giáo hỏi có khó không?”
Cố Lãng lúc này cũng đã học lớp sáu, tất nhiên là lắc đầu, “Đương nhiên không khó, toàn mấy cái ngu ngốc.”
“Ví dụ như?” Tần Tiểu Mạn đếm đếm đầu ngón tay, “Toán cộng em biết, toán trừ cũng tàm tạm. Thầy giáo sẽ hỏi toán cộng trừ đúng không?”
Cố Lãng trở mình đọc sách, “Cũng như thế thôi.”
“Ca ca, anh đặt câu hỏi cho em đi.” Tần Tiểu Mạn vẫn không buông tha.
“Một cộng một bằng mấy?”
“Hai.
“Một trừ một bằng mấy?”
“Không.”
“Được rồi,” Cố Lãng véo véo má cô, “Chúc mừng em, trả lời xong rồi. Đi chơi đi.
Tiểu Mạn lo lắng đi ra ngoài. Hôm sau thuận lợi vào học lớp một. Căn bản, thầy giáo hỏi cái gì cũng không có hỏi…
“Trúc kỵ lang mã lai, nhiễu sàng lộng, lộng… Lộng mai thanh. Ở chung, cư…” Tiểu Mạn ngồi trên sân thượng học bài, cuống quýt mở sách ra nhìn lại lần nữa.
Sân thượng nhà bên, Cố Lãng thực sự không nghe nổi, “Giá thủ thi vậy mà học cũng không thuộc nữa sao? Thật ngốc!”

“Anh học lớp lớn hơn, tất nhiên sẽ thấy dễ hơn rồi!” Tiểu Mạn bất mãn lầm bầm, “Sao dài vậy, khó học quá. Bọn anh ngày trước cũng phải học như vậy sao?”
“Tất nhiên là học rồi.” Cố Lãng dạy bảo cô, “Em xem, Giá thủ thi, cũng như chúng ta vậy. Hai người cùng nhau lớn lên.”
“Thật sao?” Cố Lãng hoài nghi nhìn anh, “Ca ca, anh lớn hơn em. Chúng ta không giống.”
Cố Lãng mặc đen xì, tàn bạo nói, “Đáng đời em học không thuộc. Chờ ngày mai bị thầy giáo kiểm trả bài đi!”
Một buổi tối, Cố Lãng qua nhà bên bảo Tần Tiểu Mạn về nhà anh ngủ, Tần cha đi công tác, Tần mẹ trực đêm, hai người lo con gái ở nhà, Cố Lãng liền gánh thêm chức vụ bảo mẫu. Không nghĩ tới Tần Tiểu Mạn thái độ khác thường, mặt mũi nhăn nhó nhất quyết không đi.
Cố Lãng cả vú lấp miệng em, “Nhanh lên đi, không anh đóng cửa rồi, buổi tối lúc sợ thì đừng có mà gọi anh đấy.”
Tiểu Mạn suy nghĩ một chút, đành phải mang cặp sách qua nhà anh.
Thay quần áo ngủ bò lên giường rồi, Tiểu Mạn mới đột nhiên nhớ tới đống bài tập số học còn chưa kịp làm, vẻ mặt đau khổ lại phải trèo xuống.
“Ca ca, anh giúp em làm đi.” Tiểu Mạn chằm chằm nhìn số má nhảy loạn như cào cào, chán nản nói.
“Tự làm đi.” Cố Lãng xoay người.
“Anh giúp em đi mà!” Tiểu Mạn ném quyển sách giáo khoa về phía anh, không ngờ lại rơi ra một quyển sách nho nhỏ. Sắc mặt lập tức thay đổi, trừng trừng nhìn cái kia rơi vào tay Cố Lãng.
“Đây là cái gì?” Cố Lãng kinh ngạc nhìn quyển sách trong tay. Ngoài bìa viết là nhật văn, từ trước tới giờ có lúc nào cô lại đọc nhật văn?
Tiểu Mạn phiền muộn muốn cướp lấy, Cố Lãng giơ lên cao né cô rồi lật ra xem.
“Ca ca, đó là tranh biếm họa thôi!”
“Thật sao?” Có quỷ mới tin, Cố Lãng chậm rãi mở ra.



Tiểu Mạn hoảng hốt, “Ca ca, anh đừng xem mà. Đó là tranh BL! Là vẽ con trai với con trai yêu nhau đó!”
Cố Lãng tiếp tục trở mình, “Vì sao em lại mê cái loại này được?”
Tiểu Mạn nhắm mắt phó mặc.
Im lặng, thật im lặng—Tiểu Mạn len lén mở mắt ra, phát hiện Cố Lãng mặt đỏ tía tai, cô kêu một tiếng, lấy tay che mặt.
Cố Lãng nỗ lực trấn định, bình tĩnh nói, “Anh không hiểu, vì sao con trai trước ngực lại thừa ra hai cục thịt vậy?”
Tiểu Mạn bất chấp thể diện, bi thương quay người lại nhìn Cố Lãng, “Ca, đừng nói cho mẹ em, không em bị đánh chết đó!”
Cố Lãng xiết chặt tay, chìa một trang ra trước mặt cô, rõ ràng là một đôi nam nữ chân tay quấn quýt, dây dưa không rời. Không nghĩ tới, thật không nghĩ tới mà! Nha đầu này, còn nhỏ mà đã bắt đầu như vậy rồi. Bất hạnh!
“Vì sao lại có cái này?”
“Cái này,” Tiểu Mạn xoắn xoắn ngón tay, “Là của bạn em. Nó đưa cho em mượn. Em, em mới xem có đúng một tờ thôi!” Trời xanh chứng giám, cô chẳng qua chỉ tò mò nhìn một chút đã bị nội dung bên trong dọa cho sợ phải đem giấu đi, đợi ngày mai đem trả lại.
Cố Lãng lên đại học, một ngày đang ở ký túc xá lên mạng, bạn cùng phòng hèn mọn kêu anh, “Ở dưới kia có một em gái nói muốn gặp cậu.”
Cố Lãng không để ý tới hắn, “Muốn làm em gái mình còn xa!”
“Hừ,!” bạn cùng phòng đối với trình độ tự kỷ của anh đã không còn ngạc nhiên, “Mình cũng nói với cô ấy thế rồi!”
Cố Lãng tự dưng chột dạ, lo lắng đóng máy tính, lo lắng mở điện thoại, vừa mở ra liền thấy di động hơn mười cuộc gọi nhỡ, là cha mẹ, dì Tần chú Tần. Anh cho rằng trong nhà xảy ra chuyện gì, vội vã gọi lại.
“Con trai,” giọng Cố mẹ vang lên, “Tiểu Mạn thi lên cấp ba rồi đòi tới chỗ con chơi, bây giờ chắc là tới nơi rồi, mau đi đón nó đi, không chúng ta không yên tâm. Số điện thoại của nó là 133xxxxxxx.”
Cố Lãng ngắt điện thoại, lao đến chỗ tên lúc nãy đang mải mê chơi game, “Cậu vừa nói em gái kia nhìn như thế nào?”


Người kia cũng không ngẩng đầu lên, “Rất nhỏ.”
“Chết tiệt!” Cố Lãng chửi thề, vội vã mặc quần áo chạy xuống phía dưới.
Cậu bạn cùng phòng u oán nhìn theo bóng lưng đã khuất dạng, thờ dài: “Cô bé nhỏ như vậy cũng không buông tha, thật đúng là cầm thú mà!”
Quả nhiên, người ở dưới lầu chính là Tần Tiểu Mạn. Trên lưng đeo một chiếc túi to, đứng giữa rất đông sinh viên qua lại trông lại càng nhỏ bé. Nhìn cô lúc bé thì béo như vậy, giờ đã lớn rồi, cũng cao lên không ít.
“Cố Lãng!” Tiểu Mạn nhìn thấy anh vẫy vẫy tay, cười toe toét.
“Em đi cái gì tới?” Cố Lãng quan sát cô từ đầu tới chân, tốt, không bị làm sao cả.
Tần Tiểu Mạn ưỡn ngực, có chút đắc ý nói: “Em đậu cao trung rồi, vừa có giấy báo xong này!”
Cố Lãng đáy mắt vui vẻ, đôi tay dài ôm lấy cô, dịu dàng vuốt ve mái tóc, “Không sai mà, đều là nhờ anh dạy bảo đúng cách!”
“Liên quan gì tới anh? Tự kỷ!” Tiểu Mạn giãy ra, tuy rằng oán giận, hai gò má vẫn ửng hồng, cười khanh khách.
“Anh buổi chiều có lớp học, em có muốn đi theo không? Học xong sẽ đưa em đi ăn.”
Tần Tiểu Mạn sung sướng gật đầu.
Lớp học buổi chiều, bạn cùng lớp Cố Lãng có chút hiếu kỳ nhìn Tiểu Mạn ngồi bên cạnh. Mấy người hoạt bát lại gần trêu chọc cô, Tiểu Mạn lại rất hiền lành, một tiếng “ca ca” hai tiếng “ca ca”. Cố Lãng không cam tâm tình nguyện lắm nói: “Đừng để ý tới bọn nó làm gì!”.
Sau khi tan học, Cố Lãng nghe một cú điện thoại rồi mang Tiểu Mạn đi ăn.
Tại nhà hàng, Tiểu Mạn ngồi đối diện với Cố Lãng, nhân lúc anh đang cúi xuống xem thực đơn, cô mở ba lô, bên trong là một bông hoa hồng, lúc xuống xe lửa cô đã mua ở cửa hàng hoa bên cạnh, muốn đưa cho Cố Lãng, cũng là nhân dịp thổ lộ với anh.
Hoa còn chưa kịp rút ra, một giọng nói thanh thúy dễ nghe đã truyền tới, “Lãng, em tới rồi.”


Cố Lãng ngẩng đầu, quay lại nhìn nữ sinh đang nở nụ cười dịu dàng, vươn tay kéo cô ấy ngồi xuống bên cạnh, giới thiệu với Tiểu Mạn: “Tiểu Mạn, đây là bạn gái của anh, gọi chị đi.”
“…Chị.” Tần Tiểu Mạn khô khốc kêu lên, bông hồng trong túi vừa mới lấy ra lại đút vào trong.
Bữa cơm này, Tiểu Mạn ăn không thấy ngon.
Ngày hôm sau, Tiểu Mạn chào tạm biệt Cố Lãng. Cố Lãng lo lắng, “Em nói muốn đi chơi mà, cứ ở đây, anh dẫn em đi.”
Tiểu Mạn lắc đầu, “Không cần đâu. Em muốn tự đi, thế mới có ý nghĩa.”
Cố Lãng bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.
Tần Tiểu Mạn thay đổi kế hoạch, tới thành phố bên cạnh du ngoạn, lại gặp gỡ một người khác cùng chung mục đích. Người kia chính là kẻ đã theo đuổi cô hai năm trời, dẫn cô đi chơi không ít chỗ. Tiểu Mạn u oán vứt bông hoa khô quắt kia vào thùng rác. Tô Lê Thâm đứng cạnh nói, “Đi tìm một bông khác nhé?”
Tần Tiểu Mạn thận trọng gật đầu.
Ở một góc xa xa, Cố Lãng bởi vì lo lắng đã đi theo, nhìn thấy một đôi thiếu nam thiếu nữ đứng dưới ánh trăng kia, cảm thấy mình thực sự đã già rồi. Ánh mặt anh đột nhiên đổi hướng, có tin nhắn tới, anh không nói gì chỉ biết cười khổ, bạn gái anh vừa mới đòi chia tay. Cô cho rằng mình đối với anh không bằng một người hàng xóm. Sinh nhật cô anh cũng không tới, một nha đầu nhà bên vừa gọi điện anh đã lên lớp cũng không lên để đi cùng cô ta.
Hóa ra, nha đầu này mỗi lần xuất hiện, Cố Lãng anh đều bị người ta vứt bỏ.
Tần cha lo lắng gọi điện tới, “Đừng để khuê nữ nhà ta bị người ta bắt nạt đấy!”
Cố Lãng cúp điện thoại, đi về hướng Tiểu Mạn, “Nha đầu, anh tới đây.”
*Hai anh chị cứ như chơi cút bắt vậy ^^, cách biệt năm tuổi quả là khiến hai người bỏ lỡ rất nhiều điều ^^

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.