Nhà Bên Có Sói

Chương 22



Trước đây, khi Tiểu Mạn đi nhà trẻ, Cố Lãng đã học lớp ba, hàng ngày đeo một chiếc cặp to tướng tới trường.
Chiều muộn mùa hè, thiếu đi cái khô nóng giữa trưa, gió mát hiu hiu thổi, Tiểu Mạn ngồi trong phòng học cầm bút màu chăm chỉ vẽ tranh.
Tiểu bằng hữu ngồi bên cạnh, len lén ngẩng đầu nhìn cô giáo, khẽ kéo kéo vạt áo Tần Tiểu Mạn, chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ, “Ca ca tới đón bạn rồi kìa.”
Tần Tiểu Mạn vui vẻ quay đầu lại, thấy Cố Lãng đứng ở góc hành lang, liền giơ bức tranh trong tay lên cho anh nhìn. Mỉm cười ngọt ngào lộ ra chút đắc ý, lại do thiếu mất một chiếc răng cửa, nhìn trông cực kỳ ngu!
Cố Lãng khoát khoát tay, chỉ chỉ vào cô giáo đang ngồi trên bục giảng. Tiểu Mạn lại cúi đầu xuống, cầm bút tiếp tục vẽ, có điều cũng đã bị phân tâm rồi, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn ra ngoài của sổ.
Thấy có người đi vào trong lớp, cô giáo ngẩng đầu lên đang định cảnh cáo lúc thấy tiểu bằng hữu đứng ở cửa lại bình tĩnh lại, coi như không có việc gì.
Cố Lãng khoanh tay lễ phép chào cô giáo rồi bước tới ngồi cạnh Tiểu Mạn.
“Ca ca, vì sao anh không học?” Tiểu Mạn thấy anh đến sớm, vội vàng hỏi. Vì sao lại tan học sớm như thế? Hay là anh trốn học rồi? Lúc đó trong mắt Tiểu Mạn, trốn học là mắc lỗi to kinh khủng.
Cố Lãng móc khăn tay ra lau màu nước lem trên mặt Tiểu Mạn, nhẹ giọng nói, “Hôm nay tổng vệ sinh, xong sớm được về sớm.”
“Dạ.” thỏa mãn lòng hiếu kỳ, Tiểu Mạn lại chuyên tâm tiếp tục tác phẩm của mình. Lần này cô nhất định phải có phiếu bé ngoan, như vậy mẹ sẽ mua kem cho ăn.
“Em vẽ cái gì vậy?” Cố Lãng nhìn chằm chằm bức vẽ cái gì đó béo béo tròn tròn, nửa ngày cũng không hiểu là cái gì.
“Đá quý!” Tần Tiểu Mạn không ngẩng đầu lên, mặt dính sát xuống bức vẽ, chóp mũi lại dính thêm một vệt màu.
“Đá quý?” Cố Lãng tỉ mỉ nghiên cứu, “Sao lại còn có chân? Lại cả râu nữa.”
Tiểu Mạn chăm chú nhìn tác phẩm của mình, khẳng định quyết liệt, “Chính là đá quý mà tối hôm trước anh dẫn em ra ngoài chơi thấy rất nhiều đó.”
Cái này thì Cố Lãng hiểu rồi, cô muốn nói là đom đóm.

Tan học, cô giáo vỗ vỗ tay, “Được rồi, ai vẽ xong đem nộp cho cô là có thể về!”
Tần Tiểu Mạn cũng chen với các bạn tới trước bục giảng nộp tranh.
“Cô ơi, tranh con vẽ thế nào?”
“Của con nữa?”
“Còn có của con.”
Trên đường về nhà, Tiểu Mạn thấp thỏm không yên, “Ca ca, anh nói xem cô giáo có cho em phiếu bé ngoan không?”
Cố Lãng nhớ lại bức tranh lộn xộn toàn một màu xanh lục, rất có đạo đức tiếp tục im lặng. Nắm tay dắt cô tới cửa hàng bán kem, cúi đầu hỏi, “Em muốn ăn cái nào?”
Tiểu Mạn hai mắt tỏa sáng, kiễng ngón chân nhìn vào bên trong tủ lạnh, chọn một que kem vị hoa quả. Cố Lãng nhìn cô, lấy một chiếc vị chocolate cho mình rồi trả tiền.
Tiểu Mạn thèm thuồng nhìn chocolate trên tay Cố Lãng. Muốn ăn quá đi, aizzz, làm người lớn thật tốt, mỗi tháng đều có tiền tiêu vặt. Cúi đầu cắn que kem trên tay, oa, lạnh quá, ngọt quá.
“Cái này cho em.” Cố Lãng đưa que kem của mình cho cô.
Tiểu Mạn nghiêng đầu, “Ca ca, vì sao anh không ăn?”
“Ngọt lắm!”
Tiểu Mạn ăn liền một lúc hai cái kem, thỏa mãn xoa xoa cái bụng nhỏ rồi cùng Cố Lãng về nhà. Nhớ tới hôm trước nhìn đom đóm lập lòe bay lượn trước mắt đẹp đẽ vô cùng, Tiểu Mạn cảm thán, “A, có thể ngồi trên đó bay thì thật là tốt.”
“Truyện cổ tích.” Cố Lãng chằm chằm nhìn mấy con côn trùng đang bay loạn này, có gì đẹp đâu, chỉ tổ đau mắt.
Tiểu Mạn liếm liếm ngón tay dính toàn nước kem, thật là ngọt, ngẩng đầu lên đáp, “Một nghìn lẻ một đêm.”



Cố Lãng không nói gì nhìn cô, “Nha đầu, đây không phải là vấn đề đối đáp.”

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.