Nguyện giả thượng câu

Chương 28: Thương trường là nơi kinh doanh



Nghiêm Nhược Vấn nhẹ nhàng xoa bóp hơi hơi phát đau đầu, dừng công việc trên tay, khóe mắt bỗng nhiên nhìn đến cây xương rồng đặt ở trên bàn, hơi hơi xuất thần, đây là Lý Hâm tặng cho nàng. Nữ nhân đó nói máy tính bức xạ lớn, mình lại là người cuồng việc, thế nào cũng phải mua một cây tặng cho mình. Nghiêm Nhược Vấn phát hiện mình giống như chưa từng tưới nước cho nó, vậy mà nó vẫn rất xanh tươi.

Tiền Thiếu Văn đem hạ nhân hầm canh bổ bưng vào, hắn nhìn thấy thê tử đang thất thần ngẩn người, trong lòng có chút phức tạp, hắn biết trước đây mấy ngày tin tức có lẽ cũng không phải bịa đặt, Lý Hâm, mình cũng từng gặp qua nữ nhân có diện mạo yêu mị kia, khi đó chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ. Nữ nhân đó nhìn Nhược Vấn ánh mắt quá mức nhu hòa, dịu dàng giống như là đang làm nũng, mà nhìn về phía mình quả thật mang theo địch ý, lúc ấy cũng không để ý, chỉ cho là ảo giác, nay nghĩ lại mới cảm thấy rất thiếu cảnh giác. Nhưng làm một trượng phu thông minh, Tiền Thiếu Văn lựa chọn im lặng, không hỏi Nghiêm Nhược Vấn, mặc dù Tiền gia từ trên xuống dưới vô số nghi ngờ hoặc giậu đổ bìm leo tiếng gió, hắn đều cố gắng bảo hộ thê tử.

“Em đang lo lắng hạng mục hợp tác với Tần thị sao?” Tiền Thiếu Văn đem thuốc bổ đặt ở trên bàn, ôn nhu nói.

“Ân.” Nghiêm Nhược Vấn khẽ gật đầu.

“Tần gia cùng Thi gia giao tình rất tốt, chưa chắc cùng Tiền gia hợp tác.” Tiền Thiếu Văn cảm thấy thân thể mình nếu khỏe mạnh một chút thì thật tốt, nhất định sẽ không làm cho thê tử lao lực vất vả.

“Ở thương trường chỉ nói chuyện kinh doanh, em không tin Tần gia dựa vào giao tình để làm ăn, miễn là em có thể đưa ra một bản kế hoạch hoàn hảo không có chỗ sai sót, chúng ta vẫn có cơ hội nắm lấy hạng mục này.” Nghiêm Nhược Vấn không thích cảm giác thua cuộc, nàng tin tưởng mình có thể làm được, hơn nữa nàng cũng không đem Thi Vân Dạng đặt ở trong mắt, ở Nghiêm Nhược Vấn xem xét Thi Vân Dạng cũng chỉ là ăn chơi trác táng nhị thế tổ.

“Đừng tạo thêm áp lực cho mình, trước hết uống canh đi đã.” Tiền Thiếu Văn biết mình nói cái gì cũng không có tác dụng, nếu Nhược Vấn một lòng phải hoàn thành một chuyện gì đó nàng nhất định dốc hết tâm sức.

Nghiêm Nhược Vấn tiếp lấy, nhưng canh này hương vị không ngon như Lý Hâm làm, nữ nhân kia cũng thích hầm canh. Mỗi lần nàng ghé chỗ Lý Hâm, nàng luôn hầm tốt đủ loại canh cho mình uống, hơn nữa mỗi lần đa dạng không giống nhau. Ngày đó, Lý Hâm mới đầu còn quỳ xuống van xin mình không cần rời đi, sau lại tát mình một cái, quẳng tấm chi phiếu vào mặt mình kiêu ngạo bỏ đi, nhưng ở bãi đỗ xe khóc lóc thương tâm, Nghiêm Nhược Vấn lần đầu tiên phát hiện thật ra mình cũng không hiểu biết nữ nhân cùng mình một chỗ năm năm, tuy các nàng chân chính cùng một chỗ thời gian thật sự không nhiều.

Nàng đồng ý qua lại với Lý Hâm năm năm nguyên nhân là vì nàng vừa tiếp quản Tiền thị, áp lực thật sự rất lớn, Lý Hâm đúng lúc xuất hiện, làm cho nàng có địa phương phóng thích áp lực, ngay từ đầu chính là sai lầm. Lý Hâm là ai, là dạng người gì, Nghiêm Nhược Vấn chưa từng có chú ý quá, nàng nguyện ý bao dưỡng Lý Hâm xem như nuôi dưỡng sủng vật giống nhau, một con sủng vật tùy thời sẽ ở trong nhà chờ mình. Nhưng xảy ra sự kiện lần này xong Nghiêm Nhược Vấn ý thức được Lý Hâm có khả năng trở thành nhược điểm trí mạng của mình, lập tức quyết định chấm dứt sai lầm này, chỉ là không nghĩ tới từ trước đến nay dịu ngoan Lý Hâm cũng sẽ vươn móng vuốt sắc bén cào ngược lại mình, một khi nghĩ đến ngày đó bị Lý Hâm tát một cái, cảm giác đau rát dường như vẫn còn trên mặt.

“Anh uống thuốc chưa?” Nghiêm Nhược Vấn quan tâm hỏi trượng phu, hắn trên người có bệnh tim bẩm sinh và bệnh suyễn, nàng quan tâm Lý Hâm không bằng một phần mười so với Tiền Thiếu Văn, cho nên Lý Hâm mới ghen tị và căm thù Tiền Thiếu Văn.

Lý Hâm không biết, Nghiêm Nhược Vấn thiếu Tiền Thiếu Văn một phần ân tình rất lớn, đến nỗi Nghiêm Nhược Vấn tính dùng nửa đời còn lại của mình để báo đáp.

“Uống rồi, anh biết tự chiếu cố bản thân, em không cần phải phân tâm lo cho anh.” Tiền Thiếu Văn ôn nhu vừa cười vừa nói, nếu mình có thể khỏe mạnh một chút thì tốt rồi.

“Đã khuya, chúng ta đi ngủ đi.” Nghiêm Nhược Vấn luôn cường thế lão luyện biểu tình lộ ra một ít dịu dàng. Nghiêm Nhược Vấn biết nếu mình không ngủ, trượng phu cũng sẽ không ngủ, Tiền Thiếu Văn thân thể yếu đuối, không thể quá mệt mỏi, cho nên Nghiêm Nhược Vấn ngoan ngoãn cùng Tiền Thiếu Văn nằm xuống, chờ thêm một lúc, cảm giác Tiền Thiếu Văn ngủ say, nàng lại đến thư phòng tiếp tục hoàn thiện bản kế hoạch trong tay, giống như Tần Vãn Thư từng nói, nữ nhân này vẫn rất cố gắng. Tiền Thiếu Văn ở Nghiêm Nhược Vấn rời đi, lại mở mắt ra, sâu kín thở dài một hơi, hắn muốn lấy Nhược Vấn nhưng hắn không nghĩ đem Nhược Vấn gắn chặt vào Tiền thị, đó không phải trách nhiệm của nàng, chỉ trách thân thể của mình không chịu được sức ép.

“Lần này Thi gia cùng Tiền gia đều có hứng thú cùng chúng ta hợp tác khai thác hạng mục mới, Vãn Thư cảm thấy chọn bên nào tốt hơn?” Tần Vũ hỏi Tần Vãn Thư, luận thực lực, Thi gia cùng Tiền gia có thể nói là tương đương, nếu về giao tình, Tần gia cùng Thi gia giao tình tốt hơn một ít, nhưng Nghiêm Nhược Vấn đưa ra phương án thật sự hoàn hảo, còn Thi Vân Dạng phương án tuy không tệ nhưng vẫn kém hơn một ít.

“Trên thương trường chỉ bàn chuyện kinh doanh, đại ca tự mình quyết định đi.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói, tuy nàng cùng Thi Vân Dạng giao tình không tệ, nhưng mình thật lâu đã không đụng vào việc làm ăn của gia tộc.

“Dù sao Vân Dạng là bạn của em, anh có thể nể mặt muội muội của mình nhân nhượng một chút.” Tần Vũ cười nói, cái gì cũng không quý giá bằng muội muội, Tần Vũ đưa hai bản kế hoạch cho Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư nhìn hai tập hồ sơ lập tức nhận rõ cao thấp, Vân Dạng chỉ được cái khôn vặt không bỏ tâm tư suy nghĩ. Nghiêm Nhược Vấn thì khác, chỉ xét ở thái độ nghiêm túc là có thể quyết định hợp tác với Nghiêm Nhược Vấn.

“Ngày mai em sẽ đưa cho anh hai bản kế hoạch khác mức độ tương xứng hơn cho anh lựa chọn.” Tần Vãn Thư lấy đi bản kế hoạch của Nghiêm Nhược Vấn.

Tần Vãn Thư đem bản kế hoạch của Nghiêm Nhược Vấn ném cho Thi Vân Dạng.

“Ngày mai, nếu ngươi không thể cho ta một bản khác vừa lòng, đừng trách ta chọn Nghiêm Nhược Vấn là người hợp tác tiếp theo.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói, cảm tình có thân sơ, Thi Vân Dạng như thế nào không có bản lĩnh cũng là cùng mình lớn lên, nhiều ít thiên vị Thi gia một chút.

Thi Vân Dạng nhìn xong bản kế hoạch của Nghiêm Nhược Vấn, biến sắc, không so sánh còn không biết, một khi nhìn thấy đã giật mình, Nghiêm Nhược Vấn nữ nhân này quả nhiên không phải đơn giản.

“Chỉ có một ngày?” Thi Vân Dạng cảm thấy nhức đầu, kế hoạch này Nghiêm Nhược Vấn tuyệt đối không có khả năng trong một ngày làm ra, mà mình chỉ có một buổi tối để làm chuyện tương tự, khá gay go đây.

“Không thể?” Tần Vãn Thư chọn mi hỏi lại.

“Được rồi.” Thi Vân Dạng biết mình nếu ngày mai không đưa ra được một phần kế hoạch cùng của Nghiêm Nhược Vấn tương xứng, sẽ chờ bị mất mặt.

Thi Vân Dạng lập tức gọi điện thoại cho Tần Đằng.

“Tần Đằng, nhanh lên chạy lại đây cho ta, bồi tỷ tăng ca!” Thi Vân Dạng đem Tần Đằng đang bị quây trong vòng tay của đám nữ nhân đào ra.

Tần Đằng cùng Thi Vân Dạng hai kẻ hỗn đãn nhưng xú khí hợp nhau. Có một thời gian chơi bời cùng nhau, thuận tiện chơi đến trên giường, hai kẻ đều không phải là người an phận, không biết là ai đùa giỡn ai, chẳng qua hình như Tần Đằng có nhược điểm ở Thi Vân Dạng trong tay, Thi Vân Dạng trừ bỏ Tần Vãn Thư là người duy nhất có thể kêu động Tần Đằng.

Thi Vân Dạng không coi vào đâu làm bậy, Tần Vãn Thư mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng Tần Vãn Thư tuyệt đối sẽ không cùng Thi Vân Dạng tăng ca. Nàng bỗng nhiên nhớ tới nữ nhân kia giống như từ ngày đó buổi sáng cúp điện thoại sau, cũng không có hẹn mình lần nữa, đã qua mười lăm ngày, kỳ lạ là mình thế nhưng có thể rành mạch nhớ rõ thời gian. Tả Khinh Hoan không gọi điện cho Tần Vãn Thư, Tần Vãn Thư cũng không chủ động gọi lại cho nàng, dường như ở phân cao thấp xem ai có thể kiên nhẫn hơn.

Đáng lẽ hai kẻ hỗn đãn có thể sung sướng trải qua cuộc sống về đêm muôn màu muôn vẻ lại bị khổ bức tăng ca.

“Ta nói Thi tỷ tỷ, ta như thế hy sinh, có cái gì tưởng thưởng đây?” Tần Đằng ngáp một cái hỏi Thi Vân Dạng. Thi Vân Dạng càng ngày càng quyến rũ, giơ tay nhấc chân trong lúc đó đều tản mát nữ tính, thật kích thích dục vọng của mình.

“Cút qua một bên đi, tỷ tỷ giống người nhàm chán như vậy sao?” Thi Vân Dạng chọn mi hỏi ngược lại, “ngươi cố gắng phát hiện ra những chỗ không hợp lý cho ta, ngày mai nếu bại bởi Nghiêm Nhược Vấn, ta cho ngươi biết tay.” Bản kế hoạch trên cơ bản đều là Thi Vân Dạng tự mình một người làm, chẳng qua làm cho Tần Đằng giúp mình tìm những chỗ sai, sau đó một lần một lần cải tiến, Thi Vân Dạng cảm thấy mình đêm nay một đêm không ngủ, còn phải dùng não quá độ, ngày mai khẳng định biến dạng.

“Tỷ tỷ cũng thật ác, một buổi tối bắt ngươi sửa lại cho tốt, nàng cùng đại ca nói một câu, đừng nói là cho ngươi thêm vài ngày, chính là chọn Thi gia hợp tác cũng không có vấn đề.” Tần Đằng cười <hì hì> nói, rõ ràng là ở bỏ đá xuống giếng.

“Tỷ tỷ của ngươi, ngươi còn không hiểu sao?” Tần Vãn Thư tuyệt đối là người công tư phân minh, điểm ấy Thi Vân Dạng nhất định không nghi ngờ, nàng có thể đem bản kế hoạch của Nghiêm Nhược Vấn cho mình tham khảo, xem như đã là trọn tình trọn nghĩa, “nói, tỷ tỷ của ngươi trong tay rốt cuộc có bao nhiêu cổ phần của Tần thị?” Thi Vân Dạng rất tò mò Tần lão gia tử yêu thương Tần Vãn Thư như vậy sẽ dành ra bao nhiêu tài sản cho nàng?

“Không biết nữa, dù sao cũng đủ cho tỷ tỷ xài mấy đời đều xài không hết.” Chuyện này Tần Đằng không rõ, gia gia rất nghiêm khắc, một phân tiền đều không tính toán chia cho mình, cũng may mình không ham hố. Tỷ tỷ trong tay rốt cuộc có bao nhiêu cổ phần của công ty, trừ bỏ gia gia cùng tỷ tỷ, đại khái ai cũng không biết, chẳng qua Tần Đằng cảm thấy tỷ tỷ trong tay nắm cổ phần có lẽ tương đương với đại ca.

“Vậy không phải là tiện nghi cho Hàn Sĩ Bân?” Thi Vân Dạng nghe vậy, quả nhiên Tần Vãn Thư mới là chân chính tài đại khí thô, xem ra Hàn Sĩ Bân cưới được một lão bà giàu có.

“Hàn Sĩ Bân nghĩ cũng đừng nghĩ đến, ngươi thật coi nhẹ tỷ tỷ của ta vô dụng sao? Ta dám cá Hàn Sĩ Bân đến bây giờ cũng không hiểu biết tỷ tỷ của ta rốt cuộc có bao nhiêu tài sản.” Thật ra bản thân Tần Đằng cũng không biết rõ, tư ẩn của tỷ tỷ thủy chung là một bí ẩn.

Khó trách Tần Vãn Thư mặc dù đã lấy chồng, ở Tần gia tiếng nói phân lượng vẫn là như vậy trọng yếu, Tần Vãn Thư chỉ cần nói ra một câu so với ai khác đều có tác dụng.

_________________

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.