Mối tình đầu năm ấy có chút ngọt ngào

Chương 1: Nói cái gì, nói anh vẫn còn tình cảm với tôi sao?



Edit+Beta: Mẫn Mẫn/S.Y

Mấy ngày nay, những hạt mưa vẫn rơi xuống tí tách, không khí đặc quánh và ẩm ướt, trên mặt đất nước vẫn chưa khô, giao thông trên đường bị tắc nghẽn, vốn là đoạn đường chỉ cần ba mươi phút nay lại tốn hơn một giờ để đi qua.

Trình Thư Nặc đẩy cửa xuống xe, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, cô không cẩn thận dẫm phải một vũng nước nhỏ, vài giọt nước vì thế bắn lên làm bẩn ống quần bên phải.

Cô hơi nhíu mày, liếc mắt nhìn cuộc gọi đang mở, nhanh chóng che giấu cảm xúc, “Người của văn phòng Lệ Hành tới chưa?”

Đối phương thấp giọng đáp: “Ở phòng họp số ba.”

Trình Thư Nặc không chậm trễ nữa: “Tôi đang ở dưới lầu.”

Cô nói xong thì cúp điện thoại rồi chạy về phía toà cao ốc văn phòng, giày cao gót đạp trên sàn nhà bóng loáng tạo nên những tiếng vang “cộp cộp cộp” dồn dập.

Năm phút sau, tại phòng quan hệ công chúng* Duy Á.

(*) Quan hệ công chúng ( public relations, viết tắt là PR) là việc quản lý các quan hệ giao tiếp cộng đồng để tạo dựng và giữ gìn một hình ảnh tích cực cho một doanh nghiệp, công ty,…. Các hoạt động quan hệ công chúng bao gồm các việc quảng bá thành công, giảm nhẹ ảnh hưởng của các thất bại, công bố các thay đổi, và nhiều hoạt động khác. (Cre:Wikipedia)

Trình Thư Nặc vừa vào cửa, Thẩm Gia Vi liền xông tới, “Cuối cùng cũng đến rồi, tôi còn nghĩ là xảy ra chuyện gì.”

Cô và Trình Thư Nặc là đồng nghiệp nhiều năm, Trình Thư Nặc hầu như không bao giờ đến muộn, có tiếng là làm việc rất liều mạng, năm trước vừa thăng chức lên vị trí quản lí cấp cao, là người lãnh đạo tổ các cô.

“Giao thông trên đường có sự cố nên tắc một lúc lâu.” Trình Thư Nặc giải thích đơn giản, lại hỏi: “Lệ Hành phái người phụ trách nào đến vậy? Là Tần Lệ à?”

Lệ Hành là văn phòng luật số một thành phố, từng có nhiều lần hợp tác với Duy Á, Tần Lệ là đối tác từ bên Lệ Hành, tuổi trẻ hứa hẹn, hài hước dí dỏm, ngoại trừ có khá nhiều tin đồn râu ria bên lề thì không có tật xấu nào khác.

Thẩm Gia Vi thần thần bí bí lắc đầu, “Không phải luật sư Tần, trước đây cũng chưa từng gặp.” Cô nói xong, bắt gặp ánh mắt tò mò của Trình Thư Nặc, mắt lại chớp chớp bổ sung: “Bề ngoài còn đẹp trai hơn so với luật sư Tần nữa, nhưng mà nhìn qua có vẻ hung dữ.”

Trình Thư Nặc cười cười hiểu rõ: “Cô đây là lại có mùa xuân tới sao?” Cô một mặt sắp xếp tư liệu rồi đi về phía phòng họp, một mặt không quên khoe khang: “Có đẹp trai bằng Tô Hàng nhà tôi không?”

Tô Hàng là bạn trai của cô, hai người tháng trước mới qua lại, hết tuần này thì vừa tròn một tháng.

“Đừng có cả ngày khoe khoang.” Thẩm Gia Vi ngượng ngùng vì bị hỏi câu đó, lại dùng vấn đề sau phản kích. “Tô Hàng chỉ là một tên nhãi ranh, có thể so sánh với người đàn ông súng thật đạn thật ở bên trong sao?”

Trình Thư Nặc: “Tuổi con nhỏ thì không xứng là đàn ông hả?

Thẩm Gia Vi: “Không phải là không khác nhau, là mà vấn đề lớn nhỏ, cô cho là ai cũng giống cô, thích mấy tên con trai còn non nớt hả?”

Trình Thư Nặc: “…”

Nói đến mấy tên con trai còn non nớt, Tô Hàng quá thật còn non nớt, ít hơn cô ba tuổi, bề ngoài trắng trẻo sạch sẽ, lại ngoan ngoan, đặc biệt làm người ta yêu thích.

Ban đầu Trình Thư Nặc còn muốn phản bác vài câu, dư quang thoáng nhìn thấy cửa phòng họp đang đóng chặt cách đó mấy mét, bỗng chốc thu lại tâm tình, không cùng Thẩm Gia Vi huyên thuyên nữa.

Không phải là cô nói quá, mà vụ án trên tay thật sự đau đầu.

Công ty mạng Sáng Thế là khách hàng của phòng quan hệ công chúng bọn họ, năm trước vì tổ của các cô bao thầu được hạng mục quan hệ công chúng cả năm của Sáng Thế, tay cầm lấy tiền thưởng cũng phát run, bây giờ đảo mắt một cái, ngay cả bát cơm của các cô cũng sắp mất.

Tuần trước, hạng mục kỉ niệm mười lăm năm của Sáng Thế là do tổ bọn cô phụ trách, chạy tới chạy tui non nửa năm, ai ngờ hiện trường tiệc rượu lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có một người công nhân bị thương.

Sáng thế là công ty mạng lâu đời, có địa vị rất lớn trong ngành, lại còn là lễ kỉ niệm mười lăm năm, không ít truyền thông có mặt tại hiện trường, sự cố ngay lập tức bị truyền lên mạng.

Tổ các cô suốt đêm khủng hoảng ở phòng quan hệ công chúng, dẫn dắt dư luận, Sáng Thế cũng gánh chịu toàn bộ phí chữa bệnh, chấp nhận bồi thường một khoản phí kếch xù, lúc đầu sự tình đến đó cũng nên kết thúc.

Nhưng hết lần này tới lần khác không biết xảy ra vấn đề chỗ nào, người công nhân đó đột nhiên trở quẻ, dựa vào tình thế đang gay gắt lúc đó lén liên lạc với bên truyền thông, cho biết Sáng Thế trốn thuế.

Việc này ồn ào huyên náo trên mạng, kinh động đến các ban ngành liên quan, cao tầng* của Sáng Thế chấn động, cổ phiếu hai ngày nay giảm liên tục.

Sáng Thế là khách hàng bên phòng quan hệ công chúng Duy Á, gánh nặng dư luận lúc này tự nhiên sẽ đè lên vai cô.

Trình Thư Nặc đau đầu đè mi tâm, cô đã liên tục hai ngày không được ngủ ngon, mà đoàn luật sư bên văn phòng Lệ Hành đến đây không chỉ vì mỗi chuyện này.

Trình Thư Nặc trong lòng thở một hơi dài, điều chỉnh tâm tình, đẩy cửa phòng họp ra.

Phòng họp không lớn, hai bên đều có người ngồi, ngoại trừ nhân viên của tổ mình, còn lại đều là luật sư không tính là xa lạ bên văn phòng Lệ Hành, đối diện cửa có hai luật sư, tháng trước còn cùng tụ tập ăn cơm, Trình Thư Nặc vừa vào cửa, cô trước liền giải thích: “Thật sự rất xin lỗi mọi người, chậm trễ một chút rồi.”

Chạm mắt với nam luật sư ở trước mặt, hai người nhìn nhau cười, trong đó một người thấu hiểu nói: “Không có gì, cũng mới một lát thôi.”

Người nói chuyện nhìn mặt mày cũng hơn hai mươi tuổi, nhưng đầu lại trọc lóc, có lần Trình Thư Nặc ngồi đối diện anh ta, suýt chút nữa thì xem đầu người ta thành gương soi.

Mọi người đều rất khách khí, Trình Thư Nặc cười cảm ơn, cô đang muốn đến chỗ của mình, chân phải mới vừa bước vài bước, phía trước phòng họp cũng vang lên tiếng hỏi lại không nhanh không chậm, ngữ khí lạnh lùng: “Mười phút mà là một lát à?”

Trình Thư Nặc: “…”

Cả phòng họp nhất thời yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Bước chân Trình Thư Nặc tạm dừng, im lặng hai giây, cô theo tiếng nói nhìn qua, là vị trí ngồi gần máy chiếu, đưa lưng về phía cửa.

Người nói chuyện mặc một thân tây trang màu đen phẳng phiu thoả đáng, lưng thẳng tắp, tóc mai bên tai thoáng che lại một nửa vành tai, đôi tay để trên bàn, cổ tay áo cuộn một vòng lên trên, lộ ra một nửa cánh tay, giữa những ngón tay là một chiếc bút máy.

Từ góc của cô có thể nhìn thấy được rõ ràng sườn mặt của anh ta, cửa chớp trong phòng họp đóng chặt, ánh sáng lạnh chiếu lên sườn mặt anh, đường quai hàm lưu loát, chỉ lộ một nửa khoé môi, hơi nhếch lên thành một độ cong ẩn chứa một chút lạnh lùng, còn có một chút cảm giác quen thuộc mà cô không thể không thừa nhận.

Trình Thư Nặc có chút hoảng hốt, giây lát sau khi bình tĩnh lại, cô còn chưa kịp nói lời nhằm xoa dịu bầu không khí căng thẳng, người nọ lại bổ thêm một câu, trực tiếp khiến không khí đóng băng.

“Quản lí Trình không tuân thủ nguyên tắc như thế là yêu cầu thấp với chính mình hay là không để tâm tới chúng tôi vậy?”

Anh nhẹ nhàng bâng quơ ném ra một câu, phòng họp càng yên tĩnh, không ai dám nói chuyện.

Trình Thư Nặc nắm chặt văn kiện trong tay, cân nhắc nên phá vỡ cục diện xấu hổ này như thế nào, tầm nhìn quét qua, người nọ thong thả mà buông bút, nhẹ nhàng đặt giữa trang sách, tay phải phủ lên lưng ghế dựa, nghiêng người, thẳng thắn quay lại đối diện với cô.

Khoé miệng anh nhếch lên vài phần, đáy mắt không có chút ý cười, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua, như ngọn cỏ lay động, lại cực kì tuỳ ý.

Hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh nhạt của anh.

Khoảnh khắc tầm mắt hai người giao nhau, ánh mắt Trình Thư Nặc dừng lại trong phút chốc, văn kiện trên tay bởi vì dùng lực nắm chặt quá mà biến dạng, khoé mắt đuôi mày quen thuộc như thế, giống như một ai đó, một số hình ảnh không thể tự chủ mà hiện lên, trong khoảnh khắc lại bị cô đè ép xuống.

Một phút đồng hồ sau.

Trình Thư Nặc điềm nhiên như không ngồi xuống đối diện với anh, cô nhẹ nhàng buông tài liệu trong tay, văn phòng vẫn không có ai phá vỡ sự yên lặng như trước, cô nhếch khoé miệng, nở một nụ cười hoàn mĩ không tỳ về, ngẩng đầu nhìn Lâm Yến ở phía đối diện, “Đại luật sư Lâm tuấn tú lịch sự như thế, ai dám không để tâm đến chứ?”

Giọng nói của cô đầy vẻ trêu chọc, ánh mắt hai người giao nhau, vẻ mặt Lâm Yến lạnh lùng, Trình Thư Nặc cười đến sáng lạn cũng không mất đi sự khéo léo.

Giây tiếp theo, cô lướt qua Lâm Yến, nhìn người đàn ông hơi lớn tuổi đứng ở một bên, “Tôi nói luật sư Vương à, nếu lúc trước anh nói với tôi hôm nay luật sư Lâm sẽ đến, hôm qua chắc chắn tôi sẽ không ngỡ tan tầm đó.”

Lâm Yến không lên tiếng, đáy mắt sâu không lường được, Trình Thư Nặc lơ đãng, thoải mái cười với anh.

Mọi người lúc đầu còn đang xấu hổ, nhờ có vài câu vui đùa của cô, rõ ràng đều nhẹ nhàng thở ra, người đàn ông được gọi là luật sư Vương cười nói: “Cô vu oan cho tôi rồi, luật sư Lâm là nhân tài từ thủ đô tới, tuổi còn trẻ đã là đối tác bên phía văn phòng luật chúng tôi, tôi làm sao có thể biết mà báo trước hả?”

Thực ra Trình Thư Nặc cũng biết một chút, mấy năm nay Lâm Yến vẫn luôn phát triển ở thủ đô, giờ đột nhiên trở thành đối tác phía Lệ Hành, cô ít nhiều cũng có chút bất ngờ, nếu nhớ không lầm, Lâm Yến chịu trách nhiệm các vụ biện hộ, còn vụ án tranh luận của Sáng Thế anh hẳn là sẽ không phụ trách mới phải.

Trong lòng đang suy nghĩ, nhưng trên mặt lại không biểu hiện chút gì, thậm chí Trình Thư Nặc còn phối hợp mà mở to hai mắt, giả bộ kinh ngạc một chút.

Lâm Yến không dấu vết nhíu mày, nhìn biểu cảm càng khoa trương hơn trước của Trình Thư Nặc, lạnh nhạt nói một câu: “Bắt đầu đi.”

Trình Thư Nặc thu phóng tự nhiên, trong giây lát vẻ mặt lại trở nên nghiêm túc.

Duy Á là đoàn đội quan hệ công chúng của Sáng Thế, còn văn phòng Lệ Hành là cố vấn pháp luật của Sáng Thế, trước khủng hoảng của Sáng Thế, Lệ Hành đảm nhận việc cùng Sáng Thế chạy án, mà trước mắt tự thân Sáng Thế cũng khó bảo đảm, việc chạy án gặp phải nhiều khó khăn.

Duy Á không chỉ gặp phải khủng hoảng về mặt quan hệ công chúng mà còn vướng trong trận chiến mua chuộc dư luận của Sáng Thế, Lệ Hành phụ trách lĩnh vực chuyên nghệp, ứng đối những bộ phận điều tra liên quan, hơn thế đồng thời cũng cần Duy Á phối hợp, Duy Á cũng phải phụ thuộc vào sự trợ giúp về mặt pháp luật từ họ.

Khác với tình thế giương cung bạt kiếm ban đầu, trong thời gian tiếp xúc, hai người trao đổi lời nói, ánh mắt ngẫu nhiên giao nhau lại thường xuyên mỉm cười gật đầu, phối hợp ăn ý.

Thời gian thoắt cái đã qua nhiều giờ, còn có một chút vấn đề chi tiết chưa xác định.

Chất lượng giấc ngủ của Trình Thư Nặc rất kém, mấy ngày nay cường độ công việc lại lớn, lúc này ngồi nghe đầu khó tránh khỏi có chút choáng váng, khuỷ tay cô chống lên mặt bàn, ngón cái đè đè huyệt thái dương.

Ban đầu Lâm Yến còn máy móc thao thao bất tuyệt, không tới một lúc, chỉ thấy đầu ngón tay anh lật giở một trang giấy, động tác dừng vài giây, nhẹ nhàng thản nhiên không nghe ra cảm xúc gì: “Mọi người nghỉ ngơi mười phút đi.”

Anh vừa dứt lới, phía luật sư bên Lệ Hành nhẹ nhàng thở ra, một đám xoay xoay cái cổ cứng đờ, ánh mắt người bên Duy Á thì dừng trên người cô, trưng cầu ý kiến. Trình Thư Nặc cầu còn không được, gật đầu với bọn họ, bao gồm Thẩm Gia Vi ở bên trong, mấy tổ viên ngã ngửa người về phía sau, mệt đến mức nằm tê liệt tại chỗ.

Trình Thư Nặc hơi hơi bật cười, đẩy ghế dựa đứng dậy đi ra ngoài, đi qua bên người Lâm Yến cũng không hề dừng lại.

Trước bồn rửa mặt.

Trình Thư Nặc định rửa mặt một cái để nâng cao tinh thần, tiếc rằng trên mặt lại trang điểm nên đành phải thôi, đôi tay chống lên mép bồn, bình ổn hô hấp đang rối loạn một chút, một lát sau, cô ngẩng đầu nhìn vào gương, ánh mắt không kịp phòng bị mà đối diện với Lâm Yến đứng ở phía sau.

Người đàn ông hai tay khoanh lại đứng cách đó mấy bước, ngũ quan tuấn lãng, mặt mày lạnh lùng, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh nhạt hạ xuống, con ngươi đen nhánh trầm tĩnh như hồ nước sâu.

Cô và Lâm Yến đã mấy năm không gặp nhau, ngoại hình cũng không có thay đổi gì, vẫn là một cái túi da chất lượng tốt như trước, nhưng khí chất lại kém khá xa, người đàn ông này đã bớt đi vẻ ngây ngô, mặt mày thâm thuý, giơ tay nhấc chân đều mang một loại khí chất tự nhiên vốn có.

Lâm Yến của thời niên thiếu, Trình Thư Nặc không đoán được tính cách của anh, còn anh của hiện tại, năm tháng lắng đọng, lại càng sâu không lường được.

Cùng là một khuôn mặt từng mê hoặc cô đến thần hồn điên đảo, bây giờ nhìn đến lại không trào dâng nổi một cảm xúc gì, cô vẫn là thích kiểu tuấn tú chưa mất sự ngây thơ của Tô Hàng hơn, không có tính công kích, cũng đủ dịu dàng.

Sau khi tâm tình phục hồi, Trình Thư Nặc không ngượng ngùng như lúc trước, ánh mắt hơi dừng, cô lễ phép cười với người trong gương, đối phương ung dung thản nhiên mà nhìn cô, vẻ mặt không thay đổi.

Trình Thư Nặc xoay người, vòng eo nhẹ nhàng dựa vào phía sau, thờ ơ mà đánh giá anh, lười biếng mở miệng: “Luật sư Lâm nhìn tôi như thế, chẳng lẽ lại “vừa gặp đã yêu” với bạn gái cũ là tôi sao?”

Nghe ra được sự đùa giỡn trong giọng nói của cô, đuôi lông mày Lâm Yến thoáng nhướng lên, anh khinh thường mà nhẹ “xuy” một tiếng: “Cô cũng quá tự mình đa tình rồi”

Trình Thư Nặc không cho là đúng, đang chuẩn bị trả lời lại một cách mỉa mai, di động trong túi rung lên hai lần.

Trước lời nói khiêu khích của Lâm Yến, Trình Thư Nặc chủ động ngừng bắn, cúi đầu lấy di động ra.

Là mấy tin nhắn WeChat, hai cái đều từ Tô Hàng.

– Chị, hai chúng ta chia tay đi.

– Chị vĩnh viễn là người chị tôi yêu nhất! chị vạn tuế!

Trình Thư Nặc: “…”

Một tin khác là từ bạn tốt của cô, mấy chữ lời ít mà ý nhiều, Trình Thư Nặc nhìn lướt qua, sắc mặt lại lạnh xuống mấy độ.

Trình Thư Nặc nhịn xuống sự nóng nảy, rất nhanh gõ xuống hai câu, sau đó đóng di động, cô lại ngẩng đầu lần nữa, phát hiện có người vẫn còn đứng cách đó vài bước, tư thế như cũ, cằm khẽ nâng, môi mỏng nhạt nhấp, mắt chớp cũng không chớp mà nhìn cô.

Trình Thư Nặc miễng cưỡng áp xuống cảm xúc, lại bị anh dùng ánh mắt hơi khiêu khích dâng lên toàn bộ, cô nhớ đến tin nhắn vừa rồi, Trình Thư Nặc giận quá hoá cười, cô chậm rãi mà đi qua chỗ Lâm Yến, thong thả ung dung hỏi: “Tôi thế nào mà lại bị coi là tự mình đa tình?”

Lâm Yến hơi hơi nhắm mắt, nhìn Trình Thư Nặc đi đến, ngữ điệu lành lạnh mà hỏi lại: “Chẳng lẽ không phải sao?”

Trình Thư Nặc do dự, tay phải vừa nhẹ nhàng nhấc lên, đầu ngón tay cuốn lấy cái cravat màu xanh đen có hoa văn nhỏ của Lâm Yến.

Ánh mắt Lâm Yến tối đi vài phần, mặt mày có chút không vui nhàn nhạt, Trình Thư Nặc có mắt không tròng, cô xấu xa mà lôi kéo cravat.

Lâm Yến trong lúc Trình Thư Nặc cúi đầu, khoảng cách giữa hai người chợt rút ngắn, sau lưng Trình Thư Nặc hơi cứng đờ, theo bản năng mà ngửa lên một chút, không được tự nhiên mà kéo giãn khoảng cách.

Lâm Yến lại cố ý đến bên tai cô, anh lạnh lùng cười, thản nhiên mà trào phúng: “Trước kia không phải là cô khóc lóc náo loạn muốn tôi cưới cô sao?”

Lông mi Trình Thư Nặc mạnh mẽ rung lên, đột nhiên bị người khác vạch trần, ánh mắt cô sắc bén mà nhìn anh, Lâm Yến thờ ơ, cong môi cười cười, hơi thở ấm áp từ mũi lưu loát phả xuống cánh môi cô.

Trình Thư Nặc không vui mà nhíu mày, cố ý bẻ cong ý tứ của anh, “Nhớ rõ ràng như vậy, lại còn nói không thích tôi à?”

Khoé miệng Lâm Yến ép xuống mấy phần, giống như vừa nghe thấy một chuyện rất buồn cười, môi răng khép lại: “Cô nói xem?”

Trình Thư Nặc ra vẻ nhẹ nhàng, “Nói cái gì, nói anh vẫn còn tình cảm với tôi sao?”

Cô dừng một chút, đối diện với ánh mắt thâm thuý của Lâm Yến, giả bộ không nhìn thấy đôi mặt lạnh lẽo và trào phúng của anh, âm lượng cố tình chậm lại, ngữ tốc thả chậm, “Không bằng tôi thử xem?”

Lâm Yến khó có khi lộ vẻ sửng sốt, trong chốc lát không phản ứng lại, tay phải Trình Thư Nặc bỗng chốc trượt xuống lôi kéo cravat của Lâm Yến, lúc này cô đồng thời ưỡn ngực, đầu đưa về phía trước, mạnh mẽ mà che lại cánh môi Lâm Yến.

Hết chương 1.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.