Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Chương 49



Nàng bước qua, tà áo dính lây màu đỏ của máu. Ân Trục Ly chậm rãi bước về phía Khúc Thiên, Khúc Thiên cảnh giác sợ nàng ra tay bất ngờ, hưng nàng chỉ đứng đó, hai tay giấu trong tay áo, cười tươi rạng rỡ.
Đầu của Đường Ẩn bị cắt ra, trong không khí đầy mùi máu tanh, trên cái đầu ấy vẫn còn chút hơi ấm, mọi người đồng thanh hô vang dội “Tất thắng! Tất thắng!”
Thẩm Đình Giao vừa bước vào phủ đã thấy cảnh tượng này, ngày hôm đó ánh nắng thu trải khắp muôn nơi, trên những tán lá ngô đồng vẫn còn vương vết máu. Ân Trục Ly cúi đầu đứng trong đình, gương mặt lạnh nhạt. Trong lòng nàng như cũng nghe ngây ngấy mùi máu tươi, cảm giác này thật khó diễn tả, Thẩm Đình Giao bước nhanh tới, cầm lấy tay nàng, nhẹ giọng gọi “Trục Ly.”
“Hả?” Ân Trục Ly hờ hững đáp, tiết trời tháng Chín đã sớm mang theo hơi lạnh, hai tay nàng lạnh như băng. Thẩm Đình Giao đau lòng “Đừng quá đau lòng, tiên sinh…”
Ân Trục Ly nhẹ lắc đầu, ngắt lời của hắn, giọng nói trầm trầm, mang đầy vẻ ưu tư “Yểu yểu linh phượng, miên miên trường quy. Du du ngã tư, vĩnh dự nguyện vi… vĩnh dữ nguyện vi.” (Vivi: Thơ cổ ta đành bó tay!) Nàng quay đầu, giọng nói lạnh lùng băng giá “Tướng quân, mọi chuyện đã xong, Trục Ly mong chờ nghe tin lành!”
Nói xong nàng quay người rời khỏi Khúc phủ, bước ngang qua vũng máu, nàng đưa mắt nhìn, trong mắt chỉ còn màu máu đỏ thẫm dính vấy lên giày nàng.
Thẩm Đình Giao theo nàng rời khỏi Khúc phủ, đưa tay nắm lấy tay nàng, vẻ mặt Ân Trục Ly mệt mỏi vô cùng, giọng nói cũng nhàn nhạt “Cửu gia, để ta một mình có được không?”
Thẩm Đình Giao không biết nên trả lời nàng thế nào, hắn không giống như Ân Trục Ly, mặc dù từ nhỏ hắn cũng trải qua nhiều sóng gió, nhưng hắn chưa bao giờ để bản thân quá lệ thuộc vào một người nào. Hắn cũng không hiểu cảm giác đau xé lòng, hắn không đồng cảm được với nàng, nhưng hắn nghe rõ câu “Vĩnh cùng nguyện vi…” (Vivi: Nguyện không bao giờ rời xa.)
Hắn đứng đó, nhìn Ân Trục Ly một mình đi về phía trước, Ân Trục Ly không vội đi, ánh nắng kéo dài bóng của nàng, trông thật đơn độc. Khi sương mai còn chưa tan đi, vậy mà có người đã vĩnh viễn không còn thấy bình minh này nữa.
Thẩm Đình Giao quay đầu nhìn Khúc phủ, Trương Thanh đứng phía sau hắn, thấy sắc mặt hắn cũng không có gì vui vẻ bèn ấp úng “Chúc mừng vương gia được toại ý đẹp lòng.”
Thẩm Đình Giao đứng yên, hồi lâu sau mới quay đầu, rồi lại giận dữ “Bổn vương chỉ muốn hắn tự động bỏ đi, không muốn để hắn chết… cũng không phải là nam nhân tuyệt tình như hắn.” Hắn cũng không hiểu mình đang tức giận chuyện gì, lại cười lạnh rồi nói “Có điều hắn chết cũng tốt.”
Ân Trục Ly đi một lát, lúc quay đầu lại thấy Thẩm tiểu vương gia tò tò đi theo nàng, nàng đi hắn cũng đi, nàng đứng hắn cũng đứng, đi một đoạn rất xa, cuối cùng nàng xoay người “Làm gì vậy hả?”
Thẩm Đình Giao ấp úng “Ta.. ta muốn đi theo nàng.”
Ân Trục Ly nhếch miệng cười, nhưng trong mắt vẫn lạnh lùng “Cửu gia muốn làm ta vui sao?”
Thẩm Đình Giao gật đầu, lúc đó mặt trời đã lên cao, nắng hắt lên người hắn làm người ta hoa mắt, Ân Trục Ly vươn tay “Tới đây, Cửu gia.”

Thẩm Đình Giao đi tới trước mặt nàng, thình lình bị nàng vác lên vai, hắn hét lên một tiếng, nàng đã nhanh chóng chạy.
Bên tai chỉ nghe tiếng gió xẹt qua, nàng dùng hết sức chạy, Thẩm Đình Giao không thể chịu nổi sự xóc nảy này, hắn chịu đựng sự khó chịu trong dạ dày, cắn răng không nói lời nào. Xung quanh dần thưa thớt không bóng người, chỉ có những bụi cây cao. Hắn bèn nghi ngờ có phải Ân Trục Ly đã biết nguyên nhân tại sao Đường Ẩn chết nên muốn giết hắn để giải hận không. Ân TRục Ly dừng chân ở một khe núi, thảy hắn xuống một bụi cỏ.
Hắn chưa kịp mở miệng hỏi thì Ân Trục Ly đã nhào tới đè lên người hắn, giọng nàng khàn khàn “Nào Cửu gia, không phải là ngài muốn ta vui sao?”
Vạt áo bị xé một cách thô lỗ, tiếng vải rách xoèn xoẹt, cỏ tranh đâm vào làm xước da thịt mềm mại của hắn, trên mặt đất còn có sỏi đá, làm hắn đau. Hắn nằm ngửa trong bụi cỏ, còn choáng vàng – vừa mới bị xóc một trận còn đang muốn ói, may mà lúc sáng vội vàng đi còn chưa ăn gì nên không ói.
Ân Trục Ly đùa cợt “Cửu gia hình như không được vui vẻ lắm.”
Ánh mặt trời len qua tán lá, những tia nắng chói chang, Thẩm Đình Giao nheo nheo mắt, máu nòng bốc lên, hắn duỗi tay, nói “Chỉ cần nàng muốn, bổn vương sẽ chiều theo nàng.”
Ân Trục Ly thì thầm gì đó, hắn không nghe được, có điều hơi lạnh xông tới, lưỡi của nàng như con rắn nhỏ, làm hắn si mê mong muốn được cùng nàng, vậy mà nàng vẫn chẳng có phản ứng gì làm hắn tức sùi bọt mép.
Hoàn toàn chẳng có kỹ xảo gì, Ân Trục Ly vội vã như một kẻ trộm, Thẩm Đình Giao rên một tiếng, lửa nóng khắp người vây lấy hắn, hắn cắn răng, trên môi Ân Trục Ly liền tóe máu. Mùi máu tươi vương vấn giữa môi miệng của hai người, trước mắt Ân Trục Ly như mờ hơi nước.
Thẩm Đình Giao không hiểu sao nàng nhiệt tình hơn bình thường rất nhiều, nhưng hắn cũng chẳng hỏi. Bộ dáng xốc xếch, tóc dài tản ra đầy bờ vai. Thẩm Đình Giao ngửa mặt nằm, trên cao vời vợi, ánh nắng rải đầy đất, trên trán nàng lấm tấm mồ hôi, ánh mắt mơ màng.
“Ân Trục Ly…” hắn vô thức gọi nàng, trong tai hắn không nghe được gì. Tiếng chim hót xào xạc, tiếng lá vàng thu rơi, hắn chẳng cảm thấy gì cả, chỉ biết nắm chặt lấy cánh tay của Ân Trục Ly. Ánh mắt Ân Trục Ly đầy cuồng loạn, hơi thở nặng nhọc, mồ hôi đổ ra như tắm.
Hai người đang dây dưa thì phía xa có người gọi “Cửu gia? Vương phi?”
Là Trương Thanh.
Thẩm Đình Giao tính quay đầu lại nhìn, mắt thấy sắp chịu hết nổi rồi, nhưng Ân Trục Ly lại giữ hắn “Đừng nhìn.”
Thẩm Đình Giao cắn chặt môi, hắn không đành lòng chịu thua sự nhiệt huyết của Ân Trục Ly, lại sợ Trương Thanh tới đây, tên kia là người không có đầu óc, không biết tiến lùi. Ân Trục Ly chẳng thèm để ý, cũng không thèm bỏ vào tai, cầm lấy “thằng nhỏ” của Cửu gia mà tự mình hành động.
Thẩm Đình Giao hừ nhẹ một tiếng, quăng việc lo lắng Trương Thanh ra sau đầu mà hăng hái. Cảnh thu trải dài khắp nơi, nghe thấy tiếng Trương Thanh càng ngày càng gần, như nghe được tiếng bước chân của hắn đạp rạp cỏ. Hắn đã sắp lên tới đỉnh, chỉ cần một đụng chạm nhỏ cũng làm hắn cắn răng cắn cỏ.



Nét mặt cương nghị, da thịt rắn chắc, chẳng giống những cô nương khác, Thẩm Đình Giao từng mơ mộng tưởng tượng nhiều lần – được đặt người như nàng nằm dưới thân thì tuyệt vời như thế nào đây?
Vừa nghĩ như vậy, hắn chẳng nhịn thêm được nữa, buông giáp đầu hàng. Ân Trục Ly sao chịu bỏ qua cho hắn dễ dàng như vậy, nàng cúi người dùng vạt áo lau lau “thằng nhỏ” của Thẩm Đình Giao, lại thêm phần khiêu khích. Nghe thấy Trương Thanh đã tới gần bên, Thẩm Đình Giao đổ mồ hôi, cắn răng “Trương Thanh, đừng tới đây.”
Trương Thanh bị tiếng nói này làm cho sợ sệt, không dám tới nữa, nghe thấy hình như không đúng cho lắm, hắn là người thô thiển ngu ngốc, không biết suy nghĩ nhiều “Vương phi? Vương phi ngài ở đâu?”
Ân Trục Ly làm như không nghe thấy, chỉ cúi đầu tiếp tục “nghịch thằng nhỏ” của Thẩm Đình Giao, chuẩn bị giao chiến. Thẩm Đình Giao đổ mồ hôi ướt hết áo, trong tầm mắt đã mơ hồ không còn nhìn rõ nữa, hắn cố gắng làm ra vẻ bình thường, nói “Không có gì đâu, nguoi về trước đi.”
Trương Thanh còn đang do dự, chỉ sợ lỡ hai ngưởi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Thẩm Đình Giao không tự lo nổi cho mình, sao có thể nào lo lắng cho hắn được. Hắn đứng một hồi lâu, cắn răn rồi lại định bước qua đó xem sao. May mà có người chạy tới “Trương Thanh! Đường tiên sinh nhà ta xảy ra chuyện gì?”
Là Hách Kiếm. Trương Thanh như thấy được cứu tinh của đời mình, chạy nhanh tới, chỉ tay về phía bụi cỏ “Hách tổng quản, Cửu gia và Vương phi ở bên đó lâu rồi, không biết có chuyện gì không nữa. Ta muốn đi qua xem thử nhưng Cửu gia không cho!”
Hách Kiếm nhìn sơ một cái liền hiểu, mặt đỏ như gấc “Hai vợ chồng người ta ở với nhau, ngươi lo gì chứ! Còn không mau đi! Tiên sinh nhà ta đâu rồi?”
Giọng nói xa dần, Thẩm Đình Giao thở phào nhẹ nhõm, vừa cúi đầu lần nữa thì thấy trên áo mình dây đầy vết máu đỏ. Máu ở đâu ra? Trong lòng hắn hoảng sợ, vội vàng đứng dậy, thấy trên cổ tay Ân Trục Ly không biết bị thứ gì cắt trúng, hoạt động mạnh làm cho máu càng chảy ra nhiều, nhuộm đỏ cả bụi cỏ.
Hắn cầm tay nàng, lần đầu tiên quát lên “Ân Trục Ly! Ngươi không muốn sống nữa sao!”
Ân Trục Ly giống như mới phát hiện ra vết thương, nàng nhìn máu đã chảy một vũng, đột nhiên nhoẻn miệng cười, Thẩm Đình Giao nghe được nàng nói khẽ “Quên đi thôi, đã chẳng còn giữ được nữa.”
Nàng xé vạt áo, băng bó vết thương lại. Đường Ẩn, sư phụ đúng là một nhà nho,Trường An này cũng đầy nhà nho. Người có gì để Ân Trục Ly này phải kính trọng chứ? Người muốn chết liền đi tìm cái chết, có gì đáng để Ân Trục Ly này đau lòng ? Thừa nhận yêu ta là sỉ nhục tới vậy sao, hai mươi năm gắn bó lại không đáng giá bằng một đoạn hồi ức.
Đường Ẩn, ta tuyệt đối sẽ không vì ông mà rớt một giọt nước mắt, ta tuyệt đối sẽ không nhớ thương vì ông, vĩnh viễn cũng không tha thứ cho ông.
Nàng băng xong vết thương nhưng cũng chẳng thấy đau. Mặt trời khuất bóng, máu cũng ngừng chảy, chỉ có nàng là lạnh thấu xương.
Thật ra… nếu không yêu không thương thì cần gì tìm cái chết…
Nằm giữa bụi cỏ vắng vẻ, Ân Trục Ly nhắm mắt lại.


Được rồi sư phụ, chúng ta hòa thôi, con không tức giận nữa, người cũng hãy mau về…

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.