Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Chương 42



Lạc Dương, hai ngày sau.
Thẩm tiểu vương gia và Tiểu Hà, Trương Thanh cùng nhau đi công việc, Ân Trục Ly sai Liêm Khang và Đàn Việt đi theo để bảo vệ. Lạc Dương là một thành trấn phồn thịnh, sản nghiệp của thành Phú Quý ở đây cũng không ít, nàng cố ý đi trước để điều tra, nên đương nhiên không thể đi cùng với Thẩm Tiểu vương gia.
Thẩm Đình Giao ngậm chặt miệng, hai ngày nay hắn cũng chẳng thèm thân cận với ai, hắn cứ làm ra vẻ không hay biết cũng không miễn cưỡng gì, cũng không thèm tranh chấp với ai. Lúc này hắn chỉ gật đầu “Để bổn vương đi!”
Ân Trục Ly lau lớp mồ hôi mỏng trên trán cho hắn “Đừng phơi nắng nhiều, cẩn thận đừng để bị cảm nắng nhé.”
Thẩm Đình Giao lên xe ngựa, lúc gần đi thì ngoái đầu lại nhìn, thấy nàng và Đường Ẩn sóng vai đi bên nhau. Hắn buông rèm, yên lặng ngồi vào trong xe.
“Sư phụ, Ân gia có rất nhiều tài sản ở thành Lạc Dương, chúng ta nên tới chỗ nào trước đây?” Ân Trục Ly níu tay Đường Ẩn, bộ dáng vô cùng thân thiết.
Đường Ẩn vốn đã quen với sự thân mật của nàng đối với mình, nghe vậy cũng chỉ cười nhẹ “Ân Đại đương gia dù sao cũng là gia chủ, hôm nay vi sư sẽ làm khách cũng không sao.”
Ân Trục Ly vỗ tay cười “Vậy chúng ta đi lầu Quảng Lăng trước đi, người ta nói danh sĩ cũng phong lưu, sư phụ cũng được xem là danh sĩ của Trường An, nhưng lại thanh tâm quả dục, thật là uổng cả danh xưng.”
“Không biết lớn nhỏ!” Đường Ẩn dùng cây sáo gõ nhẹ lên đầu của nàng, nàng cười hì hì, kéo tay Đường Ẩn đi.
Thẩm Đình Giao đi xem xét tình hình quân quan, dân sinh ở Lạc Dương, trên đường đi cũng không yên tâm chút nào. Hắn cứ nghĩ xem không biết giờ này Ân Trục Ly và Đường Ẩn đang làm cái gì. Chuyến này hắn cũng chẳng mang theo bao nhiêu người, người của Ân Trục Ly là nhiều, nên cũng chẳng biết được tình hình của hai người đó.
Hắn thầm nghĩ không thể để cho hai người này đi chung vậy được, lỡ may Đường Ẩn cho Ân Trục Ly lợi dụng thời cơ, dám nàng cũng sẽ làm ra những chuyện bại hoại thanh danh cũng nên. Mấy chuyện này cũng chẳng quá khó với Cửu gia, hắn chỉ muốn làm cho xong sớm – hôm nay đi tuần xét lấy lý do là để diệt trừ phe đối lập với hoàng huynh, gốc rễ của Cửu gia cũng không vững vàng, nếu như có biến thì có được sự ủng hộ của mấy quan viên này cũng tốt.
Cho nên chuyến này, cũng không thể quá hà khắc lỗi lầm của bọn chúng.
Tới xế chiều, hắn tính quay về thì Đàn Việt lại nhẹ giọng nói “Cửu gia, vương phi có nói, nếu Cửu gia xử lý xong chuyện thì nên tới quân doanh Lạc Dương để chào hỏi tướng quân Quan Trấn Đình.”
Tướng đóng tại thành Lạc Dương là tướng quân Quan Trấn Đình, là học trò của Thiên Sách Thượng tướng Phó Hướng Anh. Phó Hướng Anh và Khúc Thiên đều là hai vị tướng nguyên lão, cùng phụ tá với tiên hoàng Thẩm Vãn Yến làm nên chuyện lớn. Có điều Khúc Thiên thì thiên về tấn công, còn Phó Hướng Anh thì thiên về phòng vệ, sau khi triều Đại Huỳnh được dựng nên thì Khúc Thiên vẫn chinh chiến bốn phương, Phó Hướng Anh thì bảo vệ Hoàng thành, chịu trách nhiệm bảo vệ những thành trì trọng yếu.
Quan Trấn Đình và Phó Hướng Anh tình như cha con, lúc này được phái trấn tại thành Lạc Dương. Mặc dù không phải là một chức vị hiển hách, quyền lực trong tay cũng không phải là quá to lớn. Thẩm Đình Giao suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Trương Thanh quay đầu xe, chạy về hướng doanh trại đóng quân.

Chùa Bạch Mã, tháp Tề Vân.
Ân Trục Ly đứng ở đỉnh tháp, nàng thích nhất là cảm giác đứng ở nơi cao, quan sát hết cảnh thành trấn. Đường Ẩn đối với cái người mượn cớ là ra ngoài thăm dò để đi chơi này cũng chẳng muốn nói nữa – gỗ mục không thể đẽo, haiz.
Đó là một ngày mùa hạ, đã qua giờ ngọ, xung quanh đó cũng chẳng có mấy ai. Bên ngoài tháp có một cây ngô đồng, cành lá rậm rạp, những con ve trú trong cây cứ kêu inh ỏi. Đường Ẩn đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên gương mặt cương nghị của ông, từng cơn gió thổi qua làm bay bay mái tóc đen, gương mặt như được tạc vẽ.
Đường Ẩn vừa quay đầu thì thấy Ân Trục Ly đang ngẩn người, ông nói “Bình thường ngươi thích một mình trèo tháp để ngắm cảnh, hôm nay sao lại ngồi ở đó mà nhìn vi sư?”
Ân Trục Ly gượng cười một tiềng, rồi lên tiếng đùa giỡn “Cảnh đẹp của thành Lạc Dương này vậy mà vẫn thua một cái nhăn mày, cười mỉm của sư phụ ta.”
Đường Ẩn giật mình, đang tính nói thì có một người tới.
“Đại đương gia, Khúc đại công tử Khúc Lưu Thương và Khúc nhị công tử Khúc Hoài Thương mấy ngày trước áp giải quan ngân, không ngờ vừa tới núi Kỳ Liên thì ngựa lại nổi điên, Khúc đại công tử té chết. Hách tổng quản vừa mới báo tin, sai bẩm với Đại đương gia.” Người vừa tới hình như đã vội vàng chạy một đường xa, lúc này vẫn còn thở hồng hộc.
Ân Trục Ly nghe vậy, vẻ mặt bình thản “Té chết sao? Thật đáng thương. Khúc phủ có động tĩnh gì không?”
Vẻ mặt người đó vẫn cung kính “Khúc phủ vô cùng thảm, Khúc phu nhân ngã bệnh, nhị công tử lúc trở về cũng bệnh, Khúc tướng quân thân chinh tới Cam Túc, muốn tự đón linh cữu của đại công tử về thành Trường An để an táng.”
Ân Trục Ly gật gật đầu “Được rồi, ngươi lui đi.”
“Vâng”, người đó lên tiếng rồi rời khỏi. Ân Trục Ly vịn tay lên cửa gỗ trên tháp Tề Vân, sắc mặt lạnh lùng.
Ngược lại Đường Ẩn vẫn hơi bất ngờ “Khúc đại công tử này thân thủ cũng không tệ, cũng là cao thủ cưỡi ngựa, Khúc Thiên dốc lòng dạy dỗ, sao lại có thể té chết được?”
Ân Trục Ly đưa mắt nhìn “Sư phụ, sao lại vừa khéo như vậy?”
Giọng nói của Đường Ẩn liền có chút nghiêm trọng “Mặc dù ngươi lớn lên ở Ân gia, nhưng dù gì cũng là muội muội của Khúc Lưu Thương, huynh trưởng qua đời, là muội muội ruột thịt sao lại như vậy?”
Ân Trục Ly sờ sờ mũi, biết Đường Ẩn tính tình ngay thẳng, cũng không dám đùa giỡn “Sư phụ dạy rất đúng. Đồ nhi về tới thành Trường An sẽ tới Khúc phủ để chịu tang cho Khúc đại công tử.”



Đường Ẩn ừ một tiếng, Ân Trục Ly vẫn có chút tò mò “Con nghĩ là sư phụ và Khúc Thiên vẫn có thù không đội trời chung chứ.”
Đường Ẩn nhẹ giọng nói “Ta với hắn đúng là có thù, nhưng ta đâu có thù oán gì với con của hắn? Quân tử báo thù đương nhiên phải đường đường chính chính, hôm nay hắn tuổi xế chiều lại chịu tang con, vốn là đau thương, ta muốn một đao giết chết hắn chứ không phải giở thủ đoạn sau lưng.”
Ân Trục Ly nghiêm mặt, hết sức nghiêm túc đứng đắn lạy Đường Ẩn một cái “Sư phụ dạy rất đúng, đồ nhi xin nghe.”
Nhưng con và sư phụ, không giống nhau.
“Sư phụ, người nói một người làm tướng, quan trọng nhất là điều gì?” Phía sau có tiểu đồng đem nước trà tới, biết người đến là Phúc Lộc Vương phi nên tăng lữ ở chùa Bạch Mã cũng không dám chậm trễ.
Ân Trục Ly đưa chén trà cho Đường Ẩn, Đường Ẩn tiện tay nhận lấy “Danh tiết. Từ xưa tới nay, làm tướng ai chẳng muốn được lưu danh sử sách, để hậu nhân khen một tiếng trung liệt?”
Ân Trục Ly cười khẽ “Đúng thế, trung liệt…”
Buổi chiều, Thẩm Đình Giao vừa mới trở lại nhà trọ thì Hà Nam Duẫn phái người tới mời hắn đi dự tiệc. Mặc dù hắn không muốn đi lắm, nhưng cũng biết đây là thời cơ không thể bỏ qua, đành phải rủ thêm Ân Trục Ly “Nàng có đi với bổn vương không?”
Ân Trục Ly nghĩ nguyên ngày hôm nay Cửu gia bận rộn như vậy, mình thì cứ đi với Đường Ẩn, thật không tốt cho lắm nên cũng gật đầu đồng ý. Cửu gia vào tắm rửa thay quần áo, Liêm Khang vẫn không hiểu “Đại đương gia, rõ ràng Tiểu Hà chính là mật thám của Vương thượng đặt bên cạnh Cửu gia, trên đường đi hắn cũng mấy lần thông báo tin tức cho bên Trường An nhưng đều bị người của ta chặn lại, đại đương gia sao còn giữ hắn?”
Ân Trục Ly cười mỉm “Một mật thám còn hữu dụng hơn trăm người. Hà Giản khôn khéo như vậy, ngươi cho rằng hắn sẽ để cho một mật thám ở bên cạnh Cửu gia mười mấy năm mà không phát hiện sao? Chẳng qua là có hắn thì Vương thượng yên tâm. Sau hôm nay, không nên chặn tin tức của hắn nữa. Vương thượng rất nhanh sẽ biết Cửu gia ở Lạc Dương qua lại với nhiều quan viên, vây cánh càng mạnh hơn rồi.”
Liêm Khang gật đầu “Nói như vậy cũng có lý, có điều có thể hắn sẽ ngầm ra tay, không thể không đề phòng. Nhắc tới cũng kỳ lạ, hôm nay Cửu gia tới thăm Quan Trấn Đình, Quan Trấn Đình vậy mà vô cùng nhiệt tình. Chuyện trong thành Trường An, quan lại địa phương không biết thì không nói, hắn là học trò của Phó Hướng Anh, sao lại không biết gì. Sao lại dám thân cận với Cửu gia như thế?”
Ân Trục Ly phì cười “Thâm ý trong đó chỉ có thể hiểu chứ không thể nói ra.”
Liêm Khang cau mày suy nghĩ một lát, vẫn thật thà hỏi “Chẳng lẽ… chẳng lẽ Quan Trấn Đình này cũng đam mê sắc đẹp của Cửu gia nhà chúng ta?”
Đáp lại hắn là một cước của Ân Trục Ly.
Tiệc xã giao này kéo dài tới canh hai, dù có Ân Trục Ly che chở nhưng Thẩm tiểu vương gia vẫn bị chuốc rất nhiều rượu, khi trở về thì ngà ngà say. Hắn cũng không quấn Ân Trục Ly, uống xong trà giải rượu thì ngoan ngoãn lên giường nghỉ ngơi. Ân Trục Ly lên giường, cảm thấy mấy ngày nay hắn thật là lặng lẽ, bèn đưa tay kéo hắn ôm vào lòng, giọng nói cũng dịu dàng “Đầu còn đau không?”


Hắn lắc đầu nhè nhẹ rồi lại chui ra, nằm sấp trên giường. Ân Trục Ly buông tay, trên tay vẫn còn lưu lại cảm giác da thịt mềm mại như tơ tằm, như chạm vào ngọc sứ, trong lòng cũng có chút yêu thương “Sao lại không vui thế?”
Hắn úp mặt trên gối, buồn bã nói “Ta chẳng qua chỉ là một Vương gia vô dụng, văn võ chẳng biết, cũng chẳng có tài cán gì. Nàng chỉ để ý tiếp đón tiên sinh thôi, cần gì quan tâm tới ta có vui hay không.”
Mấy lời nói xong, Ân Trục Ly chẳng biết nên khóc hay cười “Dấm chua đổ à… chua hết cả phòng rồi.” Nàng ôm hắn, hôn lên trán hắn “Cửu gia tốt lắm, là bảo bối tâm can của ta, đừng giận nữa nha…”
Thẩm tiểu vương gia cũng biết làm nũng ghen tuông, nên dừng lại đúng lúc. Hắn ngoan ngoãn tựa vào nàng, không mè nheo nữa. Hai người ôm nhau ngủ.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.