Gia Sư Vô Trách Nhiệm

Chương 06



Hai năm sau
“Bạn học, mẹ tớ muốn đưa cái này cho cậu.”
Một túi xoài vừa nặng vừa to đặt “bịch” xuống mặt bàn. Thạch Đan Kỳ kinh ngạc ngẩng đầu, Trần Cửu Tương cười tủm tỉm từ cửa sổ nhảy vào.
“Thay tớ gửi lời cám ơn đến mẹ Trần.” Thạch Đan Kỳ cười tươi nói.
“Ngọt lắm đó! Xoài này là cậu tớ trồng, mẹ tớ gửi một giỏ, còn đặc biệt dặn tớ phải mang tới cho cậu.” Trần Cửu Tương nháy mắt mấy cái.
Ai sẽ tưởng tượng được, đường đường là Bang chủ lại bị vận mệnh trêu cợt, kết làm bạn thân với học sinh giỏi của lớp.
Hai năm trước, Thạch Đan Kỳ thi đậu vào trường đại học ở Đài Bắc, không lâu sau cũng dời lên đây thuê phòng ở.
Vốn với thành tích nát bét của Trần Cửu Tương thời cấp 3 làm sao đậu được vào đại học chứ. Nhưng ai nhè cô lại gặp khắc tinh, từ đó quyết chí cải tạo bản thân, mỗi ngày đều ngồi gặm bài thi, gặm đến nỗi đậu được vào trường này.
Vẻ ngoài của Thạch Đan Kỳ cũng không thay đổi nhiều, chỉ là tóc dài hơn một chút tạo nên vẻ ngoài duyên dáng của thiếu nữ. Trần Cửu Tương thì ngược lại, tóc dài hẳn ra, nhà bọn họ vốn có khuôn mặt xinh đẹp cộng thêm mái tóc dài thì càng thêm nổi bật.
Cách hành xử của Thạch Đan Kỳ khi lên đại học cũng không khác hồi cấp 3 là mấy, vẫn là ít gây sự chú ý cho người khác. Mà Trần Cửu Tương vừa lên đại học là lại phát huy khí thế ngất trời của mình, mọi hoạt động của trường đều không thể không có cô. Năm hai đại học cô nghiễm nhiên trở thành mỹ nữ nổi tiếng nhất trường.
“Bác gái gần đây có khỏe không?” Thạch Đan Kỳ vừa cất bịch xoài vừa hỏi.
Trần Cửu Tương nhún vai một cái: “Rất tốt! Ngoại trừ thằng em trai chết bầm của tớ ra thì mẹ tớ chả có gì phải lo lắng.” Thạch Đan Kỳ im lặng, không nói gì: “Cái thằng nhóc chết toi đó càng ngày càng đáng đánh đòn, hồi đó thì vào trường trúng ta hạng nhất mà sau hai năm thành tích thật đáng xấu hổ, ba mẹ tớ cũng rất lo lắng nó không đậu được đại học.”
“Cũng không quá khó đâu, bây giờ tỉ lệ đậu đại học rất cao, thi không đậu so với thi đậu còn khó hơn.” Thạch Đan Kỳ mỉm cười nói.
“Làm ơn đi, nếu cho cái loại đó gà rừng đó vào trường học không bằng cho đi lính còn tốt hơn.” Trần Cửu Tương ngừng lại một chút mới nói tiếp: “Mẹ tớ nói, từ khi cậu dời đến Đài Bắc, nó giống như ngựa hoang bị mất cương, không ai quản nổi. Tớ vốn cho là nó sẽ học sống học chết để đậu vào trường này với chúng ta, ai nhè nó lại làm ngược lại.”
“Lúc đó em ấy còn nhỏ. Sau lại tớ lên Đài Bắc thì khoảng cách bị kéo ra, bây giờ hẳn là đã “tỉnh” lại rồi.” Thạch Đan Kỳ không muốn nói nhiều.

“Còn nói sao! Tính tình của nó còn tệ hơn trước, cả ngày lẫn đêm đều đi chung với mấy tên côn đồ. Bây giờ tớ ở đây, trong nhà không ai đánh nó, nó tự xưng là đại vương rồi.” Trần Cửu Tương thật tiếc nuối.
“Mẹ tớ thường nói, có cậu ở đây phải tốt không, cậu làm gia sư cho nó, nói không chừng thành tích của nó còn khá hơn được một chút.”
Một cảm giác khó tả lượn qua, Thạch Đan Kỳ nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ.
“Thật ra thì tớ cũng không phải một gia sư tốt, tớ cũng không giúp được cái gì, phần lớn là do… do Trần Cửu Hãn tự mình học. Chỉ cần em ấy có lòng thì có gia sư hay không cũng không quan trọng.”
“Vậy cũng đúng, tên nhóc kia đúng là rất thông minh, chỉ cần chịu khó thì đại học không phải khó với nó. Nhưng mà với tình trạng hiện nay, tớ nghĩ là không có khả năng.” Nói tới nói lui cũng là em trai mình, Trần Cửu Tương không khỏi thở dài: “Được rồi, tớ cũng phải đi đây. Lát nữa tớ còn có tiết học, hôm nào rãnh cùng đi ăn cơm. Bái bai.”
“Hẹn gặp lại.”
Bóng dáng xinh đẹp vội vã rời đi.
Lên Đài Bắc hai năm, Thạch Đan Kỳ cũng có nghĩ đến Trần Cửu Hãn.
Nói cho cùng, lúc đầu bọn họ chia tay nhau không vui vẻ gì, cô lại không có cách nào không nhớ đến người đó.
Thật ra thì cho tới bây giờ, cô vẫn không biết ban đầu Trần Cửu Hãn coi trọng mình chỗ nào? Cô cũng không có đối xử quá tốt với em ấy, vậy mà em ấy lại trăm phương ngàn kế quấn lấy mình.
Nhưng mà bây giờ cô có thể bình thản đối mặt với rất nhiều chuyện.
Khoảng cách hai tuổi không thể coi là nhiều. Nhưng khi còn trên ghế nhà trường, thì khoảng cách đó lại rất xa.
Là một nữ sinh cấp 3 cô không nghĩ là sẽ có chung đề tài gì để nói với một nam sinh cấp 2. Giống như bây giờ, đại học và cấp 3.
Cho nên, bây giờ cô không còn bị Trần Cửu Hãn “cuốn lấy”, cảm giác “Ghét” cũng không còn. Với cô, hai người chỉ là người của hai thế giới khác nhau.
Trong hai năm qua, cái nhìn của cô về mọi thứ có khác một chút.
Nếu như bây giờ để cô gặp lại Trần Cửu Hãn, cô không dám nói mình sẽ thích em ấy, nhưng là tối thiểu, vẫn có thể trở thành bạn bè.



Chỉ là, người kia tính tình trời sanh cố chấp, nghe Trần Cửu Tương nói, từ khi cô lên đài bắc thì khẳng định đã bị em ấy liệt vào hàng phản bội rồi.
Cũng tốt, dù sao khoảng cách giữa bọn họ càng xa thì càng tốt, rất nhiều chuyện không nên cưỡng cầu.
Đang lúc Thạch Đan Kỳ nghĩ ngợi lung tung thì giáo sư đi vào phòng học. Cô mở bài thira, trở về thế giới của mình.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, Thạch Đan Kỳ thuận lợi kết thúc cuộc sống sinh viên năm hai, tiến vào cuộc sống của sinh viên năm ba.
Năm ba, đến lúc bọn họ gánh vác hội học sinh rồi. Nhưng Thạch Đan Kỳ trời sinh lạnh bạc nên cũng không co quan hệ với hội học sinh, ngược lại Trần Cửu Tương xui xẻo phải làm phó hội trưởng.
“Đùa gì thế? Tớ sinh ra để hy sinh cho người khác à? Tớ là nữ vương,nữ vương thì rất bận rộn với mấy quan hệ hữu nghị, lấy đâu ra thời gian làm nô lệ cho hội học sinh chứ?” Trần Cửu Tương la lớn.
“Bình thường không phải người trong hội học sinh luôn chọn những người hợp ý với hội trưởng sao? Tớ hợp ý với hắn ở chỗ nào chứ? Tớ chỉ là một người bình thường nhỏ bé tham sống sợ chết, tại sao hắn ta không bỏ qua cho tớ chứ?”
Chỉ là mặc kệ cô ấy phản kháng như thế nào thì cuối cùng cũng phải ai oán nhận lấy danh hiệu phó hội trưởng do có số phiếu cao nhất.
Thạch Đan Kỳ rất muốn an ủi bạn học cũ nhưng bất đắc dĩ chính cô cũng gặp không ít phiền phức.
Cũng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng năm nay lại có một bạn lớp trưởng bị tiếng sét ái tình, thổ lộ tình cảm với cô.
Thạch Đan Kỳ vì thế mà đau đầu không thôi. Cô vẫn rất hâm mộ bạn lớp trưởng này nhưng chẳng qua chỉ là “hâm mộ” thôi.
Cô chưa bao giờ có hứng thú với chuyện tình cảm. Cô rất sợ sau khi cô từ chối thì hai người không thể trở thành bạn bè nhưng cô lại không muốn làm trái với tình cảm của mình.
Thế là cô phải đi tìm Trần Cửu Tương để hỏi ý kiến.
Không nghĩ cũng biết, thế nào cô ấy cũng khuyên cô nên đồng ý.
“Sao không thử đi?” Trần Cửu Tương nói.


“Làm sao có thể thử được chứ?”
“Làm ơn đi, mình đây bạn trai có cả tá, gần bằng cả hạm đội, cậu không thấy sao?”
“Mấy cậu bạn đó nhiều lắm thì chỉ có thể coi là bạn nhậu thôi, bạn trai chỉ có một.”
“Chậc! Cậu làm gì mà cứ lẩn quẩn thế, cứ tìm đại một người cho rồi.”
Ý kiến này!
Sau này điều cô có thể làm là trốn tránh!
Đi học tránh, tan lớp tránh, hoạt động đoàn tránh.
Tại sao? Tại sao khi còn học trung học cô trốn tránh Trần Cửu Hãn, bây giờ cô lại phải tiếp tục trốn tránh người khác.
Rốt cuộc là cô đã trêu ghẹo ai chứ?
Thật may là bạn lớp trưởng này cũng sợ mất đi tình bạn hữu nên cũng không nhắc đến. Thạch Đan Kỳ thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Rốt cuộc năm thứ ba cũng qua hơn phân nửa, vừa thi cuối kỳ xong Trần Cửu Tương hăng hái hẹn cô đi ăn mừng vì mình sắp ”Sống lại làm người”! Bởi vì qua hết mùa hè này, cô ấy có thể ra khỏi hội học sinh.
Đến ngày hẹn, Thạch Đan Kỳ tới phòng trọ của Trần Cửu Tương. Vì Trần Cửu Tương phải đi mượn tập của một em lớp dưới nên Thạch Đan Kỳ phải tới trước để trừ trường hợp cô bị nhốt ở ngoài.
Phòng của Trần Cửu Tương xem như cũng sang trọng. Cái chung cư này mới xây được ba năm, an ninh tốt, thiết bị mới, có bảo vệ chặt chẽ. Mọi người đều nói nơi ở của Trần Cưu Tương là ký túc xá năm sao.
Thạch Đan Kỳ đi tới cửa, nhấn chuông điện.
Bên trong truyền đến tiếng bước chân, sau đó cửa mở ra…


“Đến đây, chúng ta nhất định phải kính Đan Kỳ một ly. Mặc dù cô ấy không phải là người của hội học sinh nhưng lại giúp chúng ta rất nhiều.” Một phó hội trưởng hội học sinh khác lớn tiếng nói.
Thạch Đan Kỳ cúi đầu nhìn thức ăn đến mất hồn.
“Này!” Người ngồi cạnh đầy nhẹ cô.
A, cô phục hồi tinh thần lại, phát hiện ai cũng nhìn chằm chằm mình. Mặt hơi đỏ lên vội vàng giơ ly nước trái cây lên như đáp lễ.
“Cậu sao vậy, cả buổi tối đều ngẩn người?” Người bên cạnh hỏi cô.
“Không có việc gì.” Thạch Đan Kỳ cười cười.
Trần Cửu Hãn.
Thật không ngờ sẽ gặp lại em ấy…
Em ấy càng lúc càng cao lớn, từ lúc học trung học đến giờ cô không cao lên được chút nào mà em ấy lại càng ngày càng cao, chắc hơn 185 cm rồi?
Bờ vai của em ấy thật rộng, mái tóc húi cua cũng dài ra, sống mũi thẳng, hai mắt sang long lanh nhưng thần sắc lại them phần lười biếng, càng làm cho người ta không hiểu được là em ấy đang nghĩ gì.
Đều tại Trần Cửu Tương! Nghe cô ấy nói thì cô cứ tưởng em ấy lớn lên sẽ giống một người đàn ông lực lưỡng, không ngờ lại không hề có chuyện đó.
Đến bây giờ cô vẫn nhớ đến bóng dáng ấy. Bóng dáng Trần Cửu Hãn cô đơn dựa vào khung cửa, nhìn cô nở nụ cười trào phúng.
Thật may, là Trần Cửu Hãn không nói gì… nếu như, nếu như em ấy cố ý nói gì đó… Trần Cửu Tương vội vàng lao ra nói “Tới trễ tới trễ”, sau đó kéo cô chạy…
“Này, cậu lại thất thần!” Bạn học ngồi kế bên vội vàng đẩy đẩy cô.
Thạch Đan Kỳ vội vàng lấy lại tinh thần, nhìn đồng hồ.


“Sắp mười hai giờ!” Cô sợ hãi kêu: “Trần Cửu Tương đâu? Chúng tớ nên về rồi, tớ với cậu ấy cùng đi.”
“Hình như cậu ấy mới ra ngoài nói chuyện với hội trưởng? Nên bây giờ không có ở đây.” Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Sắc mặt của hội trưởng đột nhiên tái còn Trần Cửu Tương thì không thấy đâu.
“Hội trưởng, Cửu Tương đâu?” Cô vội vã tiến lên trước hỏi.
“… Cô ấy về trước rồi.” Hội trưởng buồn bã nói.
“Cô ấy về trước?” Thạch Đan Kỳ kinh hãi. Cô đi chung xe máy với Trần Cửu Tương, bây giờ mười hai giờ rồi mà Trần Cửu Tương lại về trước thì cô làm sao về nhà đây?
Cô vội vã đứng dậy chạy ra ngoài, nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng cừu nhỏ của Trần Cửu Tương. Thạch Đan Kỳ đứng ngây người ở đầu đường, không biết nên làm gì.
Phần lớn bạn học đều là đạp xe tới hoặc là đi nhờ xe bạn khác, dĩ nhiên là cũng sẽ về chung. Bây giờ “xe” của cô không thấy đâu, chẳng lẽ cô phải gọi xe taxi về sao?
Cô ngây ngẩn một hồi, cửa phòng ăn bị đẩy ra , một đám Học Sinh lục tục đi ra.
“Đan kỳ, chúng ta phải đi về rùi, bái bai.”
“…Bái bai.” Cô thật là khóc không ra nước mắt.
Cô cảm thấy có người đến gần, vừa quay đầu nhìn, quả nhiên là hội trưởng. Từ trước đến giờ người này không hề nỗi giận, vậy mà tối nay cậu ta và Trần Cửu Tương gây gổ, nhưng mà người bị hại tại sao lại là cô chứ?
Cô thở dài.”Hội trưởng, mặc dù Cửu Tương là người thông minh nhưng có một số chuyện cô ấy rất ngây ngốc. Nếu như anh muốn cậu ấy hiểu cái gì đó, tốt nhất là trực tiếp nói với cậu ấy. Nếu như anh muốn cậu ấy tự hiểu ra thì phải chờ hơi lâu.”
Hội trưởng ừ một tiếng. Thạch Đan Kỳ cũng không để ý đến cậu ta, quay đầu lại hỏi còn có bạn nào chưa về, có thể đi nhờ xe không.
Đáng tiếc, gần như xe nào cũng có người đi rồi, cô gần như sắp khóc lên. Không thể làm gì khác hơn là quay đầu làm phiền hội trưởng…
Đợi đã, tại sao lại không thấy hội trưởng đâu? Cô mới nói chuyện với anh ta mà.



Thạch Đan Kỳ sững sờ đứng ven đường, mặc cho gió đêm thổi vù vù…
“Đan kỳ, sao cậu còn chưa về?” Mỹ Biên ngồi trên xe bạn trai hỏi cô.
“Tớ… tớ đi taxi được rồi.” Cô đau lòng móc bóp da ra, tiền đi làm thêm tháng này sắp bay mất. Vì chỗ cô làm không cần nhiều người nên đến bây giờ vẫn chưa tìm được chỗ làm mới, mấy trăm đồng này còn phải chống đỡ đến cuối tháng.
Brừm brừm!
Hai tiếng nổ xe máy vang lên sau lưng cô, Thạch Đan Kỳ tò mò quay đầu lại vừa nhìn.
“Ai vậy?” Mấy nữ sinh còn chưa đi bắt đầu bàn tán.
“Tthật là cao đó.”
“Rất đẹp trai.”
Thạch Đan Kỳ ngơ ngác nhìn vào đôi mắt đen đó.
Cậu ta… cậu ta tới đây làm gì?
Trần Cửu Hãn dựa vào máy xe, đôi tay vòng trước ngực, không biết là đã đợi ở đây bao lâu rồi. Thân hình cậu ta to lớn cao ngạo, chiếc xe máy kế bên cứ như một chú cừu nhỏ ngoan ngoãn nằm phục tùng dưới chân. “Đan Kỳ, hình như cậu ta đang nhìn cậu, cậu ta là ai vậy? Mau giới thiệu cho mọi người đi.” Mấy nữ sinh bên cạnh mắt sáng rực lên.
“Cậu ta, cậu ta là em trai của Cửu Tương.” Cô do dự chốc lát, rốt cuộc, cũng phải đối mặt với thực tế, cô chậm rãi đi tới.
Trần Cửu Hãn đợi cô đến gần, cũng không nói thêm gì, mặt không đổi sắc lấy ra một chiếc nón bảo hiểm từ trong thùng xe.
“Đeo lên.”
“Cám ơn.” Cô vội vàng nhận lấy: “Làm sao cậu biết…”
“Tên ngu ngốc kia gọi điện thoại gọi tôi tới đón chị.” Trần Cửu Hãn bình thản nói.
Thạch Đan Kỳ thở phào nhẹ nhõm, Trần Cửu Tương rốt cuộc là có lương tâm!
Buồn phiền biến mất, cô vui vẻ gật đầu cảm tạ Trần Cửu Hãn: “Cám ơn cậu”
Trần Cửu Hãn quay đầu ngồi lên xe. Thì ra mấy năm nay cậu ta toàn học thói ăn chơi? Thạch Đan Kỳ trộm làm mặt quỷ ở trong lòng.
Thật ra thì trước kia Trần Cửu Hãn cung rất dữ tợn, chỉ là không biết sao chỉ với cô mới mềm mỏng như thế.
Như vậy rất tốt. Chỉ có cô là độc nhất trong lòng anh, cô cùng người khác rất khác biệt.
Cô nhẹ nhàng ngồi lên phía sau xe.
Nhưng Trần Cửu Hãn tay dài chân dài, tùy tiện ăn một hạt cơm cũng có thể đi mấy trăm km, người chân ngắn tay ngắn như cô quả thật là bị làm khó.
Bình thường khi cô đi nhờ xe người khác thì người ta cũng đỡ cô lên xe, nhưng không dám nghĩ là Trần Cửu Hãn lại tốt bụng như vậy. Cô ở phía sau nhấc chân mất lần cũng không lên được nên đành bất đắc dĩ vịnh vào cánh tay Trần Cửu Hãn, dùng sức để lên xe. Sau khi ngồi xuống, cô lập tức buông cãu ta ra, không dám nắm lâu.
Xe nổ máy tiếng thẳng về phía trước, cô ngồi không vững nên cả người đập vào tấm lưng kiên cố của Trần Cửu Hãn. Cô vội vàng ngồi dậy, sau đó len lén nắm lấy áo sơ mi của Trần Cửu Hãn.
Thật vất vả mới ngồi vững vàng, người này lại bắt đầu đạp Phong Hỏa Luân, đông vọt tây chui, Nam bỏ rơi Bắc quay, không ngừng chen chút trong màn đêm. Thạch Đan Kỳ kinh hồn bạt vía, tay bất tri bất giác càng nắm càng chặt, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là ôm lấy eo Trần Cửu Hãn.
Cũng không biết Trần Cửu Hãn cố ý hay không mà đèn xanh vừa bật là cậu ta lại phóng đi, làm cô ngã đập vào lưng cậu ta. Cuôi cùng cô đành phải ôm cậu ta thật chặt, không dám buông tay.
“Chạy chậm một chút!” Cô kêu to.
Người phía trước không biết có nghe thấy hay không nhưng tốc độc xe chậm dần. Thạch Đan Kỳ thở phào nhẹ nhõm, mười mấy phút sau, rốt cuộc cũng đến nhà cô.
Lúc cô nhảy xuống xe, hai chân cứ như nhũn ra.
Bất kể Trần Cửu Hãn tới Đài Bắc là có mục đích gì, cô cũng không hi vọng cậu ta chết trên đường phố Đài Bắc.
“Trả nón cho cậu, cám ơn cậu đã chở tôi về.” Cô mệt lả cởi nón ra, bỏ vào trong tay Trần Cửu Hãn. rrầnn
Trần Cửu Hãn giương mắt nhìn cô, mặc dù cậu ta không nói gì nhưng cô có thể đoán được cậu ta đang nghĩ gì. Cậu ta cho rằng cô sẽ ở với mẹ nhưng quanh đây chỉ là phòng thuê giá rẻ, so với căn nhà ở Đài Nam cũng không hơn bao nhiêu.
“Hẹn gặp lại.” Thạch Đan Kỳ không có ý định nhiều lời, vẫy tay chào Trần Cửu Hãn rồi xoay người đi.
Ai, chủ nhà lại quên thêm dầu vào ổ khóa rồi, mở khóa càng ngày càng khó khăn. Cô dùng sức xoay chìa khóa.
Một bàn tay to đột nhiên từ phía sau lướt qua, đoạt lấy chìa khóa. Cô sửng sốt một chút, ngây ngốc quay đầu lại.
Một thân thể nóng rực ôm Thạch Đan Kỳ vào lòng, Trần Cửu Hãn giận dữ gầm nhẹ vào tai cô…
“Em, người phụ nữ không tim không phổi này!”
Sau đó, môi của cô liền bị Trần Cửu Hãn đè lại.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.