Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Chương 52



Ba năm sau…
Mỗi người trong chúng ta đều đang chờ một người xuất hiện, chờ anh ấy cứu rỗi mình, chờ anh ấy dành tình cảm cho riêng mình, chờ anh ấy coi mình là duy nhất trên cõi đời này.
♪Trần Nhất Lâm
Nheo mắt, chẳng hề nghe thấy tiếng chuông báo thức chói tai, ngược lại chỉ nghe mỗi tiếng mẹ, “Trần Nhất Lâm con còn chưa định lăn khỏi giường chắc?”
Rất không vừa lòng nắm chặt chăn, “Chuông báo có reo đâu, mới sáng sớm gọi con chi vậy?”
“Gì hả?” Mẹ lại cao giọng, “Ba cái chuông reo inh ỏi đến nỗi con chó ngoài sân cũng nổi đóa mà con còn không hay biết á?”
“Gì?” Tôi vội đứng dậy, nhìn đồng hồ đầu giường, thôi chết, mới đó mà 9h5p rồi. Vừa cấp tốc đồ ngủ thay đồ đi làm vừa trách mẹ đang đứng một bên, “Biết trễ thế sao giờ mớ gọi con.”
Mẹ nhín vai bó tay, “Ai bảo con nướng ghê thế.”
Làm mặt quỷ với mẹ rồi vọt chạy vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, nhìn gương mặt không hề chải chuốt gì trong gương, thở dài. Trần Nhất Lâm, năm nay cô đã 26 tuổi rồi đó, tuổi này chị cô đã có thai sống chết đòi gã cho anh rễ rồi. Hiện tại tôi hoàn toàn không có thành tựu nào, không có IQ hơn người, không xinh đẹp rạng ngời, cũng chẳng có trình độ gì đáng để người ta ngưỡng mộ, tôi là một cô gái hết sức bình thường.
Tất nhiên đây toàn mẹ tôi phán.
Tôi rõ hơn ai hết, tuy tôi không phải người ưu tú nhất, nhưng cũng không tầm thường như mẹ hình dung đâu. Ít nhất trung học cũng có nhiều nam sinh viết thư tình rực rỡ màu sắc cho tôi, tuy tôi không giỏi nhất, nhìn lên tôi chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống cũng chẳng ai bằng mình.
Dĩ nhiên tất cả không thể tách rời cha mẹ tôi, họ cho tôi tổ ấm yên bình.Tôi có 1 anh trai cùng 1 chị gái, anh lo liệu chuyện công ty, chuyện khác đã có chị lo, thế nên tôi nghĩ tôi là người hạnh phúc nhất.
Nhưng tôi cũng không cách nào phủ nhận một chuyện, sinh nhật 26 tuổi của tôi, cho dù luôn ra vẻ không bận tâm, nhưng nhìn những diễn đàn, những topic về đề tài ‘gái ế’ là lại thấy chán chường. Nhất là cha mẹ tôi, cực kì mê xem Phi thành vật nhiễu của đài truyền hình Hồ Nam, thật ra họ xem thôi cũng đâu có chuyện gì, quan trọng là họ đang xem lại hay vô tình cố ý liếc qua cô, ánh mắt đó, đủ để tôi hạ quyết tâm nhất định phải có bạn trai.
Thích nhất là người ấy mặt mũi cũng ổn, tính tình cũng ổn, gia thế cũng ổn, trình độ cũng ổn, rồi sẽ đưa anh ấy về ra mắt họ, cho họ thấy con gái họ cũng rất là có tiền đồ. Chỉ là mỗi lần nghĩ vậy xong lại vô thức vỗ đầu mình mấy cái: cô hai mươi mấy tuổi chứ không phải mười mấy tuổi nửa, ở đó mà còn mơ mộng.
Thế mà Trình Nghi Bắc lại giống như một giấc mộng tốt đẹp bước đến bên đời tôi.

Và thế là lúc họ xem ‘Phi thành vật nhiễu’ đã không dùng ánh mắt đầy thâm ý như thế nhìn tôi nữa.
Tôi buồn cười vì những suy nghĩ này. Rửa mặt xong, thoa lớp son mỏng, trang điểm nhẹ. Dạo trước trên mạng bùng lên một tin hot, cô gái Hàn quốc không tẩy trang hai năm liền làn da không khác nào người 40 tuổi, hại tôi sợ như điên, từ đó cũng không dám trang điểm đậm nữa, bất kể thế nào cũng không tốt cho da. Vì thế mà tôi học mẹo trang điểm, chị cũng từng nói, trông tôi hợp với cách trang điểm nhẹ hơn.
Chuẩn bị xong hết xách túi chuẩn bị ra ngoài. Mẹ ở sau gọi lại, “Không mang cơm theo à?”
“Không, ngoài công ty có bán mà.”
Lái chiếc Mini Cabrio trên đường, chiếc xe này lúc trước là của anh tôi, chạy lâu rồi mà vẫn bền, không có ý định đổi mới, nguyên nhân lớn nhất là đổi xe đủ thứ phiền. Chiếc xe này mùa hè là hệt như đang đi xông hơi. Kể cũng lạ, không ngờ lúc đi thi bằng lái cảm thấy sau này mình sẽ có bạn trai chở, không thì cũng mời lái xe. Nhưng đã học rất nghiên túc, cực nhọc, cảm thấy nếu mình mà không lấy được bằng lái vậy mình hết cứu nổi rồi, bởi thế cứ kiên trì.
Đi ngay giờ cao điểm? Kẹt xe, cứ nhích nhích từng chút một, bình thường thì không sao, mọi ngày đi rất sớm, giờ thì không phải vậy. Thật là, đã trễ còn gặp xui nữa chứ.
Hồi trước có xem trên tin tức, chẳng phải bảo thành phố Bắc Xuyên giao thông thuận lợi lắm ư, chẳng lẽ những kênh tin tức bây giờ toàn lừa người đọc trung thực à?
Đường vừa thông lại dính đèn đỏ. Đây giải thích rất rõ câu nhà dột còn gặp mưa đêm.
Tôi nghi ngờ có phải tại tôi lén đọc ‘Bộ bộ kinh tâm’ trên mạng không, thấy wed vừa đăng lên toàn bộ, không nghĩ nhiều lập tức nhào lên xem, tuy phải down app cái trình duyệt xem phim đó về rất là phiền, nhưng cứ vừa thấy ‘Bộ bộ kinh tâm’ hoàn thì những phiền phức đó cũng hóa mây bay, Trần Nhất Tâm nói tôi là minh chứng điển hình của kẻ qua cầu rút ván, mắng những cá nhân chuyên đăng phim vi phạm bản quyền, ngoài mặt là quảng cáo phim rầm rộ cho người ta, quay lưng lại đã cướp gần hết người xem. Thôi được, tôi thừa nhận mình là người xấu, ai bảo ta không cưỡng lại được cám dỗ cơ chứ. Quan trọng là tôi lại úng não gọi cho Trần Nhất Tâm bảo chị ấy xem Bộ bộ kinh tâm chung với tôi, ai dè không quên lúc đó đã là 2 giờ sáng, bị người chị yêu quý luôn coi giấc ngủ là niềm hạnh phúc nhất cuộc đời trách cho nửa tiếng.
Cuối cùng cũng xem xong hết Bộ bộ kinh tâm, còn nói hôm nào đó rãnh sẽ xem lại lần nữa. Phải nói tôi thật sự rất thích thập tam gia, cũng phải công nhận đôi mắt của Bát gia rất đỗi dịu dàng, Tứ gia vô cùng uy nghiêm, nhưng vẫn rất đau lòng vì Thập tam gia.
Tập cuối, khi Thập tam trao rượu độc cho Cửu gia với Bát gia, nhớ rõ tình tiết này cũng y chang trong nguyên tác, đan xen nhau, phải nói là rất hay. Nhưng tôi cũng là người lý trí, phim chuyển thể không tồi, nhưng PS, kĩ xảo còn non kém quá, nhiều bạn trên mạng nhặt được cả đống sạn, nhưng cũng đâu ảnh hưởng gì tới sự yêu thích của tôi đối với phim và tiểu thuyết này.
Nếu tôi nói với Trình Nghi Bắc tôi xem phim nên đi trễ, không biết vẻ mặt anh ấy sẽ ra sao nhỉ?
Đổi lại tôi tin anh ấy sẽ không có biểu cảm gì hết, cùng lắm là mím môi, kế tiếp sẽ cười nhẹ. Dù trong văn kiện cấp dưới giao có sai sót lớn anh ấy vẫn điềm tĩnh nói: mời cô/cậu nộp đơn từ chức trước trưa mai, nếu có thể tốt nhất cô/cậu đừng để những sai sót ngớ ngẩn thế này xuất hiện nữa.
Đó chính là tác phong làm việc của Trình Nghi Bắc. Ở bên anh hơn 1 năm, tôi chưa bao giờ thấy anh nổi giận bao giờ, dù cho anh không tán thành ý kiến đó, anh vẫn kiên nhẫn nghe người kia nói hết sau đó mới nói quan điểm của mình. Cha từng nói, những hành vi thông thường của một người sẽ phản ánh trình độ giáo dưỡng của người đó, kiên nhẫn và lắng nghe là hai khả năng cơ bản nhất của người có giáo dưỡng, nhưng đa số lại không ai làm được.
Không còn chướng ngại phía trước, dùng tốc độ nhanh nhất có thể, chỉ mong có thể nhanh tới công ty.



Giá hôm nay không phải là thứ sáu, giá hôm nay không có buổi họp thường kỳ, tôi cũng không gấp như vậy đâu. Đương nhiên, nguyên nhân lớn nhất nếu tôi không phải bạn gái Trình Nghi Bắc, tôi cũng chẳng tận tâm trách vầy đâu. Suy cho cùng nếu tôi mà muộn, chắc chắc sẽ lan ra những lời nói xấu như này: chẳng phải cô ta là bạn gái Trình tổng à? Không dậy sớm nổi à?
Ta không quan tâm những lời này, nhưng những lời nói ấy nhất định sẽ ảnh hưởng đến Trình Nghi Bắc.
Nhưng tôi thật sự rất hạnh phúc. Thân phận bạn gái của Trình Nghi Bắc, vậy mà may mắn nó lại thuộc về tôi. Gặp anh là một chuyện rất bình thường, chẳng có cuộc gặp gỡ đáng nhớ như bao người khác, cũng chẳng oanh oanh liệt liệt, chẳng qua chỉ bởi một ánh mắt mờ nhạt, tôi đã vì anh mà trầm luân.
Trong hôn lễ của chị tôi, anh đại diện của Quang Ảnh tham dự hôn lễ, ở thành phố Bắc Xuyên ai ai cũng biết đó là công ty thiết kế xây dựng, bao gồm thiết kế xây dựng và thiết kế nội thất, trong vòng 1 năm ngắn ngủi đã bắt đầu có thương hiệu, nhưng sức cạnh tranh vẫn chưa mạnh.
Anh không phải người mặc đẹp nhất, cũng không phải người rực rỡ nhất, nhưng anh hoàn toàn có thể trở thành người nổi bật nhất trong số những người kia, thế nhưng anh không làm vậy. Chẳng hiểu sao ngay từ lần đầu nhìn thấy anh, trong đầu duy nghĩ đến câu: sự khiêm tốn hoa lệ.
Tôi là phù dâu của chị, chị nhỏ giọng hỏi tôi: “Biết cậu ấy là ai không?”
“Tổng giám đốc của Quang Ảnh, tài năng, thành lập nên Quang Ảnh chỉ trong vòng một năm.” Nói thật, tôi luôn có thiện cảm với những người tự nỗ lực gây dựng sự nghiệp.
Chị cười nhạt tôi, “Quang Ảnh thì nói làm gì, nói cậu ta tự mình lập nghiệp cũng không sai, đúng là không hề dựa vào gia thế.”
“Ý gì?”
“Cậu ấy tên Trình Nghi Bắc, em nghĩ đó là ý gì?”
Quan sát nét mặt của chị tôi, mờ mịt, Trình Nghi Bắc, họ Trình, “Lẽ nào anh ấy là…?”
Chị gật đầu.
Tôi nhìn Trình Nghi Bắc vài lần, không ngờ, người có xuất thân giống anh, thế mà lại có thể làm nên điều đó. Lúc chị với anh rể đến bàn anh ấy mời rượu, anh rất tử tế nhường cô dâu chú rễ cùng uống 1 ly, không như những người kia luôn cố ý chỉnh họ.
Ấn tượng về Trình Nghi Bắc chỉ dừng lại với khiêm tốn và bí ẩn.
Hôm sau bỗng nhận ra một điều, khi bạn bắt đầu để tâm đến một ai đó, tần suất anh ấy xuất hiện trong cuộc sống của bạn cao dần lên. Sẽ nhận ra ảnh của anh ấy thường hay xuất hiện trên tạp chí kinh tế tài chính, khác với các tin giải trí, thấy các mục phỏng vấn về anh, lạnh nhạt chia sẻ kinh nghiệm về chuyện anh tự mình lập nghiệp, sẽ thấy những bài giới thiệu về anh trên tạp chí Đời sống, hệt như đang phân tích về cuộc sống của anh.


Chỉ là tôi chưa từng nghĩ sẽ được gặp lại anh.
Lơ đễnh đến Quang Ảnh phỏng vấn, thuận lợi qua cửa, thành một trong số những nhân viên của anh.
Anh là ông chủ tốt, chí ít thì anh không hà khắc với nhân viên, rất nhiều nhân viên thiết kế trong công ty đều dốc sức làm việc cho anh, cùng anh đi từ lúc bắt đầu, giữa họ có một sự tín nhiệm rất sâu. Lắm lúc lại cảm thấy bọn họ không hề giống ông chủ với nhân viên, mà giống bạn bè mới đúng.
Vào Quang Ảnh cơ hội tiếp xúc với anh lại càng nhiều lên, chỉ tiếc anh đối với tôi và những nhân viên khác chẳng có gì khác biệt.
Nửa năm kể từ khi vào Quang Ảnh, tôi cùng anh tham dự một bữa tiệc, kết thúc bữa tiệc, anh không như thường lệ chở tôi về nhà.
Anh ngồi gế lái, tôi chỉ có thể nhờ đèn đường hắt vào mà ngắm anh, đường cong nhu hòa mà tinh tế, anh quay đầu nhìn tôi, “Hiện tại em chưa có bạn trai đúng không?”
Tôi kinh ngạc nhìn anh, không biết nên diễn tả cảm giác này thế nào, đầu óc hỗn loạn, chỉ biết ngây ngốc gật đầu.
Anh chợt cười, sau này tôi nghĩ chắc chắn anh cảm thấy khi đó tôi rất ngốc, tay anh sờ đầu tôi, “Trùng hợp quá, tôi cũng chưa có bạn gái.”
Tôi vẫn ngây ngốc nhìn anh, không biết thế nào, nhưng lòng lại có chút gì đó chờ mong, như ngọn lửa nhỏ chầm chậm cháy.
“Vì thế…?”
“Chúng ta giúp nước nhà giảm bớt tỉ lệ độc thân mà hợp thành một đôi đi!”
Tôi nhìn khuôn mặt anh ưng ửng đỏ vì rượu của anh, luống cuống.
Anh lại nở nụ cười hết sức rạng rỡ với tôi, “Yên tâm đi, anh không say.”
Tôi cứ thể mà trở thành bạn gái Trình Nghi Bắc, mơ hồ không rõ chuyện trước mắt. Đến khi Trần Nhất Tâm biết chuyện thì cười vào mặt tôi hơn tháng trời, tôi tự nhận mình hơi ngốc, hai ba câu là bị người ta hốt luôn.
Sức chống cự với cám dỗ của tôi cực kém, huống chi là sự hấp dẫn trí mạng như anh.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.