Cô vợ xấu xí

Chương 71



Nghĩ đến đây, Mục Chính Hi nói: “Miếng đất đó chính phủ không ký nên không thể khai phá, cho nên anh nghĩ đợi thêm một thời gian nữa rồi nói!” Anh nói vô cùng tuỳ tính. `

“Muốn chính phủ ký với anh mà nói chẳng phải chỉ là một việc cỏn con thôi sao?” Lăng Tiêu Tường cười hỏi ngược lại.

“Không ai biết chính sách quốc gia đi như thế nào, lỡ như có gì thay đổi, đến khi đó người chịu thiệt chỉ là chính ta, cho nên để một thời gian nữa rồi nói đi!” Mục Chính Hi nói, cũng không muốn tiếp tục chủ đề này với cô ta nữa.

Mục Chính Hi đã nói vậy rồi thì Lăng Tiêu Tường cũng không tiện nói gì nữa, cô ta gật đầu: “Ừm, chuyện này anh với ba em xem xét rồi xử lý đi, em không hỏi nhiều nữa, tin rằng hai người sẽ làm tốt thôi!”

“Ừm!” Mục Chính Hi nhẹ gật đầu, xem ra cũng không có bao nhiêu cảm xúc.

Lăng Tiêu Tường nhìn anh, bỗng nhiên nhớ tới điều gì bèn thuận thế hỏi: “Đúng rồi, ba em nói lâu lắm rồi anh không tới nhà em ăn cơm, bảo anh bớt chút thời gian qua đó!” Cô ta nũng nịu nói.

Mục Chính Hi nhíu mày, một hồi lâu sau mới lên tiếng: “Ừ, anh biết rồi, đợi kết thúc cuộc thi sẽ bớt chút thời gian

tới đó!“ Anh nghiêm túc nói, anh không từ chối chuyện

Nghe Mục Chính Hi nói vậy, Lăng Tiêu Tường mới yên tâm.

“Được, em sẽ nói lại với ba!” Cô ta cười nói. Mục Chính Hi nhìn cô ta rồi không nói gì nữa.

Một bữa cơm khiến Lăng Tiêu Tường tháo gỡ không ít khúc mắc.

Khi Mục Chính Hi đưa Lăng Tiêu Tường về, cô ta thuận thế ôm anh: “Chính Hi, tối nay anh có thời giản không?” Giọng nói nững nịu của cô ta vang lên.

Nhìn dáng vẻ này của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi biết là ý gì, nhưng bây giờ anh hoàn toàn không có tâm tư.

“Ừm, tối nay còn có hai bữa tiệc!”

Nghe vậy, Lăng Tiêu Tường hơi bất mãn chu miệng, ôm lấy cổ anh: “Đã rất lâu rồi anh không ở bên em đó!”

“Sao? Muốn à?!“ Mục Chính Hi nhướn mày, trêu tức nhìn cô ta hỏi.

Sau khi nghe thấy lời Mục Chính Hi, mặt Lăng Tiêu Tường đỏ lên: “Đáng ghét!” Mặc dù nói như vậy nhưng lại ngầm thừa nhận lời anh nói.

“Khi nào thÌ’anh ở cùng em được?!” Lăng Tiêu Tường hỏi anh.

Nhìn cô ta như vậy, trong đầu Mục Chính Hi lại hiện lên gương mặt Hạ Tịch Nghiên lần nữa, có lẽ cô gái kia sẽ không xuất hiện dáng vẻ này đâu.

Đúng là gặp quỷ!

Cả buổi tối trong đầu anh không ngừng hiện lên gương mặt cô!

Nhìn tay Lăng Tiêu Tường đang di chuyển trên người mình, thậm chí còn có xu hướng di chuyển xuống thân dưới mình, Mục Chính Hi nói: “Tiêu Tường, bây giờ là ban ngày!”

“Anh sẽ để tâm tới vấn đề này sao?“ Lăng Tiêu Tường nhìn anh mị hoặc hỏi, tay càng sờ xuống dưới: Lá gan càng ngày càng lớn. Khi sắp chạm tới, Mục Chính Hi lại ngăn cản, túm lấy tay cô ta.

Lăng Tiêu Tường chau mày nhìn anh, lúc này Mục Chính Hi lại nâng mặt cô ta lên: “Ngoan, bây giờ anh có việc phải về công ty, hôm khác tìm em sau”

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.