Cô vợ xấu xí

Chương 70: Nghe được đoạn đối thoại (4)



Người của bộ phận thiết kế đều nhìn thấy nhưng không nói gì, chuyện có thể không dây vào thì quyết không dính dáng.

Nhưng Khả Khả không nhịn được nên hỏi:

Hạ Tịch Nghiên nghiêm túc suy nghĩ: “Có lễ cô ta cảm thấy tôi xinh đẹp hơn cô ta!”

Nghe câu này, Khả Khả không nhịn được bật cười ra tiếng.

Bây giờ cô không chỉ cảm thấy.Hạ Tịch Nghiên miệng lưỡi lợi hãi mà còn rất hài hước.

Mặc dù là sự thật, nhưng-Hạ Tịch Nghiên nói ra như vậy, Khả Khả cảm thấy rất buồn cười.

Lúc này Hạ Tịch Nghiên lại nhìn cô ấy, vừa ăn vừa hỏi: “Không phải sao?”

Khả Khả gật đầu liên tục: “Tịch Nghiên, càng ngày tôi càng phát hiện, cô rất hợp khẩu vị của tôi!“

“Vậy rốt cuộc có đúng hay không?!”

“Đúng! Khả Khả gật đầu, cô thích sự tự tin này của Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên cũng cười, không nói gì nữa, hai người tiếp tục ăn trưa.

cảm thấy quan hệ giữa hai người đã thân thiết hơn rất nhiều.

Hai người cười cười nói nói, lập tức có rất nhiều đề tài chung.

Ăn cơm xong, hai người cùng nhau về công ty.

Mà bên phía Mục Chính Hi và Lăng Tiêu Tường.

Hai người ăn đồ Tây, Mục Chính Hi vẫn luôn’im lăng, không hề chủ động lên tiếng, Lăng Tiêu Tườrlg ngồi đối diện anh, lần đầu tiên cảm thấy người đàn ông này ở trước mặt mình nhưng lòng lại không ở đây:

“Anh đang nghĩ gì vậy?!“ Lăng Tiêu Tường lên tiếng,

nhìn anh hỏi.

“Không có gì!“ Mục Chính Hi hờ hững đáp, sau đó nhìn cô ta: “Sao hôm nay lại nhớ ra tới tìm anh đi ăn thế?”

Nghe thấy câu này, Lăng Tiêu Tường ngước mắt: “Đương nhiên là nhớ anh rồi, trước kia em vẫn thường. xuyên ra ngoài ăn cơm!”

Nói đến đây, Mục Chính Hi nhướn mày, lần đầu tiên cảm. thấy ăn cơm cùng Lăng Tiêu Tường rất vô vị, ngồi cùng nhau mà toàn nói cái gì mà nhớ anh, yêu anh này nọ, thật nhàm chán. Le này, trong đầu anh lại hiện lên gương mặt Hạ Tịch Nghiên.

Bây giờ cô đang ăn gì? Anh đang nhớ!

Nhà hàng này cũng là nhà hàng lần trước anh và Hạ

Nghiên đã ăn cùng nhau.

Mặc dù lần trước hai người không nói nhiều nhưng cảm thấy vẫn chưa thoả mãn, rất có ý nghĩa…

Thấy Mục Chính Hi không để tâm đến mình, Lăng Tiêu Tường càng cảm thấy có nguy cơ.

“Chính Hi!“ Đột nhiên Lăng Tiêu Tường buông dao dĩa trong tay xuống, cầm lấy tay Mục Chính Hi, nhìranh rồi hơi đau lòng hỏi: “Chính Hi, có phải anh hết yêu em rồi không?”

Thấy Lăng Tiêu Tường như vậy, Mục Chính Hi nghĩ một lát rồi nói: “Sao có thể, đừng nghĩ nhiều!”

“Nhưng vì sao em cảm thấy tấm tư của anh không ở chỗ em?!” Lăng Tiêu Tường lo lắng hỏi, trước kia vẫn chưa thấy gì nhưng hôm nay, cô ta lại càng cảm thấy lo lắng.

Mục Chính Hi nhìn Lăng Tiêu Tường nói: “Nghĩ quá nhiều rồi, chỉ là gần đây công việc hơi bận nên không chú ý tới em mà thôi!“

Nghe Mục Chính Hi nói vậy, Lăng Tiêu Tường chớp chớp. đôi mắt: “Là vậy sao?”

Mục Chính Hi gật đầu. Nếu Mục Chính Hi đã nói vậy thì Lăng Tiêu Tường sẽ tin.

Cô ta tin chắc, cho dù Mục Chính Hi lừa mình thì cũng là yêu mình, nếu có một người đàn ông ngay cả lừa bạn cũng chẳng thèm thì nói lên, anh ta đã hết yêu bạn rồi.

“Được rồi, mau ăn đi, đừng suy nghĩ nữa!“ Mục Chính Hi

nói rồi rút tay ra, vỗ về cô ta.

Nhìn Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường mỉm cười gật đầu: “Vâng!”

Vì thế lại tiếp tục ăn cơm.

“Đúng rồi, Chính Hi, chuyện hợp tác của Lăng thị với Vân Duệ, ba em đã nói với anh chưa?” Lăng “so Tường tìm để tài để nói.

“Ừm, nói rồi!“ Mục Chính Hi thản nhiên đáp: “Anh nghĩ thể nào?!” Lăng Tiêu Tường hỏi.

Nói đến đây, Mục Chính Hi ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu Tường, đây mới là mục đích hôm nay cô ta tới tìm anh nhỉ!

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.