Cô vợ xấu xí

Chương 50: Bổn mắt nhìn nhau



Ở bên khác.

Có một số chuyện, không phải là bạn không muốn gặp thì sẽ không gặp, cũng không phải

bạn muốn trốn là có thể trốn đi được.

Liên quan đến cuộc thi Tân Nhuệ, bọn họ có một buổi triển lãm, tất cả những người tham

gia cuộc thi đều phải đi xem.

Cho nên Mục Chính Hi và Hạ Tịch Nghiên không thể không cùng nhau di

Kể từ sau ngày đó, hai người khôn: riêng nhau qua; bây giờ đang ở trong xe, bầu không khí ít nhiều cũng có chút quái dị.

Hạ Tịch.Nghiên vốn muốn tự mình bắt xe qua đó, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt kiêu ngạo của Mục Chính Hi, lời nói nào cũng bị nuốt xuống hết rồi.

Chỉ cần không cần nói chuyện với anh ta, Hạ

Tịch Nghiên có thế nào cũng được

Thế là Hạ Tịch Nghiên còn cố ý ngồi ở hàng ghê sau, duy trì khoảng cách với Mục Chính Hi

Mục Chính Hi ngồi ở đằng trước, hình như trở thành một tài xế rồi

Nhưng mà mấy cái này Hạ Tịch Nghiên không có đề ý, có thể tránh được thì đều phải tránh. ì

Mục Chính Hi lái xe, môi mím lại, từ đầu cuối không có mở miệng.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đằng sau, Mục Chính Hi không có lên tiếng, cô cũng càng không mở miệng, thế là, ngồi ở đăng sau, ánh mắt nh ngoài cửa sổ, cũng không biết là đang nghĩ gì nữa.

Mục Chính† Hi thấy cô yên lặng như

mắt thông qua kính chiếu hậu nhìn cô

Đúng Vào lúc này, Hạ Tịch Nghiên thu tâm mắt lại, nhìn về đằng trước, cũng đúng lúc nhìn thấy Mục Chính Hi đang nhìn mình.

Vào giây phút bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí cực kỳ quái dị

Sau đó hai người lại đồng thời hiểu ngầm mà dời tầm mắt đi, ai cũng không nhìn ai.

Nhịp tỉm của Hạ Tịch Nghiên có chút nhanh,

bởi vì cô rất sợ Mục Chính Hi vào một chuyện

nào đó, vào một thời khắc nào đó, cô nhận ra mình.

NHưng Mục Chính Hi thì khác, nhìn thấy thì

nhìn thấy, cho dù có dời tầm mắt đi, anh cũng vô cùng điềm tĩnh mà dời.

Lái xe, hai người tiếp tục yên lặng.

Mãi cho đến khi tới điểm đến, hai người đều xuống xe.

Trình thư mời ra, hai người thuận lợi tiến vào trong.

Lần triển lãm châu báu này, có rất nhiều cảnh sát vũ trang và an ninh được điều động.

Bởi vì là triển lãm hàng thật, mỗi một món đều có giá trị không bình thường, cho nên có

vô cùng ít người được mời.

Nhưng g không thiếu một số người có tiền, quan lại quyền quý.

Sau khi Mục Chính Hi và Hạ Tịch Nghiên đi

Vào, rất nhiều người đã bắt đầu ngắm nghía rồi.

“Đây là một cơ hội hiếm có, thưởng thữc cho đã đi, đừng có làm Vân Duệ mất mặt!”’Mục Chính Hi nói

Nghe thấy lời của anh, Hạ Tịch! nhíu mày, lời của Mục Chính Hi thật người ta không thích mà, nhưng ai biểu

phẩm thiết kế đó. Không thể không nói, mỗi một tác phẩm đều rất xuất sắc, ưu tú.

Nhưng là cũng có rất nhiều tác phẩm, chỉ có thôi bề ngoài hoa lệ, chứ không có ý nghĩa 9ì cả.

Hạ Tịch Nghiên ở một bên xem xem, không có quá hứng thú, mãi cho đến khi đứng ở trước mặt một tác phẩm, cô ngừng bước chân

Một thiết kế vòng cổ, rất đơn giản, mang theo một viên kim cương màu xanh lam, hình bầu dục, nhìn trông rất đẹp.

Nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên ngừng bước chân Mục Chính Hi cũng tò mò sáp đến xem.

Lúc nhìn thấy cái tác phẩm đó, cũng hơi sững sờ một hồi

“Thích sao?  Lúc này Mục Chính Hi nhướng mày hỏi.

“Anh không cảm thấy cái thiết kế này rất đặc biệt, rất đặc thù sao?”

“Đặc thù thế nào?”

“Cái mặt dây chuyền này, giống như là nước mắt của con người “ Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe thầy sự hình dung của Hạ Tịch Nhiên, Mục Chính Hi nhìn thử, thật sự là có chút giống, đặc biệt là màu xanh lam, mang đến cho người ta cảm giác rất đặc biệt. “Có một chút!”

“Tôi cảm thấy, cái thiết kế này nhất định có ý nghĩa rất là đặc thù!” Hạ Tịch Nghiên vô cùng khẳng định mà nói.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.