Cô vợ xấu xí

Chương 48: Át chủ bài trong tay



Anh ta rất muốn biết giao dịch mà cô ta nói tới rốt cuộc là giao dịch gì!

Lăng Tiêu Tường suy nghĩ, cũng không loanh quanh trong cái vòng nữa, đứng dậy đi về phía Hạ Kỳ Lâm: “Tổng giám đốc Hạ, mối quan hệ giữa anh và Hạ Tịch Nghiên chính là mối quan hệ bạn bè nam nữ, anh là thích cô ấy, tại sao lại không để cô ấy đến công ty của anh làm?”

Lời của Lăng Tiêu Tường vừa mới nói ra khỏi miệng, Hạ Kỳ Lâm đã hiểu cô ta có ý gì.

Hóa ra là vì Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Kỳ Lâm ngồi trên ghế, không hề động đậy, chỉ là đôi mắt đang nhìn cô ta: “Sau đó thì sao?”

“Cái này gọi là ven hồ thưởng thức ánh trăng, anh để Hạ Tịch Nghiên ở lại Vân Duệ,

anh yên tâm sao? Phải biết là người tài ở Vân Duệ rất nhiều, cô ấy rất có thể sẽ bị người khác theo đuổi mất.” Lăng Tiêu Tường nói với Hạ Kỳ Lâm, cố ý nói chuyện này nghiêm trọng hơn, lại không nhắc đến Mục Chính Hi một lời.

Nghe thấy lời cô ta, Hạ Kỳ Lâm ngồi ở chỗ đó, khóe miệng ngậm lấy một nụ cười: “Cảm ơn ý tốt của cô Lăng, tôi không lo lắng.”

Nghe Hạ Kỳ Lâm nói vậy, Lăng Tiêu Tường nhíu mày, lập tức nở nụ cười: “Tổng giám đốc Hạ thật sự đủ tự tin.”

“Cô Lăng, lo lắng thay cho tôi hay là lo lắng thay cho chính cô đây?” Lúc này, Hạ Kỳ Lâm bỗng nhiên mở miệng hỏi cô ta.

Lăng Tiêu Tường không ngờ rằng anh ta bỗng nhiên lại hỏi như vậy, ngẩn người mở miệng: “Có ý gì đây?”

“Tôi có ý gì, cô Lăng hẳn là hiểu rất rõ.”

Hạ Kỳ Lâm mở miệng nói ra từng chữ với cô ta, khóe miệng nhếch lên.

“Đã nói là nói chuyện giao dịch, cô Lăng cứ nói chuyện lập lờ nước đôi, kêu tôi phải làm sao để tin tưởng đây?” Hạ Kỳ Lâm nói.

Nói như vậy, Lăng Tiêu Tường nắm chặt nắm đấm, bên ngoài đều nói Hạ Kỳ Lâm rất dễ nói chuyện, sao cô ta lại không cảm thấy như vậy?

Hơn nữa, dường như Hạ Kỳ Lâm là một người rất âm hiểm!

Đã nói thế rồi, Lăng Tiêu Tường cũng không cần thiết, chỉ cần có thể giữ lại Mục Chính Hi thì cô ta làm cái gì cũng đáng giá.

“Tôi biết là hiện tại anh đang đấu thầu một mảnh đất với công ty của chúng tôi, nếu như anh có thể thuyết phục Hạ Tịch Nghiên rời khỏi tập đoàn Vân Duệ thì tôi sẽ khuyên ba của tôi tặng mảnh đất này cho anh.” Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Kỳ Lâm nói.

Nghe được chuyện này, Hạ Kỳ Lâm nhíu mày, cô ta nói mảnh đất kia, quả thật là anh ta vẫn muốn có được đó.

Thế nhưng mà…

“Cô Lăng, cô vẫn chưa nói đến trọng điểm.” Hạ Kỳ Lâm nhìn Lăng Tiêu Tường.

Lăng Tiêu Tường nhíu mày, cô ta nói còn chưa đủ rõ ràng hay sao?

“Cô là không yên lòng về Mục Chính Hi chứ gì?” Lúc này, Hạ Kỳ Lâm bỗng nhiên mở miệng nói, mà nụ cười ở trên mặt là chắc chắn.

Dường như đã sớm nhìn ra mục đích của Lăng Tiêu Tường.

Kể từ lúc mà cô ta bước vào cửa, lúc nhắc đến tên của Hạ Tịch Nghiên, anh ta đã đoán được rồi.

Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Kỳ Lâm, cũng không bất ngờ gì: “Đúng, tôi là vì Mục Chính Hi cho nên mới thành lập giao dịch này,

nếu như anh có thể thuyết phục Hạ Tịch Nghiên rời khỏi Vân Duệ, tôi sẽ khuyên ba tôi từ bỏ mảnh đất kia.” Lăng Tiêu Tường nói.

Điều kiện này hoàn toàn quả thật rất hấp dẫn người khác.

Hạ Kỳ Lâm nhìn Lăng Tiêu Tường: “Sao cô có thể biết được tôi không lấy nổi mảnh đất kia chứ?”

Tập đoàn Hạ của hiện tại không phải là công ty sắp phá sản của mấy năm trước nữa, có thể được so ngang hàng với Lăng thị.

“ý của tổng giám đốc Hạ chính là không đồng ý giao dịch này?” Lăng Tiêu Tường hỏi lại anh ta: “Đúng, hiện tại lấy năng lực của Hạ thị, mảnh đất kia chưa chắc không đến được tay, nhưng mà Lăng thị cũng nhất định phải có được mảnh đất này, vậy thì cũng không biết nó sẽ rơi vào tay ai.” Lăng Tiêu Tường nói.”Hơn nữa, chủ của mảnh đất kia có quan hệ với ba của tôi… Nói xong, Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Kỳ Lâm, câu cuối cùng mới chính là át chủ bài của Lăng Tiêu Tường.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.