Cô vợ xấu xí

Chương 39: Sống rất tốt



Chỗ ngồi của Hạ Kỳ Lâm đối diện với Mục Chính Hi, lúc nhìn thấy anh, anh ta cũng rất bất ngờ.

Tại sao cậu ta lại ở chỗ này chứ?

Lúc này, mắt của anh ta lơ đãng quét nhìn Hạ Tịch Nghiên ở bên cạnh, sau khi nhớ đến lời của Hạ Tịch Nghiên, cũng giả bộ bình tính đứng lên.

“Tổng giám đốc Mục, sau cậu lại ở đây?”

“Có thể ở đây, đương nhiên là ăn cơm rồi.” Nói xong, ánh mắt của Mục Chính Hi nhìn về phía Hạ Tịch Nghiên: “Cô Hạ cũng ở đây à? Thật sự là trùng hợp nhỉ.”

Trùng hợp?

Thật sự là trùng hợp thôi sao?

Lăng Tiêu Tường đứng ở sau lưng nhìn

Mục Chính Hi, nghe được câu nói của anh, cảm thấy ngơ ngác.

Trong lòng của cô ta lại sinh ra một loại cảm giác sợ hãi.

Anh đã thay đổi rồi!

Kể từ sau khi mà Hạ Tịch Nghiên xuất hiện, anh liền thay đổi!

Sau khi nghe thấy lời nói của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên cũng đứng dậy. Lúc mà nhìn thấy anh, khóe miệng nở một nụ cười gượng ép: “Tổng giám đốc Mục, thật sự là trùng hợp, ở đây mà cũng có thể gặp được anh.”

Anh ta thật sự ở khắp mọi nơi a, Hạ Tịch Nghiên cảm khái ở trong lòng.

Mục Chính Hi cũng thích ăn sushi nữa hả? Hay là Lăng Tiêu Tường thích?

Hạ Tịch Nghiên chỉ hờ hững cười cười, không nói gì thêm, có suy nghĩ gì cũng chỉ

để ở trong lòng.

Lúc này, Mục Chính Hi nhìn Hạ Kỳ Lâm: “Không ngờ tới là hai người lại quen biết với nhau.”

Hạ Kỳ Lâm cười cười: “Tôi cũng không ngờ đến là có thể gặp được tổng giám đốc Mục ở đây.”

Nhìn bọn họ nói chuyện phiếm, Lăng Tiêu Tường nhịn không được mà mở miệng: “Tổng giám đốc Hạ, anh và cô Hạ đây là người yêu của nhau sao? Hai người nhìn thật xứng đôi.”

Lăng Tiêu Tường mới mở miệng nói chuyện, tất cả bọn họ đều sửng sốt.

Mục Chính Hi cũng không mở miệng trách cứ, bởi vì anh cũng rất tò mò mối quan hệ giữa hai người bọn họ.

Hạ Tịch Nghiên nhìn Lăng Tiêu Tường, mỗi lần cô ta nhìn mình thì trong mắt của cô ta đều mang theo một loại địch ý!

Cô vừa mới muốn mở miệng nói cái gì

đó, lúc này Hạ Kỳ Lâm vươn tay ra kéo Hạ Tịch Nghiên lại, kéo cô đến bên cạnh của mình, cười nói: “Phải vậy không? Cảm ơn lời khen của cô Lăng.”

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, mặc dù là không biết Hạ Kỳ Lâm đang suy nghĩ cái gì, nhưng mà lời nói này của Hạ Kỳ Lâm, rất hiển nhiên đã khiến Lăng Tiêu Tường và Mục Chính Hi hiểu lầm mối quan hệ của bọn họ là người yêu.

Đã như vậy rồi thì cô cũng không vạch trần làm gì, cô chỉ đứng ở đó mỉm cười nhẹ nhàng.

Nghe thấy Hạ Kỳ Lâm nói như vậy, Lăng Tiêu Tường mới nhẹ nhõm thở một hơi.

Chỉ là sắc mặt của Mục Chính Hi cũng không phải rất tốt.

Lúc này, tay của Lăng Tiêu Tường đang khoác trên cánh tay của Mục Chính Hi: “Được rồi, chúng ta cũng đừng quấy rầy

người ta nữa. Em đói bụng lắm rồi, chúng †a đi ăn cơm đi, có được không?” Lăng Tiêu Tường nũng nịu nói.

Mục Chính Hi nghiêng đầu nhìn Lăng Tiêu Tường, cuối cùng không thể không đồng ý: “Ừm.”

“Vậy chúng tôi không quấy rầy hai người nữa.” Nói xong, Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên, ánh mắt khiêu khích lập tức xuất hiện, rồi sau đó kéo cánh tay của Mục Chính Hi muốn đi.

Lúc này, Mục Chính Hi chợt nhớ đến cái gì đó, quay đầu nhìn Hạ Kỳ Lâm: “Đúng rồi tổng giám đốc Hạ, không biết là em gái của anh thế nào rồi?”

Không có ai ngờ đến Mục Chính Hi bỗng nhiên lại hỏi một câu như vậy.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, thân thể của cô khẽ giật mình.

Mục Chính Hi lại chơi đùa cái gì nữa

vậy?

Nhưng mà cô cũng không dám biểu hiện ra mình rất khẩn trương, nhìn Mục Chính Hi, đôi mắt của Mục Chính Hi như có như không đảo qua người cô.

Hạ Kỳ Lâm lại có vẻ rất bình tĩnh, đứng ở đó, nhếch miệng nói: “Cực cho tổng giám đốc Mục nhọc lòng quan tâm rồi, bây giờ em ấy sống rất tốt.”

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.