Cô vợ xấu xí

Chương 29: Tửu lượng quá kém



Do dự hết lần này đến lần khác, vẫn tìm cho mình một cái cớ, xuống xe đi thẳng vào, sau khi anh hỏi thăm phòng liền đi đến đó, nhưng khi cửa đi đến cửa thì bỗng nhiên cánh cửa mở ra, một thân ảnh từ bên trong bay ra, hơn nữa, trực tiếp đụng phải người anh, anh vô thức vươn tay ra đỡ được, hương thơm bay vào lòng, sợi tóc mềm mượt tản ra trên người anh, bàn tay nhỏ mềm mại không xương bám lên người anh, cảm xúc này khiến cho trái tim Mục Chính Hi chấn động.

Mà lúc này, Hạ Tịch Nghiên cũng quay đầu lại, sắc mặt ửng đỏ, khi nhìn thấy Mục Chính Hi, cũng có chút kinh ngạc: “Tại sao anh lại ở đây?”

Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên trong ngực, cũng nhíu mày: “Cô sao vậy?”

anh, đôi mắt đen và sáng ngời, da thịt trắng noãn, ngũ quan xinh xắn, nhất là gương mặt đỏ hồng, thoạt nhìn giống như uống rượu say.

Thế nhưng cô như vậy, nhìn lại có vài phần say lòng người.

“Giám đốc Hà, Giám đốc Hà sắp đi ra!” Hạ Tịch Nghiên khẩn trương nói.

Nhận thấy sự lo lắng của Hạ Tịch Nghiên, ánh mắt Mục Chính Hi nhìn về phía sau cánh cửa.

Lúc này, cửa phát ra tiếng động, thấy cánh cửa sắp mở ra, Hạ Tịch Nghiên choáng đầu, không biết nên làm sao bây giờ.

Nhưng lúc này, Mục Chính Hi chợt kéo cô tránh về một phía, cửa một căn phòng khác lập tức bị đẩy ra, anh trước trốn đi vào.

Mục Chính Hi dựa ở trên cửa, mà Hạ

Tịch Nghiên lại dựa vào người anh, hai người dính chặt vào nhau, đều không nói gì.

Lúc này, chỉ nghe thấy cánh cửa phía ngoài được mở ra.

Sau đó lại nghe thấy một loạt tiếng bước chân lộn xộn.

“Giám đốc Hà, sao vậy?” Lúc này, có người lập tức đi lên hỏi thăm.

“Dám tính kế với tôi, ngay lập tức tìm người phụ nữ kia cho tôi.” Giám đốc Hà tức giận quát to ở ngoài.

Sau khi trợ lý nghe được ông ta nói, cũng không dám hỏi, lập tức gật đầu đi tìm.

Giám đốc Hà đứng trước cửa, càng nghĩ càng giận, vừa rồi ông ta gọi cho vợ mình một cuộc điện thoại, bà ta vẫn đang đánh mạt chược, hoàn toàn không giống những gì Hạ Tịch Nghiên nói.

Vì vậy, ông ta kết luận, người phụ nữ kia

là cố tình nói như vậy.

Càng nghĩ càng giận, sau đó tức hổn hển rời khỏi đó.

Mãi cho đến khi không còn nghe thấy tiếng động ở bên ngoài, Mục Chính Hi và Hạ Tịch Nghiên mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên dựa vào người Mục Chính Hi, đỏ mặt không thôi, đầu cũng rất choáng váng.

Ánh mắt Mục Chính Hi nhìn vào người phụ nữ trước mặt, thịt trắng môi hồng, trong trắng lộ hồng, nhìn hết sức mê người.

Chỉ cần nhìn thôi cũng khiến Mục Chính Hi tự nhiên sinh ra một loại rung động.

“Cô sao vậy?” Lúc này, Mục Chính Hi mở miệng.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên không nói hai lời, trực tiếp đem bản hợp đồng trong tay đặt lên người Mục Chính Hi: “Hợp đồng, tôi

ký được rồi!”

Nhìn bản hợp đồng đang đặt trên người, Mục Chính Hi nhíu mày, xem ra người phụ nữ này vì ký bản hợp đồng này, thật sự không sợ bất cứ điều gì.

Không hiểu sao lại có chút tức giận.

“Cô vì hợp động, thật sự không biết sợ bất cứ điều gì!” Mục Chính Hi châm chọc nói.

Nhưng bây giờ, Hạ Tịch Nghiên hoàn toàn không muốn nói thêm điều gì cùng anh, chậm rãi tách khỏi anh: “Hợp đồng đưa cho anh, tôi, tôi đi trước!”

Đi?

Nhìn dáng vẻ lung la lung lay của cô, đi sao?

Mục Chính Hi đi lên, kéo cô lại: “Cô sao vậy?”

Hạ Tịch Nghiên bị kéo đến choáng váng đầu óc, dừng lại một chút mới thấy khá

hơn: “Tôi thât không sao, chỉ là uống một ly

rượu mà thôi…” Một ly rượu? Một ly rượu mà say thành như vậy? Tửu lượng của cô kém như vậy à?

Lúc này, Mục Chính Hi còn đang muốn nói gì đó thì Hạ Tịch Nghiên đã nhắm hai mắt lại, hôn mê bất tỉnh.

Nhìn bộ dáng này của cô, Mục Chính Hi bỗng nhiên nhíu mày, một giây sau, dứt khoát ôm cô ra khỏi khách sạn…

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.