Cô vợ xấu xí

Chương 24: Lời đồn không sai



Ngày hôm sau.

Mới sáng sớm, sau khi Hạ Tịch Nghiên quét thẻ ở công ty, cô bèn dứt khoát đi đến tập đoàn Nguyên Thị.

Cho dù thế nào đi chăng nữa, cho dù nguy hiểm đến mức nào đi chăng nữa, thì anh vẫn muốn thử.

Sau khi đến tập đoàn Nguyên Thị, Hạ Tịch Nghiên hỏi tiếp tân: “Xin chào, xin hỏi giám đốc Hà có ở đây không?”

“Xin chào, xin hỏi cô có hẹn trước không?” Nhân viên tiếp tân hỏi Hạ Tịch Nghiên, chỉ có điều, ánh mắt cô ta ánh lên vẻ thương tiếc.

Đã được nghe Khả Khả kể về những chuyện ấy rồi, Hạ Tịch Nghiên cũng hiểu ánh mắt của tiếp tân có ý nghĩa gì.

Có điều đã đến nước này rồi còn nói

được gì nữa chứ. Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Không có, tôi là thiết kế sư của tập đoàn Vân Duệ, có việc muốn tìm giám đốc Hà, phiền cô thông báo với ông ấy giùm tôi!” “Xin lỗi, không có hẹn trước thì không thẻ gặp được đâu!” Tiếp tân nói. “Có thể thông báo giùm tôi được không?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Xin lỗi, không thể được:..”

Vào lúc này, một người đàn ông đi đến, nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên từ đằng xa, người ông ta cứng đờ.

Ánh mắt sáng bừng.

“Xảy ra chuyện gì thế này?” Giám đốc Hà lên tiếng bằng giọng lạnh lùng, nhưng

ông ta lại nhìn Hạ Tịch Nghiên trân trân.

Vào lúc này, người đi theo sau lưng ông ta nói ngay: “Để tôi qua đó xem”

Vừa nói dứt lời bèn bước qua ngay.

Sau khi tìm hiểu tình hình, ánh mắt của Hạ Tịch Nghiên mới đảo về phía ông ta.

Lúc nhìn thấy giám đốc Hà, Hạ Tịch Nghiên bèn bước đến: “Xin hỏi ông có phải là giám đốc Hà không?” Hạ Tịch Nghiên hỏi bằng giọng lạnh lùng.

“Là tôi!” Giám đốc Hà vẫn nhìn Hạ Tịch Nghiên chăm chú, rồi lạnh lùng đáp.

“Xin chào ông, tôi là thiết kế sư của tập đoàn Vân Duệ, muốn tìm ông để bàn hợp đồng!” Hạ Tịch Nghiên nói với vẻ bình tĩnh.

Giám đốc Hà rất thích dáng vẻ điềm tĩnh đó của cô.

Những người nhìn thấy ông ta, nếu không phải sợ hãi né tránh, thì cũng làm bộ làm tịch, chỉ có cô gái trước mắt này, mới có vẻ bình tĩnh như thế mà thôi.

Không biết gì à?

Hay là…giả vờ bình tĩnh?

“Tập đoàn Vân Duệ?” Nghe đến cái tên này, giám đốc Hà nhướn mày, ông ta liếc mắt nhìn tài liệu được Hạ Tịch Nghiên ôm trong lòng.

“Đúng vậy!” Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, tỏ ra hết sức bình tĩnh, không vì tầm mắt của ông ta mà lúng túng, bởi vì trong mắt người ngoài, rất có thể giám đốc Hà đang nhìn ngực của cô.

Vài giây sau, giám đốc Hà mới quay đầu đi: “Bây giờ tôi phải ra ngoài rồi, không có thời gian.”

“Xin hỏi khi nào giám đốc Hà mới rảnh? Đến lúc đó tôi lại sang!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Giám đốc Hà vừa định cất bước, rồi ngừng lại một lần nữa, ông ta ngẫm nghĩ, nhìn cô chăm chú: “Chỉ rảnh vào tối nay.”

Hạ Tịch Nghiên sững sờ, vào lúc bấy

giờ, chỉ cần câu nói này thôi là đã đủ làm mọi người nghĩ lệch đi rồi.

Có không ít ánh mắt mờ ám, thương tiếc nhìn về Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên biết ánh mắt của bọn họ có nghĩa là gì, chỉ có điều, cô không hề lúng túng vì chuyện nà, bởi vì trong lòng cô nghĩ rằng, xem ra những lời đồn đại là đúng thật.

Giám đốc Hà đúng là một kẻ háo sắc

Nhưng cái tên háo sắc trông có vẻ rất dâm loạn này vẫn có tài năng nhất định, chứ bằng không cũng chẳng cần phải ký bản hợp đồng này với ông ta.

Ánh mắt của giám đốc Hà vẫn luôn dán chặt vào người Hạ Tịch Nghiên.

Cuối cùng, Hạ Tịch Nghiên chỉ đành nhìn ông ta rồi nói: “Được rồi, mấy giờ tối, nhất định tôi sẽ đến sớm, kính cẩn chờ đợi giám đốc Hài”

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói vậy, giám đốc Hà nhếch môi: “San, mau nói lịch trình của tôi cho cô ấy!” Sau khi nói dứt lời, giám đốc Hà đi thẳng một nước.

Người trợ lý tên San dừng lại, đưa địa chỉ cho Hạ Tịch Nghiên.

Sau khi bọn họ đi rồi, Hạ Tịch Nghiên vẫn đứng ở đó, những ánh mắt giễu cợt và mờ ám xung quanh không nhìn cô chăm chú.

Trong mắt bọn họ, lại có một người vì muốn nâng cao địa vị của mình mà bất chấp thủ đoạn…

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.