Cô vợ xấu xí

Chương 19: Đạt thành hiệp ước



Nghe tới đây, Mục Chính Hi cười cười, anh híp mắt lại: “Có phải tôi muốn gì? Cô đều đồng ý đúng không?”

Tại sao Hạ Tịch Nghiên lại thấy chấn động sau khi nghe câu nói này kia chứ, câu này, mờ ám quá.

Rốt cuộc Mục Chính Hi nghĩ như thế nào, cô không biết, chỉ biết bây giờ người đàn ông này, giống hệt như anh hùng thần bí vậy, khiến cho cô nhìn không thấu.

“Anh, anh nói vậy là sao!?” Hạ Tịch Nghiên hỏi, không biết vì sao mà lúc hỏi câu này, trong lòng cô thấy chột dạ.

“Ý gì? Ý gì còn không hiểu mà dám đến cầu xin tôi à?” Mục Chính Hi mỉa mai.

Trong lúc nhất thời, Hạ Tịch Nghiên nghẹn lời không biết phải nói thế nào mới được.

Bây giờ Mục Chính Hi chiếm thế thượng phong, cô cũng không còn cách nào khác.

Nhưng vừa nghĩ đến chuyện Đô Đô phải ngồi tù vì việc cỏn con này, cô không tài nào chấp nhận nổi, hơn nữa, sao cô cảm thấy chuyện này lại có liên quan đến mình kia chứ.

Mục Chính Hi đang giúp Lăng Tiêu Tường báo thù đúng không!

Hạ Tịch Nghiên chỉ nghĩ đến mỗi chuyện này!

Hạ Tịch Nghiên nghĩ đến đây, bèn nói tiếp: “Được rồi, anh muốn nói chuyện gì!?”

Câu nói của Hạ Tịch Nghiên nằm trong dự tính của Mục Chính Hi, anh đã nghĩ cô sẽ thỏa hiệp, nhưng không ngờ lại nhanh đến như vậy.

Có lẽ phải nói rằng, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Hạ Tịch Nghiên là một cô gái thông

minh, biết rằng để điều kiện quá thời gian qui định thì mọi chuyện sẽ nghiêm trọng hơn.

Mục Chính Hi nghĩ ngợi một hồi, rồi chậm rãi cất tiếng nói: “Nghĩ kỹ chưa?”

“Đương nhiên rồi, những người như tổng giám đốc Mục, không đạt được mục đích thì sẽ không chịu dừng tay!?” Hạ Tịch Nghiên nói.

Có nghe thế nào thì Mục Chính Hi cũng cho rằng cô đang khen ngợi mình.

Nhưng mà, không thể không phủ nhận rằng, thực tế chính là như vậy.

“Thực chất, cũng không có chuyện gì, chỉ có điều có một vụ án, hơi vướng tay, Cô Hạ đã ở nước ngoài nhiều năm như vậy, tôi tin rằng cô có thể xử tý tốt được thôi!” Mục Chính Hi mở miệng hỏi.

Sau khi nói dứt lời, Hạ Tịch Nghiên cảm thấy hơi bất ngờ: “Chỉ thế thôi à?”

“Chỉ thế thôi, chứ bằng không, cô cảm thấy tôi sẽ muốn cái gì nữa?” Nghe thấy giọng nói ngạc nhiên của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi trả lời với vẻ đùa bốn.

Hạ Tịch Nghiên: “…” Mục Chính Hi cao thâm khó dò như vậy, ai mà biết anh ta đang nghĩ gì.

Có điều như thế, là tốt nhất.

“Được, tôi hứa với anh, cũng hy vọng anh biết giữ chữ tín, hủy bỏ đơn tố cáo Đô Đôi” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe thấy lời Hạ Tịch Nghiên nói, Mục Chính Hi nhếch môi cười: “Cô Hạ, cô không cần phải nói chắc nịch như vậy đâu, chỉ cần cô làm được, tôi mới nghĩ đến chuyện hủy bỏ!” Mục Chính Hi đáp.

“Anh…” Hạ Tịch Nghiên nhíu mày.

“Có điều cô cứ yên tâm, tạm thời tôi sẽ không tố cáo cô ta đâu, cô ta cũng không cần phải ngồi tù!” Mục Chính Hi nói.

Nghe thấy vậy, Hạ Tịch Nghiên mới yên tâm hơn một chút.

Bây giờ cũng chỉ đành như vậy mà thôi.

Bắt Mục Chính Hi nhường bước là chuyện không thể nào rồi.

“Được, một lời đã định!” Hạ Tịch Nghiên cất tiếng nói.

“Một lời đã định!” Mục Chính Hi nói nhỏ nhẹ, rồi mới tiếp tục lên tiếng: “Cô Hạ, hoan nghênh cô đi làm vào ngày mai!” Sau khi nói dứt lời, Mục Chính Hi dứt khoát cúp máy ngay.

Mục Chính Hi nhìn điện thoại, đôi mắt sâu thẳm của anh khẽ híp lại, khóe môi cong lên, nở nụ cười.

Kết quả, mọi thứ đều nằm trong dự đoán của anh…

Ở đầu dây bên kia, sau khi cúp máy, Hạ Tịch Nghiên cũng thở phào một hơi.

Không ngờ, cô muốn rời khỏi tập đoàn

Vân Duệ, nhưng lại quay về bằng cách này. Nhưng vì Đô Đô, thì cũng đáng thôi.

Chỉ có điều Hạ Tịch Nghiên không biết, mọi mưu toan này, đều nhắm cả vào cô…

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.