Cỏ ba lá (Three-leaf clover)

Chương 30



Cuối cùng, Diệp Hạ chính là người sẽ song ca cùng Ngô Diệc Hiên đoạn bài hát kia. Vậy là ngày nghỉ còn lại của cô cũng bị anh chiếm dụng, cô phải cùng anh tới phòng thu âm luyện thanh, tập hát. Không chỉ mất ngày nghỉ cuối tuần mà cả tuần tiếp theo ngày nào sau thời gian bữa tối Diệp Hạ cũng phải bỏ ra một tiếng để luyện tập. Sau cùng, đoạn song ca với Ngô Diệc Hiên đã được hoàn thành một cách xuất sắc.

Đi ra khỏi phòng thu, Diệp Hạ rất nghiêm túc nói với Ngô Diệc Hiên: “Anh nhớ chuyển tiền catxe vào thẻ cho em”.

Ngô Diệc Hiên mỉm cười trêu chọc: “Tiền thì không có, chỉ có người thôi. Em có lấy không?”.

Diệp Hạ không những không đỏ mặt trước lời của anh mà còn phản công ngược lại: “Đương nhiên là lấy. Bán anh đi sẽ được rất nhiều tiền đó”.

Ngô Diệc Hiên cưng chiều đưa tay véo nhẹ má Diệp Hạ: “Em không đáng yêu chút nào. Đi thôi, dẫn em đi ăn ngon”.

“Được a”. Đi một đoạn nhớ ra một việc cô liền nói: “Đúng rồi, ngày mai đừng có tìm em, em có việc rồi”.

“Việc gì?”.

“Em có hẹn với Dương Dĩnh đi làm đẹp, tân trang lại bản thân”.

Ngô Diệc Hiên khoác tay lên vai cô, dùng vẻ mặt rất chân thành để nói nhưng nhìn thế nào cũng thấy đáng bị ăn đánh: “Aizz! Anh cũng đâu có chê em xấu”.

Anh vừa rứt lời Diệp Hạ đã đá một cái vào chân anh, trực tiếp dùng vũ lực để giải quyết vấn đề. Một ngày anh không chọc cô thì anh thấy khó chịu hay sao.

Hôm sau đúng như dự định Diệp Hạ và Dương Dĩnh cùng đi làm đẹp. Đầu tiên, họ đi tới salon để làm tóc. Mái tóc dài xoăn nhẹ của Diệp Hạ được chăm sóc lại một cách tỉ mỉ và nhuộm màu mới, màu đen ghi khói. Màu tóc này khá nhẹ nhàng mang lại cảm giác tự nhiên và không quá nổi bật. Sau đó, hai cô nàng đi tới spa chăm sóc da và dạo một vòng quanh trung tâm thương mại. Mới chỉ vậy mà một ngày nghỉ đã trôi qua nhanh chóng.

Tuần mới, sau giờ tan làm Ngô Diệc Hiên gặp Diệp Hạ với mái tóc mới khiến anh khá ngạc nhiên. Anh nhìn cô nói: “Màu tóc của em nhìn dưới nắng có màu xanh nước biển. Anh còn tưởng em là kiểu người truyền thống không thích nhuộm màu tóc nổi”.

“Đó là sự thú vị của màu tóc này. Dưới nắng nó không hẳn là màu đen, cũng không hẳn là màu xám bạc mà lại còn có chút sắc xanh nước biển nên em mới chọn. Chẳng qua vẫn còn phải đi làm thêm vài ngày nữa mới nghỉ tết lại không muốn gây chú ý nếu không em đã nhuộm màu holographic rồi”.

Ngô Diệc Hiên đưa tay chống cằm, nhếch môi mỉm cười nói: “Anh nên có cái nhìn khác về em rồi”.

Diệp Hạ khoanh tay lại, hất hàm đáp: “Còn rất nhiều điều về em mà anh không hiểu lắm”.

Ngô Diệc Hiên cưng chiều nhéo mũi cô, sau đó anh nhớ ra một vấn đề cần hỏi: “Đúng rồi, bao giờ bố, mẹ em tới đây?”.

“Bố, mẹ nói là 28 tết. Vì hôm sau ngày dương là 14 tháng 2 sinh nhật em nên họ muốn cùng em đón sinh nhật”.

“Anh đi đón họ cùng em”.

“Không cần, em tự đi được. Đại thần như anh mà xuất hiện công khai ở sân bay để đi đón người kiểu gì cũng bạo động. Hơn nữa, em còn chưa nói với họ quan hệ của chúng ta”.

Ngô Diệc Hiên không thể bình tĩnh được nữa rồi: “Mẹ chồng em cũng gặp rồi vậy mà còn chưa nói với bố, mẹ em về anh. Còn nữa, sinh nhật của em và valentine em định giấu anh đi?”.

Diệp Hạ mỉm cười lấy lòng: “Cho em chút thời gian. Đảm bảo trước sinh nhật của em anh sẽ có thân phận”.

“Bình thường người ta là dấu bạn gái còn anh thì là bị bạn gái dấu. Anh có nên công khai em cho cả thế giới biết không đây”.

“Bình tĩnh, có gì từ từ nói”.

Anh đưa tay ra nhéo mũi cô: “Nhớ giữ lời hứa, không thì anh sẽ cho em biết hậu quả”.

Đến ngày, Diệp Hạ ra sân bay đón ba, mẹ. Đứng chờ khoảng 10 phút cô mới thấy họ đi ra khỏi cửa. Mẹ Trần thấy Diệp Hạ liền vui vẻ đi lại ôm con gái: “Mẹ rất nhớ con đó”.

“Không phải hôm qua chúng ta vừa gọi video hay sao?”.

“Làm sao giống nhau được. Nếu không phải sợ ảnh hưởng đến công việc của con, mẹ với ba còn định sang đây lâu rồi”.

Ba Trần mỉm cười, đưa tay xoa đầu Diệp Hạ: “Được rồi, chúng ta đi tới chỗ Diệp Hạ đã. Lúc đó hai người có thể thoải mái nói chuyện”.

Tới căn hộ, sắp xếp ổn thỏa cho ba, mẹ Diệp Hạ cùng họ nói chuyện nhưng cô chưa đề cập đến Ngô Diệc Hiên. Nói chuyện một lúc thì ba, mẹ đi xuống siêu thị ở dưới mua chút đồ còn Diệp Hạ vào bếp nấu bữa tối, vừa sắp món ra bàn thì có tiếng chuông cửa người tới không ai khác ngoài Dương Dĩnh cũng vừa vặn lúc ba, mẹ cô trở lại.

Dương Dĩnh trong tay xách một túi đồ, mẹ Trần thấy vậy liền nói: “Con còn khách sáo với chúng ta sao mà phải mua quà vậy?”.

“Dạ, không phải. Cái này là bạn trai của Diệp Hạ nhờ con mang tới biếu hai bác”.

Ba Trần là người nghe ra trọng điểm của vấn đề trước: “Con nói là bạn trai của Diệp Hạ?”.

“Vâng ạ”.

Mẹ Trần mỉm cười nói: “Cái con bé kia có người yêu mà cũng không nói với chúng ta. Diệp Hạ, con mau ra đây”.

Diệp Hạ cúi đầu, rụt rè đi ra: “Cơm xong rồi, mọi người vào ăn đi đã. Vừa ăn con sẽ vừa trình bày”.

Đợi ba, mẹ đi vào trước, Diệp Hạ liền khoanh tay lại quay sang nhìn Dương Dĩnh: “Ngô Diệc Hiên đã cho cậu cái gì mà cậu lại bán rẻ tớ”.

Dương Dĩnh mỉm cười lấy lòng, trả lời: “Tớ là giúp đỡ cho hạnh phúc của cậu nha”. Câu trả lời của cô bị Diệp Hạ lườm một cái vậy là cô liền khai ra sự thật: “Đúng là có lợi lộc”.

“Nói mau”.

“Ngô Diệc Hiên hứa số khai niên của tạp chí anh ấy sẽ chụp ảnh bìa, không lấy tiền công”.

Diệp Hạ đưa hai tay ra véo má Dương Dĩnh, lắc mặt cô nàng: “Chỉ có vậy mà đã bán rẻ tớ. Cậu được lắm”.

Xử lí xong Dương Dĩnh, Diệp Hạ mới đi tới bàn ăn. Cô rất ngoan ngoãn gắp thức ăn cho hai vị phụ huynh: “Ba, mẹ anh món này đi. Con đặc biệt làm cho hai người đó”.

Vì trả thù Diệp Hạ sử dụng bạo lực, Dương Dĩnh nói thêm vào: “Hai bác ăn đi ạ. Diệp Hạ rất hay nấu món đó chắc chắn là nấu rất ngon đó ạ”.

Diệp Hạ mím môi lại, quay sang lườm Dương Dĩnh nhưng cô nàng kia lại cười rất ngọt ngào. Được lắm, cậu dám hãm hại tớ. Cứ chờ đó, tớ sẽ giải quyết cậu sau. Có thù tất báo là tính cách của tớ đó.

Quay đầu lại, Diệp Hạ bị ba, mẹ nhìn chằm chằm nên cô quyết định sẽ trình bày hết. Cô không chịu nổi ánh mắt này đâu.

Sau khi Diệp Hạ kể hết từ lúc quen Ngô Diệc Hiên cho đến bây giờ, mẹ Trần đưa ra kết luận, từ giọng nói xem ra khá hài lòng với con rể tương lai: “Thì ra bạn trai con là cái cậu mà con hay nghe nhạc của cậu ta đó hả. Theo con nói và điều bề ngoài mẹ nhìn thấy thì nhân phẩm cũng không tệ, ngoài là ca sĩ, diễn viên nổi tiếng còn là Chủ tịch một tập đoàn. Được đó”.

Ba Trần thì không vui vẻ như mẹ Trần, ông nghiêm nghị nói: “Ngày mai sinh nhật con, đúng dịp, con bảo cậu ấy tới cho chúng ta gặp mặt”.

“Vâng ạ”.

Kết thúc cuộc thẩm vấn, bữa cơm tiếp tục được diễn ra trong không khí rất vui vẻ. Ăn xong, Diệp Hạ bắt Dương Dĩnh đi rửa bát.

Mẹ Trần đánh vào tay Diệp Hạ: “Cái con bé này, sao lại bắt khách đi rửa bát”.

“Mẹ có thấy khách nào tới nhà người ta ăn cơm mà ăn nhiều như vậy không? Đã thế lại còn lục tủ lạnh ăn hết bánh của con. Bắt cậu ấy rửa bát là còn nhẹ tay đó, tội dám bán rẻ con”.

Mẹ Trần đưa tay cốc vào trán Diệp Hạ: “Không nhờ tiểu Dĩnh làm sao chúng ta biết được con có người yêu. Con lại còn dám trách nó”.

Có được đồng minh, Dương Dĩnh vội nói theo: “Bác nói quá đúng”.

“Đúng cái gì, mau rửa bát đi. Điểm yếu của cậu đang nằm trong tay tớ đó. Cậu có muốn chuyện của cậu và Trác Dật Phàm bị bại lộ không?”.

Bị chọc đúng chỗ, Dương Dĩnh liền ngoan ngoãn rửa bát thậm chí còn dọn dẹp bếp sạch sẽ. Thấy vậy, mẹ Trần chỉ đứng mỉm cười. Hai cái đứa này suốt ngày chọc nhau như vậy.

Nhân cơ hội ba đi tắm, Diệp Hạ nói chuyện với mẹ: “Chuyện của con với Ngô Diệc Hiên có vẻ ba không ưng ý lắm”.

“Có người ba nào mà vui nổi khi con gái cưng của mình sắp bị người khác mang đi mất. Thực sự mẹ cũng không nỡ chút nào”.

“Aizz! Hai người có phải lo xa quá rồi không? Có phải con đi lấy chồng đâu”.

“Lo bây giờ là vừa rồi. Cô có bao nhiêu người theo đuổi mà có ưng ý ai đâu, giờ lại có người yêu. Nếu không phải rất hợp nhau thì cô chịu gật đầu và nói cho chúng tôi biết đấy”.

Diệp Hạ mỉm cười nhìn mẹ coi như thừa nhận. Mẹ Trần nói tiếp: “Mẹ sẽ giúp con nói đỡ. Nhưng mà vẫn phải dựa phần lớn vào bạn trai của con”.

“Con biết rồi. Con yêu mẹ chết đi được”.

Mẹ Trần đưa tay nhéo mũi Diệp Hạ: “Chỉ có thế là giỏi. Tôi nuôi cô hơn 20 năm để cô chạy đi theo trai đó hả?”.

Diệp Hạ bày ra bộ dạng đó là điều tất nhiên, cô cười rất tươi đáp: “Mẹ là người hiểu con nhất đó”. Sau đó chính là cảnh Diệp Hạ bị mẫu thân đại nhân đánh không chút hạ thủ lưu tình.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.